Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1149 lượt.
bên trái là do cậu cắt, bông bên phải là của bà nội.”
Hạ Nghiên Thanh cười nhìn Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, sao cậu lại đoán như vậy?”
Tần Dư Kiều nhún vai, giọng điệu có vẻ hơi lấy lệ: “Đoán bừa thôi!”
Vẻ mặt Hạ Nghiên Thanh thoáng qua chút lúng túng, sau đó ngồi xuống bên cạnh Giang Hoa, kéo tay anh: “Mẹ tìm anh.”
Giang Hoa hơi sửng sốt, sau đó đứng dậy lên tầng với Hạ Nghiên Thanh.
Tầm mắt Tần Dư Kiều dõi theo bóng lưng của Hạ Nghiên Thanh và Giang Hoa, không phải cô quan tâm họ đi đâu, mà nghĩ đến căn phòng đã gắn bó với cô mười mấy năm, không biết bây giờ căn phòng ấy có còn không.
Hình như Tần Ngạn Chi nhìn thấu suy nghĩ của con gái, nói với cô: “Kiều Kiều, ba vẫn giữ căn phòng kia lại cho con đấy.”
“Cảm ơn ba đã không quên đứa con gái này.” Sau khi người ngoài rời đi, giọng điệu Tần Dư Kiều nói với Tần Ngạn Chi lập tức đổi một trăm tám mươi độ, trong vẻ nũng nịu mang theo chút giận dỗi, trong giận dỗi lại ẩn chứa oán giận.
Tần Ngạn Chi rất xúc động, đây mới là Kiều Kiều của ông, nhưng lúc đang thấy cực kỳ cảm động lại bị một tiếng gọi làm cho đứng hình: “Ba.”
Người gọi Tần Ngạn Chi chính là Tần Dư Trì.
Tần Ngạn Chi xoay người gọi con trai tới đây, hơi lúng túng nói với con gái: “Tiểu Trì, gọi chị đi.”
Tần Ngạn Chi giới thiệu xong, Tần Dư Kiều ngẩng đầu cười với Tần Dư Trì. Máu mủ thật thần kỳ, khuôn mặt của cô và tên nhóc này cũng tương tự nhau, đáng tiếc cô không hề vui mừng và cảm động, ngược lại cảm thấy chán ốm.
“Thì ra chị chính là người bà nội hay nhắc tới.” Tần Dư Trì nhìn chằm chằm Tần Dư Kiều, nhìn một lúc rồi chỉ Lục Hi Duệ cách đó không xa đang chạy tới, "Ba ơi, nó là cháu của con thật à?”
Lục Hi Duệ chạy đến mức đỏ bừng mặt, hết sức không vui cướp lời: “Cháu đã nói cháu không lừa cậu rồi mà. Cậu nhỏ, sao cậu lại không tin cháu thế?”
Đúng là cách gặp mặt thú vị, dù sao Tần Dư Kiều đã chuẩn bị tinh thần nhưng cũng không biết phải lên tiếng thế nào. Sau đó cô cảm thấy Lục Cảnh Diệu nhéo bàn tay cô rồi lấy một bao lì xì trong túi ra, nói với Tần Dư Trì: “Tiểu Trì đúng không? Sang năm mới rồi, anh rể mừng tuổi em này.”
Đúng là một ông anh rể nhiệt tình.
Tần Dư Trì nhìn Tần Ngạn Chi, không biết có nên nhận hay không. Còn Hi Duệ rất ghen tỵ, ba không chỉ chưa từng mừng tuổi cho nó, mà năm nào cũng trấn lột tiền mừng tuổi của nó nữa. Nó hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi không thèm nhìn Lục Cảnh Diệu.
Tần Dư Kiều cứ nhìn Hi Duệ mãi. Hi Duệ nhà cô trở nên hay dỗi từ bao giờ thế này? Cô vẫy tay bảo Hi Duệ đến bên mình, lau mồ hôi trên trán nó rồi hỏi: “Con vừa chơi gì thế, sao lại đổ đầy mồ hôi thế này?”
