Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.
mắng vẫn cười tươi roi rói, dừng một chút, giọng nói nghiêm chỉnh trở lại: "Tối nay họp lớp, muốn đi không?"
Tần Dư Kiều không trả lời cũng không từ chối, lúc xoay người rời đi nhưng vẫn liếc nhìn chiếc khăn quàng cổ màu xanh lá cây của Giang Hoa. Nhưng sau những chuyện đã xảy ra, cô thật sự cảm thấy Giang Hoa không hợp với màu xanh lá cây, hơn nửa còn vô cùng xung khắc.
Đầu năm Hạ Nghiên Thanh lại để Giang Hoa đeo màu xanh lục, đối tượng màu xanh lục là để chỉ Lục Cảnh Diệu. Gửi thanks
TieuKhang↓ Re: [Hiện đại'> Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu 12.09.2014, 18:49
Chương 51:
Edit: VĐPK
Beta: chjbjbj
Nói đến họp lớp, Tần Dư Kiều lại hơi buồn bực, nguyên nhân bởi vì cô và Giang Hoa có rất nhiều bạn chung, đương nhiên trong đó có không ít là bạn của Hạ Nghiên Thanh; vòng tròn quá nhỏ bé ấy khiến chuyện giữa nam và nữ trở nên phức tạp. Ví dụ các mối quan hệ dây mơ dễ má như người yêu cũ của bạn nào đó giờ lại thành người yêu của bạn nào đó, bạn nào đó và bạn nào đó đều là người yêu cũ của bạn nào đó, tất cả cứ luẩn quẩn trong cái vòng ấy mãi. Tuy nhiên lại có một cảm giác hài hoà đến kì diệu, dù sao khi không còn ai buông lời trách móc, người trong cuộc cũng cảm thấy kích thích mới mẻ. Những tiết mục đó dù thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn vậy: Máu chó.
Cho nên có một số việc có thể tổng kết theo cách nói của Bạch Quyên: "Con người dù gì cũng có sau này, nhưng chỉ còn lại sự dằn vặt và dối lòng."
Trước khi Tần Dư Kiều ra nước ngoài cô cũng nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Lúc đó cô vẫn tưởng đó chính là nơi chứa đựng tình yêu và tình bạn của mình, bây giờ thì tình yêu cũng mất mà tình bạn cũng chẳng còn, chỉ còn đọng lại kí ức thời thơ bé mà thôi. Điều duy nhất khiến cô không bực mình đó là mấy người bạn cũng có thể coi như khá thân, khi cô ra nước ngoài vẫn không cắt đứt liên lạc, nhưng người duy trì tình bạn với cô chỉ có một, đó chính là Hình Chính.
Trong vòng luẩn quẩn ở thành phố G, Tần Dư Kiều và Hình Chính chỉ coi như quen biết, họ chính thức chơi thân với nhau từ hồi cô học đại học ở nước ngoài. Lúc ấy Tần Dư Kiều rất mập, cho nên Tần Dư Kiều vẫn lấy làm lạ vì Hình Chính vẫn có thể nhận ra cô.
Sau này khi cô hỏi Hình Chính, Hình Chính nói: "Lúc ấy tớ cũng chỉ đoán mò mà thôi, không ngờ đúng thật là cậu."
Khi đó cô rất béo, Hình Chính thì lại thất tình, hai người chơi với nhau không có bất kỳ áp lực gì cả. Sau đó lúc Hình Chính trở về nước có nói với cô: "Nếu như trước kia tớ theo đuổi cậu thì tốt rồi, chúng ta trở thành một cặp sẽ không gặp phải nhiều chuyện như vậy."
Về sau mặc dù Hình Chính ký hợp đồng với một công ty ở Luân Đôn, nhưng cậu ấy vẫn quyết định về nước, trở về để theo đuổi cô bạn gái trước kia của cậu ấy.
Lúc ấy cô và Hình Chính đều hiểu, tình yêu không phải là thức ăn nhanh, theo đuổi một người khôn hề đơn giản và dễ dàng, trên con đường tu thành chánh quả sẽ gặp nhiều chông gai bụi rậm, gặp phải thất bại, cũng sẽ gặp nhầm người, còn có thể yêu nhầm người. Nhưng nếu chúng ta sợ bị thương, hoặc mệt mỏi không muốn tiếp tục tìm kiếm thì người đó hoặc là tiếp tục trò chơi đời người, hoặc là tìm đại một người chung sống qua ngày.
....
Còn chuyện họp lớp, Giang Hoa nói với Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều không muốn đi, nhưng Hình Chính liên lạc với cô, Tần Dư Kiều lại đồng ý.
***
Thay quần áo xong, lúc Tần Dư Kiều chuẩn bị ra ngoài có đi ngang qua phòng Lục Cảnh Diệu. Lục Cảnh Diệu rất bận rộn, bình thường anh có vẻ nhàn tản thư thái, vậy mà phần lớn thời gian nghỉ nghỉ ngơi anh lại vùi đầu vào công việc. Rõ ràng bây giờ mới là mùng hai, thế nhưng hòm thư của anh đầy ắp email rồi.
Lúc Lục Cảnh Diệu chuyên chú vào máy tính làm việc, dáng vẻ anh vô cùng quyên rũ, câu nói “Đàn ông lúc nghiêm túc là quyến rũ nhất" quả không sai.
Lục Cảnh Diệu biết Tần Dư Kiều đang đứng sau lưng anh, còn biết tối nay Tần Dư Kiều có chút khác lạ. Ngước mắt nhìn cô, cô mặc váy còn đi giầy cao gót, tóc cũng được chải chuốt kĩ càng.
Đàn ông đều như thế cả, phụ nữ của mình mà không ăn diện vì mình thì rất khó chịu, trong lòng Lục Cảnh Diệu đã chua lè rồi, nhưng lại cố tình làm như không có gì, còn hùa theo khen cô hôm nay ăn mặc rất đẹp nữa chứ.
Tần Dư Kiều vén tóc lên vành tai: "Có thật không?"
Lục Cảnh Diệu gật đầu, cánh tay dài vươn tới kéo Tần Dư Kiều ngồi lên đùi mình, nhéo eo cô, hỏi: "Ăn mặc xinh đẹp như vậy, có phải muốn đi quyến rũ ngưởi đàn ông khác không?"
Tần Dư Kiều thật thà gật đầu: "Làm sao anh biết?"
Lục Cảnh Diệu lẩm bẩm, tỏ ra như mình đang suy luận: "Đi họp lớp à?"
Tần Dư Kiều ngồi trên đùi Lục Cảnh Diệu rất biết điều ngoan ngoãn, tựa như đang trưng cầu sự đồng ý của Lục Cảnh Diệu vậy, vui vẻ ôm lấy cổ Lục Cảnh Diệu nói: "Anh có đồng ý cho em đi không?"
Không đồng ý! ! !
Lục Cảnh Diệu biết thừa Tần Dư Kiều đang khoe mẽ mà thôi, không bằng thuận nước đẩy thuyền, ngừng một rồi nói: "Dẫn anh đi cùng đi."
Lục Cảnh Diệu thấy phản ứng của Tần Dư Kiều, đoán sau khi cô do dự sẽ không cho anh đi, không chừng còn lôi Hi Duệ ra để việ