Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.
hân bà mối lên eo mình. Thế là, trong phút chốc, bà mối lại ở trong tư thế rất xấu hổ là cưỡi lên người nào đó.
“Anh…” Tô Tiểu Mộc còn chưa dứt câu thì gương mặt đã đỏ bừng. lúc này Hạ Hà Tịch đã đã nắm hờ lấy thắt lưng của vợ đẩy cô xuống thấp hơn, kéo nụ hôn thêm quấn quýt, nói: “Đêm động phòng hoa chúc, nếu để cô Hạ ngủ như thế thì chẳng phải anh quá tắc trách sao?”
Bà mối lườm một cái, nhưng giọng đã mềm đi: “Đừng mà, đừng mà, em mệt thật đấy. Hơn nữa… hơn nữa…” Hơn nữa chỗ bị thương hai hôm trước còn chưa lành hẳn, câu này làm sao cô nói ra miệng được chứ? Ngay khi đầu lưỡi líu lại, cả người đã bị Hạ Hà Tịch đè lên. Bởi tư thế quá thân mật, bà mối nhanh chóng cảm nhận được thứ nóng bỏng ở bụng dưới của kẻ nào đó… Anh cười, trong giọng cười toàn ý trêu chọc: “Hơn nữa cái gì?”
Nói rồi, đôi môi ẩm ướt đã dán lên chiếc cổ mẫn cảm nhất của cô, bàn tay gian xảo cũng chui vào áo lần nữa. Tô Tiểu Mộc khẽ rên rỉ, nhắm mắt chuẩn bị buông xuôi thì chuông điện thoại của Hạ Hà Tịch vang lên.
“Điện thoại!”
Hạ Hà Tịch ngừng lại, liếc nhìn bà mối một cái, với tay qua cô lấy di động. Tiểu Mộc nghĩ rằng anh sắp nhận điện thoại thì một tiếng rắc vang lên, chiếc điện thoại bị ném xuống đất, văng cả pin ra. =.=
Bà mối: “Tổng giám đốc Hạ, tuy lúc này bị người ta quấy rối là… rất đáng ghét, nhưng anh không nên trút giận lên nó chứ, nó vô tội mà.”
Hạ Hà Tịch cười thầm, thừa lúc Tô Tiểu Mộc không chú ý, tiếp tục cởi cúc áo của cô, nghiêm chỉnh nói: “Không sao, thực ra anh đã muốn đổi di động từ lâu rồi. Ừm… mua một cái như của em… di động tình nhân.”
Bà mối nghe thế thì nghĩ một lát, bắt đầu chủ động giúp Hạ Hà Tịch cởi quần áo. Hành động này khiến Hạ Hà Tịch rất ngạc nhiên, cô vợ nhỏ của anh nhiệt tình như thế từ lúc nào vậy? Tay anh hơi run, mắt nhìn bà mối chằm chằm, cằm suýt nữa thì rơi xuống gối: “Sao… đột nhiên chủ động thế?”
Bà mối cười gian xảo: “Em đang nghĩ, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu.”
“???” Hạ Hà Tịch hoang mang: “Phiền phu nhân nói tiếng Trung ạ.”
Tô Tiểu Mộc cởi áo của Hạ Hà Tịch ra, rất hả hê, đáp: “Nếu muốn mua di động tình nhân, em đã tính giá cả rồi, cứ đập vỡ cục gạch của em đi, đổi sang hiệu của anh thì có hời hơn một chút.”
“…” Lần này cằm của Hạ Hà Tịch rơi xuống gối thật. Cô Hạ, em định lấy thân trả nợ đấy à?
_______________Tôi là đường phân cách lấy thân trả nợ____________
Sau khi thự hiện nghĩa vụ xong, cô Hạ không thể chống đỡ thêm được nữa mà ngủ thiếp đi. Trong lúc mơ mơ màng màng, cô thấy mình được ai đó ôm vào phòng tắm lau rửa sơ qua. Khó khăn lắm đôi vợ chồng trẻ mới cùng đi ngủ thì chuông cửa lại kêu vang. Lần này, dù tính Hạ Hà Tịch có tốt đi chăng nữa cũng thấy bực mình.
Bà mối trở mình, đưa mắt nhìn đồng hồ ở đầu giường, kim phút, kim giờ vừa chỉ đúng số ba. Đêm hôm khuya khoắt, giờ này còn ai tới tìm Hạ Hà Tịch chứ? Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc không nén nổi tò mò bèn khoác thêm áo ngủ, xuống giường. Cùng lúc đó, Hạ Hà Tịch đã đi đến chiếc điện thoại ở gần cửa.
Khi Tô Tiểu Mộc ra đến phòng khách thì thấy Hạ Hà Tịch đang gầm khẽ qua điện thoại: “Giờ này cô tới làm gì hả?”
Bà mối đứng ở xa, tầm nhìn lại bị che quá nửa, không thấy rõ hình ảnh, nhưng cô vẫn lờ mờ nghe được giọng nói nũng nịu từ đầu bên kia, một giọng nữ xen lẫn tiếng cười khúc khích đang nói gì đó qua điện thoại.
Cô nén giận, hỏi: “Ai đấy?”
Hạ Hà Tịch nghe thấy giọng của bà mối thì giật mình, lát sau mới ngoảnh lại nhìn cô, vẻ mặt lúng túng. Bà mối sải bước, đi thẳng tới trước mặt anh nhấn nút mở cửa. Bà mối nhìn vào mắt Hạ Hà Tịch, rồi vênh vang đặt mông xuống ghế sô pha, cười giận dữ: “Em muốn xem thử, đêm tân hôn mà ai nóng lòng nóng ruột tới chúc phúc cho chúng ta.”
Hạ Hà Tịch ho khan, muốn nói gì đó rồi lại thôi. Hai vợ chồng nghe thấy tiếng cười khúc khích vang lên ngoài cửa, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng:
“Sum!”
Hạ Hà Tịch ngoảnh lại, còn chưa kịp phản ứng thì một cô gái đẹp đã nhào vào trong lòng. Người đẹp dụi dụi vào lồng ngực anh một hồi, rồi mới ngẩng lên, nói: “Anh yêu, em nhớ anh lắm!” Nói xong cô mới phát hiện sắc mặt “anh yêu nhà mình” không được tốt lắm, bầu không khí trong phòng cũng không được trong lành. Bất giác liếc mắt nhìn sang bên, một cô gái ngồi trên ghế sô pha đang nhìn chòng chọc vào mình.
Khựng lại một lát, người đẹp mới tỉnh lại, chăm chú nhìn bà mối, rồi lại nhìn Hạ Hà Tịch, bật cười thành tiếng: “Thì hiện tại à?”
Tô Tiểu Mộc: “…”
Bà mối không trả lời, nhưng chẳng ảnh hưởng tâm trạng phơi phới của vị khách không mời mà tới kia. Đôi mắt cô ta cong lên, giơ tay ra thân thiện nói: “Chào cô, thì hiện tại, tôi là thì quá khứ.”
Hạ Hà Tịch nghe vậy chẳng biết xử lý ra sao, chỉ biết đỡ trán, nhắm mắt im lặng. Bên này bà mối lại nở ra một nụ cười quyến rũ, từ từ đứng dậy, ánh mắt dữ dằn, gằn từng chữ: “Chị chỉ nói đúng một nửa thôi, chị gái ạ! Tôi không chỉ là thì hiện tại, mà còn là thì tương lai nữa…”
Hổ cái trấn nhà
“Chị ch