Lục Hi Duệ liếc nhìn cậu nhỏ, rồi trả lời Tần Dư Kiều: “Vừa nãy con và cậu nói về kết cục của Oulad trong Space Energy Robot. Cậu nói nó bị rắn ba đầu bắt đi, nhưng rõ ràng nó đã sống lại sau khi bị ác linh làm tương bí đỏ rồi mà.”
Tần Dư Kiều: “....” Không phải là cô không muốn giúp Hi Duệ, nhưng vấn đề này thì cô thật sự bó tay. Đúng lúc này, Lục Cảnh Diệu nhẹ nhàng nói một câu: “Tập này ba đã xem rồi, chính xác là đã sống lại sau khi biến thành tương bí đỏ.”
Tần Dư Trì không tin: “Anh xem tập nào vậy?”
“Đương nhiên là tập cuối rồi.” Lục Cảnh Diệu cười cực kỳ rạng rỡ, “Chắc em mới chỉ xem bản cũ thôi phải không? Nhưng không sao cả, lần sau anh rể mua cho em phiên bản mới nhất, hoặc là lần sau em tới thành phố S chơi, anh bảo Hi Duệ đưa đĩa cho em xem.”
Tần Dư Trì buồn bực, điều khiến đứa trẻ khó chịu nhất chính là thứ mình cho là đúng thật ra lại là sai. Lúc Tần Dư Trì bĩu môi không nói lời nào, Hi Duệ lại vui vẻ, vô cùng đồng tình với lời ba nói: “Đúng vậy, cháu cho cậu mượn xem, cậu xem rồi sẽ biết ai nói đúng.”
Đúng là cha con hào phóng, Tần Dư Kiều kéo tay Lục Cảnh Diệu, lại quan sát đôi mắt của Tần Dư Trì. Tần Dư Trì vẫn bĩu môi không nói gì, sau đó Tần Ngạn Chi kéo tay của đứa con trai đang tức giận, nói: “Tiểu Trì, Duệ Duệ nhỏ hơn con, con phải nhường nhịn Duệ Duệ, biết không?”
Hi Duệ không đồng tình nhìn thẳng vào mắt ông, nói: "Ông ngoại, đúng chính là đúng, sai chính là sai, con không cần cậu nhường.”
Tần Ngạn Chi cười cười với Hi Duệ, sau đó nhìn con trai, sắc mặt hơi trầm xuống: “Con đúng là được mẹ chiều chuộng riết rồi hư, con xem Hi Duệ hiểu chuyện thế nào kìa, con phải cố mà học theo cháu nó đi.”
Tần Ngạn Chi vừa dứt lời, Tần Dư Kiều thấy Tần Dư Trì nghẹn đỏ mặt, thầm nghĩ sắp xảy ra chuyện rồi. Quả nhiên không tới một giây, Tần Dư Trì nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, lúc ngẩng lên thì gương mặt đã đẫm nước mắt, uất ức hét với Tần Ngạn Chi: “Con không sai, con không sai, Oulad bị rắn ba đầu bắt đi!”
Vì Tần Dư Trì đột nhiên khóc lớn, Hi Duệ hơi sợ, rúc vào lòng Tần Dư Kiều. Trẻ con khóc lóc ầm ĩ nhất là lúc tranh giành đúng sai. Bởi vì Tần Dư Trì khóc lớn, Lục Hi Duệ thoáng cái muốn từ bên đúng trở thành bên sai. Nó cúi đầu, sợ mình lại rước lấy phiền phức cho mẹ, thỉnh thoảng lo lắng ngó nhìn Tần Dư Trì, nhưng vẫn kiên trì với đáp án của mình, khẽ nói: “Dư Kiều..... Mẹ.... Kết cục thật sự là sống lại mà, Oulad không