Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2500 lượt.
…”. Nói tới đây, ánh mắt Lâm Mạc Tang nhìn Tô Y Thược dịu dàng như chảy ra thành nước.
Giọng điệu và lời nói của Lâm Mạc Tang cũng khiến mọi người hiểu được tình cảm của họ là từ hai phía, nếu Văn Quân vẫn cố tình muốn anh cưới Văn Ôn Nhi, thì chẳng khác nào người không hiểu đạo nghĩa, cố tình chia rẽ uyên ương.
Văn Quân quan sát hai người đang ôm nhau, khẽ nhíu mày. Đây là lần đầu tiên trong suốt hai mươi mấy năm qua ông ta có cảm giác không biết phải làm sao, ông ta tự cảm thấy mình có hàng nghìn hàng vạn phương pháp khiến cô gái này rời khỏi Lâm Mạc Tang, nhưng lại phát hiện ra rằng mình căn bản không xuống tay được.
“Ba, con gái còn nhỏ mà ba đã vội vàng gả con ra ngoài sao ạ ~”. Văn Ôn Nhi tinh nghịch nói với Văn Quân, giấu đi sự mất mát xuống tận đáy lòng.
Câu nói của Văn Ôn Nhi cũng cho Văn Quân một đường lui đúng lúc. Ông ta nghĩ, hôn sự này cũng chỉ có thể từ bỏ thôi, tìm một người đàn ông không yêu Ôn Nhi thì con bé cũng không hạnh phúc.
“Cũng được, ba cũng không nỡ để con gái bảo bối của mình rời khỏi mình sớm như vậy đâu.” Văn Quân cưng chiều nhéo nhéo cái mũi xinh xắn của Văn Ôn Nhi, khiến Văn Ôn Nhi cười vang lên thánh thót như tiếng chuông bạc, bầu không khí nặng nề cũng thoáng dịu xuống.
“Đưa em đi.” Tô Y Thược không muốn tiếp tục nhìn hình ảnh ba con thâm tình này thêm nữa, lòng cô đã đau đến cùng cực rồi.
“Bác Văn, vợ yêu của cháu hơi ốm, cháu phải đưa cô ấy về trước, mong bác thứ lỗi.” Lâm Mạc Tang hoàn toàn không thèm để ý đến việc buổi tiệc này có thể mang lại cho anh lợi ích lớn như thế nào. Chỉ cần là chuyện mà Y Thược muốn, anh đều muốn hoàn thành bất kể giá cao đến đâu.
“Thằng nhóc thối, cưới vợ mà cũng không nói với tôi.” Văn Quân hơi mất vui nói. Dù sao sự tình cũng đã như vậy, ông ta cũng chẳng có gì hay để nói cả.
“Ha ha, vậy chúng cháu về trước.” Lâm Mạc Tang cong khóe môi, cũng không chờ ông ta đáp lời đã cúi đầu chăm chú nhìn người trong ngực mình, trong lòng thì thầm cảm thấy phẫn nộ vì vừa rồi Văn Quân đã khiến Tô Y Thược phải khổ sở.
Nước Mắt Của Em, Nỗi Đau Của Anh
Tay Tô Y Thược rất lạnh, rất lạnh, cảm giác lạnh này như thấm vào tận tim phổi vậy.
“Em ổn không?”. Lâm Mạc Tang nhíu mày hỏi, dán bàn tay nhỏ bé đang run lên của Tô Y Thược vào ngực mình để sưởi ấm.
Tô Y Thược khẽ gật đầu, tiến sát vào người Lâm Mạc Tang hơn một chút nữa.
“Vậy thì, công chúa của anh, về nhà thôi ~”. Lâm Mạc Tang đột ngột bế ngang Tô Y Thược lên, anh muốn dùng hành động để xua tan đi sự bất an của cô.
“Thả em xuống đi.” Tô Y Thược ủ rũ nói.
Lâm Mạc Tang dừng bước, nhưng không thả Tô Y Thược xuống theo ý cô.
“Này!”. Tô Y Thược không phải người không kìm nén được cảm xúc, nhưng lại dùng giọng điệu tức giận để thể hiện sự kháng nghị, hơn nữa còn giãy dụa trong lòng Lâm Mạc Tang.
Lòng Lâm Mạc Tang hơi thả lỏng một chút, Tô Y Thược sao có thể dễ dàng bị hạ gục được.
Anh cẩn thận giúp Tô Y Thược đứng vững, vén mái tóc xõa của cô ra sau vành tai, nhìn cô.
Trải qua sự đả kích nặng nề về tâm lý, mọi cảm xúc trong lòng Tô Y Thược đều mất hết, không còn là cố tình ngụy trang nữa, mà thật sự biến thành một mảnh hoang vu.
Tô Y Thược đi thẳng về phía trước không ừ hử tiếng nào, cứ như không nhìn thấy Lâm Mạc Tang bên cạnh vậy.
“Tô, Y, Thược!” Lâm Mạc Tang gằn từng chữ một, nghiến răng nghiến lợi đuổi theo bóng Tô Y Thược.
Người phía trước vẫn ngó lơ đi thẳng một mạch như trước.
“Em dằn dỗi đủ chưa hả?”. Thấy cô không phản ứng, giọng nói của Lâm Mạc Tang đầy vẻ bó tay.
Lúc này Tô Y Thược đã đi cách xa Lâm Mạc Tang một khoảng, nhưng vẫn kiên quyết đi tiếp. Nếu anh đứng trước mặt cô, chắc chắn sẽ phát hiện ra cô đã rơi nước mắt chan chứa từ lâu…
Đằng trước là chỗ rẽ.
“Rầm.” Lâm Mạc Tang bốc hỏa dồn Tô Y Thược vào tường, để tránh làm đau cô còn cố tình đặt tay đỡ sau lưng Tô Y Thược, nhìn thẳng vào mắt cô. Anh vốn đang rất hùng hổ, nhưng khi nhìn thấy nước mắt của cô thì lập tức biến thành luống cuống.
“Ngốc ạ.” Lâm Mạc Tang cười đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nhưng dường như nước mắt càng lau lại càng nhiều vậy, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng nức nở.
Lòng Lâm Mạc Tang đau đến không thở nổi.
Cuối cùng, anh cũng không thể dễ dàng tha thứ cho người trước mặt cứ rơi nước mắt như mưa như thế được nữa, liền cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mặt Tô Y Thược, quét đi nước mắt không ngừng rơi trên mặt cô, cảm giác ấm áp gọi thần trí Tô Y Thược quay về, kinh ngạc mở to hai mắt quên cả khóc.
Hốc mắt cô đỏ hồng lên, đáng yêu y như con thỏ trắng nhỏ vậy.
Một lát sau, Lâm Mạc Tang mới vừa lòng ngẩng đầu lên nhìn Tô Y Thược. Cuối cùng cũng ngừng khóc rồi, chiêu này sau này có thể dùng nhiều hơn một chút!
“Ông ta không còn nhớ bà ấy, không còn nhớ… Em… Ông ta không biết… không nhận ra ra… em…, vì… vì sao… vì sao ông ta lại… không nhận ra… nhận ra em… Đó… đó là câu trả lời… của ông ta sao?! Có phải… có phải em sai rồi không… không nên… tìm ông ta…”. Tô Y Thượ