Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

n không được nữa thì em cứ nói em tới tháng rồi!”.
Nghe con cáo họ Hạ cố ý ném trả lại mấy câu lần trước cô nói với anh, bà mối hít một hơi thật sâu, nhắc nhở mình không được giận dữ, không được giận dữ, kiểu gì cũng không được giận dữ. Tức giận là trúng gian kế của tên nào đó rồi. Xem ra, chuyện cùng anh lên núi Bất Thanh thăm hỏi gia đình họ Châu cộng thêm việc Châu tài nữ đột nhiên biến mất đều là âm mưu!
Cô đoán không sai, từ đầu Hạ Hà Tịch đã có mục đích, có kế hoạch rồi!
Cố nuốt ngọn lửa giận dữ vào trong lòng, bà mối nghiến răng: “Con cáo họ Hạ kia, rốt cuộc anh muốn làm gì?”.
Hạ Hà Tịch một tay chống cằm, thản nhiên nói: “Anh muốn làm gì à? Này nhóc, câu này phải là anh hỏi em mới đúng”. Hạ Hà Tịch nói xong, hình như nghĩ ra chuyện gì thú vị, khóe môi vẽ một đường cong tuyệt đẹp, đôi mắt sâu thẳm cũng nheo lại, nhả ra từng chữ: “Tô Tiểu Mộc, anh chơi trò xem mắt với em thế là đủ rồi. Rõ ràng ngay từ lúc bắt đầu em đã hiểu rõ hơn ai hết, anh mới là đối tượng xem mắt của em”.
Phải, nửa năm trước Hạ Hà Tịch từ nước ngoài trở về thành phố C. Gặp mặt Tô Tiểu Mộc qua sự sắp xếp của anh bạn học cấp ba Tô Cẩm Trình, tuy lúc ấy chàng chưa hẳn có tình, thiếp cũng chẳng có ý, nhưng đôi bên đều ngầm hiểu, đây là ý đồ mai mối của Tô Cẩm Trình.
Nhưng bà mối là ai, thông minh tài giỏi, tư duy linh hoạt, không chỉ biết từ chối khéo anh hai nhà mình, mà thậm chí còn lợi dụng tài nguyên, tự ra tay làm mối cho Hạ Hà Tịch.
“Lấy cách này để từ chối đối tượng xem mắt của em, có phải vui lắm không? Rốt cuộc là ai đang đùa ai hả?”. Hạ Hà Tịch vừa nói vừa từ từ lại gần bà mối. Thực ra, nếu Tô Tiểu Mộc không chống cự như thế, không bày ra đủ trò quỷ như thế, có lẽ anh đã không để tâm tới cô gái nhỏ này.
Chỉ tiếc là, Tô Tiểu Mộc quá lợi hại, giả ngu giả khờ quá tuyệt vời, lại thu hút sự chú ý của con cáo già Hạ Hà Tịch. Cô nhóc dễ thương như thế sao có thể bỏ qua, sao có thể rời mắt được? Nếu em thích chơi, thế thì anh chơi cùng với em. Bà mối quên mất, có một câu là “chơi với lửa có ngày bị bỏng”. Chơi rốt cuộc vẫn là chơi, đến một ngày nào đó, nó sẽ chấm dứt.
Hạ Hà Tịch từng bước, từng bước tiến lại gần bà mối. Khi anh đã tiến đến trước mặt, Tô Tiểu Mộc mới tự nhiên lùi lại làm ra vẻ mất trí nhớ, cười nói: “Ôi trời, không phải anh muốn đi tắm sao? Mau đi đi! Lát nữa em còn phải dùng phòng tắm nữa!”.
—————————-Tôi là đường phân cách mất trí nhớ—————————–
Nhân lúc con cáo già họ Hạ kia tắm rửa, bà mối gọi điện thoại cho Châu tài nữ, lúc này mới biết toàn bộ kế hoạch của Hạ Hà Tịch. Bà mối không kìm được muốn khởi động cho dãn gân cốt.
Châu tài nữ vừa nhận điện thoại đã thẳng thắn nhận tội: “Bà mối, em đừng giận chị mà, chị cũng bị ép buộc”.
Bà mối “hừ” một tiếng rồi nói tiếp: “Anh ta ép gì chị?”.
“Anh Hạ cho chị tiền để bịt miệng, đồng ý giả làm bạn trai chị trước mặt bà cho tới khi chị tìm được tình yêu đích thực. Còn nữa… anh ấy sẽ giới thiệu cho chị mấy anh chàng đẹp trai, tài giỏi trong công ty. Dù sao, anh ấy cứ lấy mật ngọt ra… ép chị”.
Nghe vậy, bà mối ngửa mặt lên trời than dài. Quả nhiên câu nói ấy không sai: “Không sợ quân địch như thần, chỉ sợ đồng bọn như sói”. Thông minh tài giỏi như cô, không thua dưới tay Hạ Hà Tịch, mà thua dưới tay Châu tài nữ vừa tham tiền vừa háo sắc!
Châu tài nữ không thấy bà mối nói gì, chột dạ giả thích: “Thực ra… lần trước, khi anh Hạ phát hiện chị gọi điện về nhà, bảo chỉ đặt một phòng khách sạn thì chuyện đã hỏng rồi. Sau đó anh ấy rất giận chuyện chị đưa phong bì cho em nhờ em mai mối. Anh ấy nói, phải ăn miếng trả miếng, nếu em có thể gạt anh ấy lên núi vì phong bì, anh ấy cũng muốn em nếm thử mùi vị bị tiền bán đứng…”.
Tô Tiểu Mộc nghe xong thì phát điên: “Thế nên, chị cứ thản nhiên bán em đi như thế à?”. Mình lại còn giúp anh ta đếm tiền như một con ngố nữa! Trong khoảnh khắc, sự ngưỡng mộ của bà mối dành cho Hạ Hà Tịch cuồn cuộn như nước sông chảy mãi không ngừng, không từ nào có thể hình dung nổi.
Cao thủ, đúng là cao thủ!
Để lừa cô lên núi, đồng chí Hạ đã dùng khổ nhục kế, mỹ nhân kế, kỹ xảo cao siêu, kế hoạch tỉ mỉ, tính toán khổ cực! Quả thật là hao tâm tổn trí! Sao cô không ngờ được Châu tài nữ lại quay mũi giáo, làm hại bà mối là cô đây chứ?
Bà mối càng nghĩ càng muốn xông vào phòng tắm đánh người. Châu tài nữ không hổ là kẻ “mềm nắn rắn buông”, còn nói tốt thay cho ông chủ: “Thực ra anh Hạ đối xử với em rất tốt, em biết tại sao anh ấy muốn chị đặt khách sạn có suối nước nóng trên đỉnh núi không? Vì anh ấy nói chân em không được khỏe, ngâm suối nước nóng có thể sẽ đỡ hơn”.
Nghe thế, bà mối đang tính đáp lại hai câu thì nghe có tiếng động không hề nhẹ nhàng truyền tới bên tai. Đau đớn mà sung sướng, ngọt ngào mà trầm bổng, phóng túng mà lo âu, rõ là nũng nịu, lại như nức nở… Đây… đây chẳng lẽ là tiếng gì đó trong truyền thuyết sao?
Dĩ nhiên, Châu tài nữ ở đầu máy bên kia cũng nghe thấy tiếng rên rỉ “trầm bổng” ấy, cô cười gian xảo rồi tự động ngắt máy. Tắt điện thoại, bà mối ngồi cạnh giường mặt mày đỏ lựng, c