Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1123 lượt.

cảm thấy hơi buồn cười, đàn ông Tần Dư Kiều chọn đúng là không ra gì, mà thể loại đàn ông không ra gì này lại thu hút cô. Đầu Hạ Nghiên Thanh giống như sắp nổ tung vậy, trong sự bùng nổ đó còn ẩn chứa chút hưng phấn.
***
Buổi họp lớp Tần Dư Kiều tham gia nên nói là gặp mặt bạn bè thì đúng hơn, người tham gia đều thuộc vòng tròn xưa cũ đó. Địa điểm hẹn gặp là club tư nhân của chồng Trần Manh. Trần Manh thấy cô tới lập tức đứng dậy, chạy tới khoác tay cô.
Trước kia Tần Dư Kiều còn tưởng Trần Manh không quên được Giang Hoa nên mới nói xấu Hạ Nghiên Thanh, nhưng nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô ấy thì Tần Dư Kiều lại có cảm giác mình nghĩ hơi nhiều rồi.
Tần Dư Kiều và Giang Hoa không cùng đi với nhau, lúc cô đến Giang Hoa đang nhận một điếu thuốc từ tay một người đàn ông. Lúc châm thuốc, ngước mắt thấy cô liền dập ngay điếu thuốc trên tay.
Người đàn ông đưa thuốc nhìn thấy hành động của Giang Hoa, cười vỗ vai anh: "Hoa Tử, đừng giả bộ, tớ biết cậu vẫn còn thương nhớ Kiều Kiều." Nói xong, ngoắc tay gọi Tần Dư Kiều, "Em Kiều, em còn nhớ anh không?"
Tần Dư Kiều nghĩ mãi vẫn không nhớ ra, sau đó Giang Hoa quay đầu lại nói với người đàn ông kia, trá hình nhắc nhở cô: "Trương mập, em Kiều là tên để cho cậu gọi hay sao?"
Tần Dư Kiều hơi lúng túng, cười với Trương Lâm Nghi, không ngờ Trương Lâm Nghi bép quay hồi cấp ba bây giờ lại trở nên đẹp trai như vậy. Trương Lâm Nghi là người khéo mồm khéo miệng, trước kia lớp nhờ nhờ anh mới trở nên náo nhiệt vui vẻ.
Buổi họp lớp ngày hôm nay chủ yếu do anh tìm đề tài. Đề tài đó chính là mối tình đầu và các đối tượng hẹn hò của mình.
"Mối tình đầu là tốt đẹp nhất, các cậu không cảm thấy như vậy sao?" Trương Lâm Nghi cảm khái, nhìn Giang Hoa, "Hoa Tử, Cậu dám nói trong lòng cậu không có Kiều Kiều à?"
Giang Hoa thản nhiên đưa mắt nhìn Tần Dư Kiều, hỏi ngược lại Trương Lâm Nghi: "Nếu như mà tớ nhớ không lầm thì cậu còn chưa có nụ hôn đầu, thế mà dám nói đến tình yêu đầu à? Cậu đã yêu bao giờ chưa?"
"Yêu đơn phương không phải là yêu sao?" Trương Lâm Nghi vẫn thường coi tình yêu đơn phương của mình với Chu Thương Thường là mối tình đầu, nhưng nghĩ đến người Chu Thương Thương để ý lại là bạn cùng phòng Tô Dần Chính của mình, nhất thời không được thoải mái cho lắm, tốt bụng khuyên bảo, "Cậu đó, nhất định phải biết quý trọng nhưng thứ của mình, đừng tưởng rằng nhân duyên là do trời định liền mặc kệ nó, kết quả lại giày vò chặt đứt nhân duyên của mình."
Tần Dư Kiều lên tiếng: "Hôm nay tớ tới đây cũng muốn thông báo với các cậu một tin, tớ sắp kết hôn rồi. Các cậu muốn tới thì hú một tiếng, sau này tớ sẽ gửi thiệp mời cho các cậu."
"Hả?!" Tờ Lâm Nghi than ôi, nhìn về phía Giang Hoa, "Cậu xem, nhân duyên tốt đẹp kia không phải đã bị cậu chặt đứt rồi sao?"
"Nói bậy gì đó." Giang Hoa thơ ơ đưa mắt nhìn Tần Dư Kiều, "Mọi người đừng nói lung tung nữa, bây giờ tớ và Nghiên Thanh đang yêu nhau." Giọng điệu của Giang Hoa hệt như sắc mặt của anh, hờ hững thờ ơ, tựa như đang nói một sự thật mà thôi.
Đúng lúc này, Trần Manh cau mày nói: "Hôm nay Kiều Kiều cũng ở đây, tớ nói thẳng luôn. Giang Hoa ơi là Giang Hoa, cậu tìm phụ nữ nào không tìm, nhất định phải tìm Hạ Nghiên Thanh sao....? Câu muốn để bản thân phí hoài cũng đừng nên phí hoài theo cách này chứ."
Tần Dư Kiều thật sự không ngờ mọi người đều không tán thành chuyện Giang Hoa và Hạ Nghiên Thanh yêu nhau, ngay cả người luôn không nhiều lời như Hình Chính cũng phải lên tiếng: "Giang Hoa, cậu tưởng rằng đó là tình yêu đích thực của cậu à?" Nói xong ánh mắt liếc tới Tần Dư Kiều.
Sau khi Trần Manh mở miệng, buổi họp mặt này chính thức tiến tới mục đích thúc đẩy Tần Dư Kiều và Giang Hoa tái hợp. Bởi vì biết được đàn gái sắp kết hôn, mọi người rối rít nghĩ cách là thế nào để kéo Giang Hoa từ hố lửa lên. Cậu một lời tớ một câu, nhưng mà người trong cuộc Giang Hoa vẫn giữ nguyên thái độ ‘mày nói thế nào cũng vô dụng mà thôi.
Cuối cùng Trần Manh là người đầu tiên bỏ cuộc: "Đúng là hết thuốc chữa mà!"
Cái gì là tình yêu đích thực chứ, Tần Dư Kiều nghĩ. Lúc trở về, Trương Lâm Nghi kéo cô: "Em Kiều, giúp tớ khuyên nhủ thằng nhóc đó đi. Mặc dù cậu và nó không thể ở bên nhau, nhưng dù sao hai đứa cũng cùng nhau lớn lên. Thằng nhóc đó chắc là bị Hạ Nghiên Thanh ếm bùa rồi, cậu giải bùa cho nó đi."
Thật thiếu muối, đúng là nhàn rỗi không chuyện gì làm, nhưng Tần Dư Kiều vẫn đồng ý với Trương Lâm Nghi. Cô ghét Giang Hoa, nhưng cái người đáng ghét này dù gì vẫn là thanh mai trúc mã của cô, dù gì vẫn là mối tình đầu của cô, anh cũng giúp cô vượt qua khoá học ballet, anh còn giúp cô viết văn, anh đã dắt tay cô về nhà bao nhiêu năm trời. Còn cô, cô chép bài tập của anh, đôi khi còn lấy tiền tiêu vặt của anh, còn kéo anh làm đệm lưng để khỏi bị Bạch Thiên Du mắng....
Tần Dư Kiều suy nghĩ một chút, vẫn đến chỗ xe của Giang Hoa, gõ lên cửa xe. Một lát sau, cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt tươi cười như không có gì xảy ra của Giang Hoa xuất hiện: "Kiều Kiều."
Tần Dư Kiều: "Anh đưa em về nhé."
Giang Ho