Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1125 lượt.
n cớ. Quả thật Tần Dư Kiều hành động y như vậy, giọng nói mềm nhũn: "Nhưng mà em lại sợ Hi Duệ ở đây một mình sẽ bị ‘Trì đáng ghét’ bắt nạt."
Hừ hừ! Lục Cảnh Diệu nhếch môi, thân mật chỉnh lại áo váy cho Tần Dư Kiều: "Vậy thì anh không đi nữa, ở nhà chăm sóc Hi Duệ vậy."
Tần Dư Kiều hôn lên khoé miệng Lục Cảnh Diệu: "Ông xã tốt quá."
Lục Cảnh Diệu híp mắt, dịu dàng nói với Tần Dư Kiều: "Ít nói chuyện với bạn nam, giờ giới nghiêm là mười giờ." Dừng một chút, lại chêm thêm một câu: "Nhớ mình đã là gái đã có chồng có con rồi đấy, biết chưa?"
Đúng là cưới vợ xinh đẹp về nhà thì luôn có cảm giác không an toàn. Không phải là anh không tự tin, mà là quá quan tâm, sự thật là anh vẫn chưa chính thức lấy Tần Dư Kiều thì phải?
Trước khi đi Tần Dư Kiều báo cáo với Hi Duệ vài câu, Hi Duệ hào phòng hơn Lục Cảnh Duệ rất nhiều: "Mẹ đi sớm về sớm."
Mặc dù Lục Cảnh Diệu biết chuyện Tần Dư Kiều ra ngoài không liên quan gì tới Lục Hi Duệ, nhưng bây giờ anh vẫn thầm trách con trai, trách con trai không giữ mẹ ở nhà. Cho nên mỗi khi Hi Duệ chạy tới liến thoắng với anh, Lục Cảnh Diệu chẳng có hứng thú đáp lời nó. Anh để ý từ khi Hi Duệ có mẹ, nó tựa như có chỗ dựa vậy, tính tình cũng trở nên cứng rắn rất nhiều. Nếu ba lạnh nhạt với nó, nó vẫn có thể tự tìm trò tiêu khiển, hay xem phim cùng Tần Dư Trì.
Sau bữa cơm chiều Tần Dư Kiều mới đền chỗ họp lớp. Bà Tần đi ngủ rất sớm, cộng thêm tối nay Tần Ngạn Chi và Hạ Vân Chính đều có việc ra ngoài, cho nên căn nhà trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
Hạ Nghiên Thanh biết Giang Hoa và Tần Dư Kiều cùng đi họp lớp, không phải là cô ta không muốn đi, nhưng lần này người tổ chức là Trần Manh. Cô ta và Trần Manh được coi như là đối thủ một mất một còn, cho nên cô ta không cần thiết đến đó để chịu nhục. Có một số việc mặc dù đã hiểu, nhưng tâm trạng vẫn không thể tốt được. Cũng như cô biết thân phận địa của mình ở nhà họ Tần, cô vốn không nên so sánh với Tần Dư Kiều, nhưng cô vẫn bất giác so sánh sự chênh lệch giữa mình và Tần Dư Kiều. So sánh rồi, chắc chắn cô sẽ kém hơn Tần Dư Kiều, cảm giác đó thật sự rất khó chịu.
Nhà họ Tần có một phòng khách rất lớn, sau phòng khách là một cái ban công. Ban công rất lớn, đủ cho một người nhàn nhã uống trà. Tối nay tâm trạng Lục Cảnh Diệu rất "Tốt", ngồi ngoài ban công vừa ngắm sao vừa chờ người nào đó trở lại.
Kết quả không đợi được người, mà lại đợi được một tách cà phê nóng hổi.
Lục Cảnh Diệu hạ chân xuống, vẻ mặt dịu đi, nhất thời bớt đi vẻ bất kham trước đó, tăng thêm vẻ quyến rũ của kẻ có học thức. Đầu tiên Lục Cảnh Diệu liếc nhìn tách cà phê trên chiếc bàn tròn nhỏ, sau đó đôi mắt thâm sâu đưa lên nhìn Hạ Nghiên Thanh, khóe miệng nhếch lên: "Cảm ơn cô Hạ."
Hạ Nghiên Thanh bất ngờ bởi câu hỏi của Lục Cảnh Diệu, sau đó tự giác mở miệng: "Kiều Kiều không nói cho tôi biết, tôi chỉ đoán mò mà thôi."
Lục Cảnh Diệu nhìn thẳng vào Hạ Nghiên Thanh: "Không biết cô Hạ có thể nói suy đoán của mình cho tôi không?"
Sau đó Hạ Nghiên Thanh thật sự bị Lục Cảnh Diệu lừa, nói những suy nghĩ của mình cho Lục Cảnh Diệu biết: "Giang Hoa nói tối nay sẽ đi họp lớp, anh ấy nói Kiều Kiều cũng sẽ đi.... Cho nên tôi đoán Kiều Kiều cũng đi họp lớp.... Tôi tưởng ngài Lục cũng phải biết chứ...."
"Tôi không biết." Đôi mắt tuyệt đẹp của Lục Cảnh Diệu trầm xuống, vẻ mặt và giọng điệu cũng lạnh tanh, khẽ mím môi, gợi lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.
Hạ Nghiên Thanh hơi áy náy nhìn Lục Cảnh Diệu: "Xin lỗi, tôi tưởng anh đã biết rồi."
Lục Cảnh Diệu không nói gì cả, cầm tách cà phê Hạ Nghiên Thanh đưa cho anh, lại nói tiếng cảm ơn.
Hạ Nghiên Thanh cười cười, sau đó đứng lên, vẻ mặt dè dặt: "Ngài Lục, tôi vào trước đây."
Lục Cảnh Diệu không đứng lên, bưng tách cà phê trên tay mà không đặt xuống. Sau đó dường như nhớ ra chuyện gì, đặt tách cà phê xuống rồi nói với Hạ Nghiên Thanh: "Cô Hạ, cho tôi mượn điện thoại di động."
Hạ Nghiên Thanh ngớ ra, nhưng vẫn đưa điện thoại cho Lục Cảnh Diệu. Bởi vì không biết anh định làm gì nên lúc đưa điện thoại cho Lục Cảnh Diệu khó tránh khỏi cứ nhìn chằm chằm vào anh. Mà Lục Cảnh Diệu thì sao? Anh thản nhiên mở máy, bấm bấm vài cái, màn hình nền là bức ảnh của Hạ Nghiên Thanh hiện lên. Lục Cảnh Diệu nhếch môi rồi nhập số điện thoại của mình, sau đó lưu vào danh bạ là "Cảnh Diệu".
"Đây là số điện thoại của tôi." Lục Cảnh Diệu trả điện thoại lại cho Hạ Nghiên Thanh, nói.
Hiện giờ tâm trạng Hạ Nghiên Thanh bối rối như đánh đổ cốc nước, cúi đầu nhận lại điện thoại của mình, sau đó khẽ "A" một tiếng rồi ngẩng đầu lên, gương mặt xinh đẹp đối diện với đôi mắt của Lục Cảnh Diệu, tươi cười nói: "Vậy tôi không quấy rầy ngài Lục nữa, tôi về phòng nghỉ ngơi đây. Ngài Lục cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Lục Cảnh Diệu phong độ "Ừ" một tiếng, ngừng một lát còn nói thêm một câu: "Ngủ ngon."
Lúc Hạ Nghiên Thanh trở về phòng lại mở điện thoại ra xem, tìm thấy hai chữ "Cảnh Diệu" trong danh bạ, nhất thời có cảm giác cả trái tim mình như bùng cháy. Cô ta