Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.

cô hoàn toàn sụp đổ.
Bà mối tức tới xì khói, hoàn toàn bị anh đánh bại: “Đi đi! Đi rồi thì đừng về nữa!!”
Mười phút sau, bà mối bắt đầu hối hận về những gì mình đã nói. Hạ Hà Tịch một đi không trở lại thật. Ngồi trên sân, Tô Tiểu Mộc ngó nghiêng tìm kiếm hình bóng ông chồng của mình, thế nhưng mãi mà không nhìn thấy. Di động của anh và áo khoác đều ở chỗ bà mối, khiến cô muốn gọi cũng không được.
Đang chờ tới nóng cả ruột, một cậu nhóc rụt rè đến bên cạnh bà mối, im lặng chớp chớp đôi mắt trong veo nhìn cô. Bà mối thấy vậy bèn khom người, cười hỏi: “Em trai sao thế?”
Cậu nhóc cuối đầu xuống như bị ai dọa, lát sau mới lặng lẽ ngước lên nhìn bà mối một cái, cong môi “ừm” một tiếng, rồi giơ bàn tay nhỏ xíu ở sau lưng ra trước mặt cô. Lúc này bà mối mới nhìn rõ, trên tay cậu nhóc là một quả bóng bay màu xanh. Khóe miệng bà mối nhếch lên, nắm tay cậu bé, hỏi: “Muốn tặng cho chị hả?”
Cậu nhóc đảo mắt, gật đầu đáp: “Vâng”, rồi nhét sợi dây buộc bóng bay vào tay bà mối, chạy vụt đi mất.
“Này em…” Bà mối dở khóc dở cười nhìn quả bóng bay đang cầm trên tay. Nói ra thì từ nhỏ tới giờ cô chưa từng chơi thứ đồ trẻ con hay chơi nhất này. Hồi còn nhỏ, người được gọi là mẹ rất hiếm khi xuất hiện, ông bà ngoại tuổi đã cao, ngay cả cậu hai, mợ hai chăm sóc mình cũng bận bịu công việc, bà mối hiểu chuyện nên chưa từng nhắc tới việc đến công viên chơi trò chơi. Lớn hơn một chút, ba ông anh trai có thể chăm sóc cô, nhưng cô lại khịt mũi khinh thường thứ đồ chơi bóng bay này.
“Chị ơi!” Bà mối đang thần người suy nghĩ thì nghe có tiếng trẻ con gọi mình. Cúi đầu nhìn thì thấy lần này là một cô nhóc xinh đẹp. Cô bé mặc một chiếc váy liền xinh xắn, mái tóc đen huyền thả trên vai, trông như một cô công chúa nhỏ.
Bà mối cười tủm tỉm, chỉ tay vào mũi mình: “Đang gọi chị hả?”
Cô công chúa nhỏ lớn hơn cậu nhóc lúc nãy nhiều. Cô bé nhìn cô không chớp mắt, mấp máy môi rồi gật đầu nói: “Chú kia bảo phải gọi chị là cô, nhưng em vẫn thấy cô là chị…”
Cái ông “chú” kia, không cần nói bà mối cũng biết là ai rồi. Khẽ nhếch miệng lên, bà mối chớp mắt nhìn cô bé, nói: “Đúng rồi, đó là một ông chú quái dị, chị mới là chị gái xinh đẹp, dịu dàng, đúng không?”
“Vâng!” Nghe vậy, cô bé cũng cười khúc khích, tay ôm lấy bà mối, đưa quả bóng bay màu hồng cho cô, nói: “Chúc chị sinh nhật vui vẻ! Chị phải luôn xinh đẹp như thế này nhé…”
“Cảm ơn em, em gái.”
Chỉ một lát sau, trên sân lần lượt có hơn chục đứa nhóc chạy lại tặng bà mối bóng bay, thậm chí cả đồng chí hề cũng chạy lại tặng cô một bó hoa để góp vui. Khi cô bé thứ mười lăm tới tặng bóng bay cho cô, bà mối cố ý giả vờ nhíu mày, tỏ vẻ đáng thương, nói: “Em gái ngoan ơi, em xem, chị thật sự không cầm nổi nhiều bóng bay thế đâu. Nói cho chị biết ông chú kia đang ở đâu được không? Chị sẽ mua kem cho em ăn.”
Cô bé nghe thế thì hình như rất lúng túng, mím môi nhìn bà mối một lát. Bà mối giở tuyệt chiêu, ôm bụng nói: “Hơn nữa chị đói bụng quá, chúng mình đi tìm ông chú kia để đưa chị em mình đi ăn được không?”
Cô nhóc nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi, chạy vụt đi, có lẽ đi thương lượng với đồng bọn. Một lát sau, cô công chúa nhỏ tặng bóng bay từ lúc đầu dẫn theo một đám nhóc chạy lại, dúi vào tay bà mối một lúc năm quả bóng bay, kéo cô đứng dậy rồi nghiêm túc dặn dò: “Chị phải cầm chặt nhé, đừng làm mất đấy.”
Cậu bé mặc đồ tây đứng sau lưng cô công chúa nhỏ, giọng nói vẫn có chút hờn dỗi: “Chị cũng đừng nói cho chú ấy biết bọn em đưa liền một lúc năm quả bóng bay cho chị nhé.”
Những đứa trẻ khác nhao nhao: “Đúng rồi, vậy chúng ta mau tới lâu đài đồ chơi đi.”
“Đúng đấy, đúng đấy! Vừa nãy tớ đã muốn qua đó trước rồi.”
“Chị nhanh đi theo chúng em, chú ấy đang ở đó!”
Bà mối nheo mắt, bật cười, để mặc lũ trẻ dẫn mình đi tới lâu đài đồ chơi. Đi qua bãi cỏ và vườn hoa, một tòa lâu đài mô phỏng theo kiến trúc phương Tây hiện ra trước mắt, ống khói làm từ “kem”, tường làm từ “sôcôla”, cửa sổ được ghép từ bốn miếng “ga tô dâu tây”… Mà ở cửa lâu đài đồ chơi, mấy nhân viên mặc trang phục hình gấu đang đi qua đi lại, hình như họ là bảo vệ.
Đám nhóc đưa bà mối tới lâu đài đồ chơi thì vô cùng hưng phấn, hét lên rồi tản ra chung quanh, muốn nhào vào lâu đài đồ chơi trước. Chỉ còn lại cậu nhóc rụt rè và cô công chúa nhỏ mặc váy trắng vẫn đang nắm tay mình. Bà mối tới trước cánh cửa làm từ “bánh quy”, nhưng bảo vệ gấu không để yên như ban nãy nữa, mà vỗ tay, ngoáy mông ngăn bà mối lại.
Cô nhóc ra dáng người lớn dặn dò Tô Tiểu Mộc: “Đưa bóng bay cho họ đi, đây là thẻ thông hành của người lớn vào lâu đài trò chơi.”
Bà mối nghe vậy thì cười khúc khích, chẳng trách đám nhóc kia vất vả gom bóng cho cô như thế. Cô đưa cho bảo vệ gấu hai mươi tấm thẻ thông hành, ba người bước vào lâu đài trò chơi. Đi qua mấy căn phòng, trải qua vô vàn khó khăn gian khổ, cuối cùng, Tô Tiểu Mộc cũng tới được đích.
Cô công chúa nhỏ chỉ vào một cánh cửa, nói: “Chú ấy đang ở trong ấy đấy.”
Cậu nhóc bên cạnh không nói gì, nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy vậy, bà mối hít một h