Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2509 lượt.
êm, nhưng không ai biết anh đang nghĩ gì.
“Môn chủ, thiệp mời của Ôn thần đã gửi tới.” Phong nhìn sắc mặt khó dò của Lâm Mạc Tang, đưa thiệp mời ra.
Lâm Mạc Tang nhìn thiệp mời trong tay, rất lâu sau cũng không nói gì.
Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng Lăng, cô ta chưa từng thấy môn chủ như thế nào giờ, im lặng đến mức khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương.
“Lui xuống đi.” Giọng nói của Lâm Mạc Tang thoáng có vẻ mệt mỏi.
“Vâng.” Lăng và Phong cung kính đáp.
Y Thược, đừng để anh phải thất vọng. Lâm Mạc Tang nỉ non, vuốt ve tấm thiệp mời trong tay, bóng người thon dài hắt bóng lên bức tường phẳng phiu…
Bị Người Đàn Bà Xa Lạ Gây Sự.
“Ở bên này.” Nhất Sát dẫn đường cho Tô Y Thược đi xuyên qua khách mời, cũng nhân tiện giúp cô ngăn cản hết các ánh mắt hứng thú từ khắp nơi phóng đến. Dù Tô Y Thược đeo mặt nạ, nhưng chiếc váy trắng liền thân dài cùng với khí chất toát ra từ người cô vẫn rất hấp dẫn mọi người. Hơn nữa, việc Nhất Sát đi bên cạnh cô có hàm nghĩa như thế nào thì không cần nói cũng biết.
Hôm nay là ngày tổ chức Hội Lưu Ly, thời gian ấn định vào 6h30. Địa điểm tổ chức là ở làng rượu Napa của bang California, nước Mỹ, một thị trấn nhỏ mang đậm chất châu Âu.
Tiệc rượu không được tổ chức ở một nhà hàng lớn sang trọng rực rỡ, mà là ở một ngôi nhà bình dân ấm áp mang phong cách cổ điển khiến Tô Y Thược hơi ngạc nhiên. Trong nhà, hoa cỏ ở khắp mọi nơi, mùi thơm lan ra bốn phía. Những tán lá cây rất to tạo ra những bóng loang lổ dưới ánh đèn, tuy lúc này trời đã tối hẳn, nhưng ở vườn hoa ngoài trời, đèn đuốc vẫn sáng trưng.
“Tiểu thư, rượu vang đỏ năm 78 ạ.” Một người bồi bàn mặc vest đen bê khay đến đứng trước mặt Tô Y Thược.
Câu trả lời của Tô Y Thược khiến ánh mắt xung quanh càng trở nên suồng sã hơn, tiếng cười trộm cũng lớn hơn một chút, họ chỉ thấy Tô Y Thược khiêu khích Sophie, mà không có ai tử tế giải thích cho cô biết rốt cuộc Koster là ai, dù sao cũng chẳng liên quan gì tới họ. Người ở đây, thật quá lạnh lùng.
Vẻ chán nản chợt hiện lên trong mắt Tô Y Thược, đột nhiên cô không muốn để ý đến người phụ nữ kia nữa, liền quay người bước đi.
Sophie cảm thấy Tô Y Thược cố tình nói như vậy, ở đây làm gì có ai không biết Koster, cô ấy như thế không phải là không nể mặt Sophie này sao?! Cô ta nhất định phải cho con nhóc con kia một bài học, dù sao cũng có hắn giải quyết hậu quả giúp cô ta rồi. Nghĩ vậy, cô ta ngang nhiên chặn trước mặt Tô Y Thược.
“Này, nói còn chưa được hai câu đã đi như vậy có phải là quá vô lễ không?”.
Nhất Sát nhìn thấy vẻ mất kiên nhẫn hiện ra trong hai đôi mắt lộ ra ngoài mặt nạ của Tô Y Thược, vì vậy liền đứng chắn trước mặt cô.
“Tiểu thư, nếu biết điều thì đừng đứng đây gây chuyện, muốn giữ vinh hoa phú quý của cô thì nên biết điều một chút.” Giọng điệu của Nhất Sát đầy vẻ lạnh lùng, quyết liệt. Nhìn Nhất Sát như vậy, Tô Y Thược thực sự không ngờ một người bình thường vốn trầm tĩnh như hắn, lúc nói mấy lời đe dọa này cũng khí thế như vậy.
Hiển nhiên là ngữ khí của Nhất Sát đã khiến Sophie sợ hãi. Nhân lúc cô ta còn đang ngẩn người, Tô Y Thược liền đi cùng Nhất Sát vào phòng trong. Ở bên ngoài không có người cô cần tìm.
Chờ đến khi không còn nhìn thấy bóng Tô Y Thược, Sophie mới bình tĩnh lại. Chuyện này là sao? Không ngờ cô ta lại bị một con nhóc con chơi cho một vố!!! Ở đây làm gì có ai không nể mặt cô ta, dù Nhất Sát lúc nào cũng ở bên cạnh thủ lĩnh Liệt Diễm kia đang đi cạnh cô, thì cũng không tới lượt một con nhóc con như cô lên mặt với cô ta!
“Cười cái gì mà cười?!”. Sophie tức giận quát tháo những người đang cười nhạo xung quanh.
Mọi người lập tức thu mắt lại.
“Hừ.” Sophie khôi phục thái độ vênh vênh tự đắc, đi về phía Tô Y Thược vừa rời đi. Cô ta nhất định phải dạy dỗ con nhóc con đó một trận ra trò!
Ở trong nhà, Văn Ôn Nhi cũng mặc một bộ váy trắng đang đứng tiếp khách cùng Văn Quân. Văn Quân vẫn khiến người ta không đoán được gì như lúc mới gặp, lúc nói chuyện với người khác đều giữ nụ cười trên mặt nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất xa cách.
Tô Y Thược ngồi trên ghế salon ở trong góc phòng, Nhất Sát đứng thẳng bên cạnh chờ chỉ thị của cô.
Không biết vì sao trên đời này thiếu đi người tên Tô Lưu Ly đó, mà tên đàn ông kia vẫn còn sống yên ổn đến bây giờ?! Vì sao ông ta không theo hầu bà luôn chứ?!!! Nghe tiếng đàn du dương, trong lòng Tô Y Thược lại cuộn sóng.
Đột nhiên, tầm mắt mọi người đều tập trung về phía cửa, đây cũng là lần đầu tiên Văn Quân tự đi ra cửa. Điều này khiến mọi người đều thấy lạ, ai mà có vinh dự được ‘Ôn thần’ Văn Quân đích thân ra cửa đón thế?!
“Tiểu thư, không ngại nếu tôi ngồi đây chứ?”. Có một người không chú ý đến ồn ào ngoài cửa như những người khác, mà nhẹ giọng hỏi Tô Y Thược.
Tô Y Thược ngước mắt lên, một người đàn ông bình thường không có gì đặc biệt, chỉ có đôi mắt sâu thẳm có thần là khiến người ta chú ý, còn ba nốt ruồi ở khóe môi đã bộc lộ rõ thân phận của người này — Koster!
“Khô