Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1113 lượt.
g Hoa từ từ ngồi xuống chiếc ghế dựa lớn khắc hoa, ánh mắt sắc lạnh, khóe miệng hơi nhếch lên, cười hơi bất đắc dĩ: “Chú Tần, ngoài việc chú là trưởng bối của con thì chúng ta đều là đàn ông cả. Với quan điểm của một người đàn ông, chú có lấy Hạ Nghiên Thanh không?”
“Hoa Tử.” Tần Ngạn Chi châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, sương khói lượn lờ trên nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt. Khóe mắt Tần Ngạn Chi có hai bọng mắt dài nhỏ, lúc cười rộ lên bọng mắt sẽ cong theo hai mắt, mang vẻ dễ thương không hợp tuổi. Theo tuổi tác, vẻ dễ thương này lại trở nên thân thiết.
“Chú là người từng trải, có mấy lời vẫn rất có quyền lên tiếng. Cháu có biết đời này chuyện cháu hối hận nhất là gì không? Chính là lấy Bạch Thiên Du làm vợ, nhưng hiện tại chú cũng có thể nói cho cháu biết, đời này chú chỉ yêu một người phụ nữ là Bạch Thiên Du. Vì sao chứ? Bây giờ không phải giới trẻ các cháu thịnh hành câu \'Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu\' sao? Nói thật, lời này không sai, có một số phụ nữ để ở trong lòng mơ mộng thì tốt hơn, nếu cháu không không thể cho người phụ nữ ấy cuộc sống cô ta muốn.”
Giang Hoa chỉ cười, cười mỉa mai lại tự giễu.
“Chú biết trong lòng cháu có Kiều Kiều. Kiều Kiều đúng là một cô bé tốt, không phải chú làm người cha mà khoe khoang, Kiều Kiều có rất nhiều phẩm chất tốt đẹp, thiện lương, kiên cường, thông minh, con bé còn là một cô gái tương đối lãng mạn. Những điều này đều là ưu điểm… nhưng con bé không thích hợp với cháu. Ví dụ như tính khí nhõng nhẽo của nó, chuyện gì cũng cần có người dỗ dành. Cháu thử suy nghĩ xem, sau khi cháu và nó thật sự kết hôn, hết giờ làm cháu về nhà nó còn cáu kỉnh với cháu, lòng người cũng sẽ mệt. Những ưu điểm đáng yêu của nó cũng sẽ trở thành những khuyết điểm mà cháu không thể chịu đựng được.” Tần Ngạn Chi liếc nhìn Giang Hoa, giọng điệu hơi bùi ngùi, “Đôi khi phụ nữ càng hoàn mỹ thì yêu cầu của cháu đối với cô gái ấy sẽ càng cao. Thay vì sau này nhất định sẽ thất vọng, không bằng tìm một người bình thường, sau khi kết hôn cháu cũng không có quá nhiều yêu cầu, thỉnh thoảng cô gái ấy biểu hiện tốt một chút, còn có thể khiến cháu vui mừng.”
Giang Hoa cười càng tươi, có điều cuống họng như bị một nắm cát ngăn chận, có cảm giác tiếng thoái lưỡng nan. Hồi lâu sau anh mới mở miệng, “Nói toạc ra, chú Tần cảm thấy cháu không xứng với Kiều Kiều… Chú thích Lục Cảnh Diệu hơn mà thôi.”
“Ai… Hoa Tử à, cháu hiểu nhầm ý của chú Tần rồi.” Tần Ngạn Chi vừa sắp xếp lại từ ngữ vừa nói: “Cháu cũng biết Kiều Kiều và Lục Cảnh Diệu đã có con rồi, có một số việc ngay cả chú cũng không thể quyết định được.”
Giang Hoa thôi không cười nữa, đứng lên đi đến trước mặt Tần Ngạn Chi: “Chú Tần không cần phải nói nhiều nữa, cháu không dám mong có gì với Kiều Kiều, yêu cầu của cháu rất đơn giản, chính là muốn chấm dứt với Hạ Nghiên Thanh. Cháu nói thật với chú, trong lòng cháu, Hạ Nghiên Thanh không phải là cô gái bình thường, mà là cô gái đáng ghét, bây giờ cháu chỉ cần nghĩ tới sau này người ngủ ở bên cạnh mình là cô ta đã cảm thấy cuộc đời cháu chính là ác mộng, mọi người có hiểu hay không?” Mọi người ở đây ngoại trừ Tần Ngạn Chi còn có ba của Giang Hoa là Giang Diên Hỉ.
Tần Ngạn Chi khá kinh ngạc: “Như vậy ư?”
“Sao lại không chứ? Tại sao cháu lại không thể tìm cô gái mà cháu thích, chú cảm thấy người phụ nữ dịu dàng khéo hiểu lòng người như dì Hạ thích hợp để làm vợ, nhưng cháu lại thích tìm mấy cô xấu tính. Cho dù không phải Kiều Kiều, cháu cũng không muốn lấy Hạ Nghiên Thanh… Ngoài ra cháu cũng không muốn làm lỡ làng Hạ Nghiên Thanh.”
“Hơn nữa Hạ Nghiên Thanh cũng là con gái riêng của vợ chú, chú không muốn hại con gái ruột của mình cũng không thể hại con gái nhà người ta như vậy. Cha sinh mẽ dưỡng, cháu hiểu chú không muốn Kiều Kiều rơi vào xoáy nước nhà họ Giang. Nói thật, nếu chú thật sự muốn giao Kiều Kiều cho cháu, cháu còn phải do dự vài ngày đấy.” Giang Hoa một hơi nói rất nhiều, dù những lời nên nói hay không nên nói đều nói ra. Nói xong anh cảm thấy thể xác nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái, như đám mây đen áp lực đè nặng trong lòng nhiều năm cuối cùng đã tan thành khói. Anh thật sự rất sảng khoái, trái tim thư thái, đầu óc cũng suy nghĩ thông suốt.
“Chú Tần, cháu biết suy nghĩ của chú và ba cháu, hai nhà Tần Giang tin tưởng lẫn nhau, nhưng cháu cũng phải nói với chsu một câu chắc chắn. Ba cháu chưa đến hai năm nữa là về hưu rồi, sau khi về hưu có một số việc ông ấy có lòng không đủ sức, chú cũng không cần thiết phải kiêng kị ông ấy nữa. Thông gia chẳng là cái thá gì hết, chú chỉ cần khuyên ba cháu đừng tiếp tục éo cháu kết hôn với Hạ Nghiên Thanh nữa, cháu sẽ lấy tài liệu kia cho chú, để chú có thể yên ổn kê cao gối ngủ ngon giấc.”
Tần Ngạn Chi thật sự dao động trước mấy lời của Giang Hoa, khóe mắt nhếch lên, nhìn vào mắt Giang Hoa, thoạt nhìn thái độ vẫn chưa quả quyết.
Giang Hoa: “Chú Tần không tin cháu sao?”
“Đâu có.” Tần Ngạn Chi cười ha ha: “Như vậy đi, nếu cáu thật sự không thích Nghiên Thanh, chú và ba cháu chắc chắn sẽ không miễn cưỡng, nhưng ch