Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1073 lượt.
Nói xong, người bạn học nhiệt tình kia đã kéo Lục Lục xuống tầng. Lục Lục kìm chế trái tim dang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, "Đợi chút."
Đợi chút, để cho anh chuẩn bị tinh thần đã chứ!
....
Lục Lục vội vã từ trên thềm đá màu xám trắng đi xuống, trong lòng tràn ngập vui mừng đồng thời có chúc trách cô nàng Quả Quả này làm quá khoa trương. Chuyện của hai người bọn họ thông báo rộng rãi cho mọi người biết để làm gì? Chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như cô.
Sau đó Lục Lục mang theo tâm trạng phức tạp đi tới chỗ đám người xem náo nhiệt. Bạn học của Lục Lục mong chờ vai nam chính xuất hiện nên lập tức quây lại thành một vòng bảo vệ, vừa đẩy đám người kia ra vừa kêu: "Mọi người xin nhường đường, xin nhường đường."
Rốt cuộc Lục Lục cũng vượt qua được đám người vây xem đông nghịt, đi đến giữa sân. Vài ngày không gặp, Quả Quả càng trở nên xinh đẹp, linh hoạt hơn, nụ cười trên mặt cũng càng rực rỡ đáng yêu hơn.
Quả Quả mặc một chiếc quần yếm màu xanh nhạt, phía trên phối với một cái áo T-shirt màu trắng in hình hoạt hình, trên gò má trắng nõn ửng hồng dán chữ "LOVE". Mặc dù vóc dáng cô không thấp, nhưng vì đứng dưới tấm băng rôn khổng lồ kia nên nhìn có vẻ rất nhỏ nhắn. Tâm trạng cô có vẻ vô cùng phán khởi, quả nhiên là người nhỏ chứ lá gan không nhỏ.
Quả Quả nhìn thấy anh cuối cùng cũng xuất hiện, lập tức giơ loa lên đặt câu hỏi: "Anh Lục, em thích anh, đồng ý làm bạn trai em được không?" Đầu tiên Quả Quả nói bằng tiếng phổ thông sau đó là tiếng Anh, cho nên mấy người bạn học xung quanh cũng có thể hiểu được, họ vừa vỗ tay vừa huýt gió với Lục Lục. Nhưng dù sao Lục Lục cũng đã quen với những trường hợp nhiều người thế này rồi, nên dù đứng trong không khí náo động như thế này anh vẫn thản nhiên như không.
Đang lúc mọi người cho rằng Lục Lục sẽ từ chối cô bé xinh đẹp này, Quả Quả móc ra từ trong túi quần một tờ giấy. Tờ giấy cô lấy ra chính là thứ tối hôm qua cô đã cất công chuẩn bị, tối hôm qua cô cả đêm không ngủ, hiện giờ lại nơm nớp đọc cho Lục Lục nghe.
Nếu như tối ngày hôm qua Lục Lục vẫn còn trách Quả Quả không có thành ý, thì lúc này anh thật sự không thể tìm ra được lý do nào để từ chối cô gái này nữa.
Quả Quả đang đọc một bài thơ tình của Pushkin, từng chữ rõ ràng cứ đi vào lòng của Lục Lục, sau đó những câu chữ đó lại theo máu chảy đi khắp cơ thể anh anh, cuối cùng lại quay về tim. Rốt cuộc sau nhiều lần kích động, Lục Lục không thể nào từ chối được tình cảm nồng nhiệt này, anh tiến lên đưa tay ôm lấy Quả Quả.
Xung quanh tiếng vỗ tay và tiếng hét vang lên như sấm.
Lục Lục nín nhịn đã quá lâu lúc này có thể Quả Quả vào trong lòng, anh không kìm chế được cong môi cười, sau đó cúi đầu thì thầm bên tai Quả Quả: "Rõ là.... Đồ ngốc."
Đồ ngốc, sao không nói với anh sớm một chút.
Buổi tối Quả Quả cầm tay Lục Lục yên bình đi dạo trên đường, đèn đường kéo dài cái bóng của hai người. Lục Lục đưa tay gỡ mấy chữ “LOVE” trên mặt Quả Quả xuống, vẻ mặt vui sướng cười hỏi: "Mấy ngày nay là để em chuẩn bị những thứ này?"
Quả Quả gật đầu mạnh, quan tâm hỏi: "Anh thích không?"
Nhất kỵ hồng trần phi tử tiếu [1'>, đột nhiên Lục Lục hiểu được tại sao Dương quý phi lại cười, không phải là do quả vải, mà là tâm ý.
[1'> Câu thơ trong bài Quá Hoa Thanh cung kỳ 1 (Đi qua cung Hoa Thanh kỳ 1) của Đỗ Mục.
Bài này nói về nếp sống xa hoa của Dương Quý Phi. Nàng thích ăn trái vải tươi, nên sai lính trực thuộc cưỡi ngựa tốt ngày đi đêm nghỉ để đem trái vải từ huyện Bồi Lăng tỉnh Tứ Xuyên (đường xa hơn ngàn dặm) về Hoa Thanh cung vẫn còn tươi.
....
Có đôi khi Lục Cảnh Diệu sẽ nhớ lại khoảng thời gian trước kia, mỗi lần nhớ tới tâm trạng anh đều không giống nhau, chỉ là sau khi gặp lại Tần Dư Kiều, nhớ lại cũng không còn quan trọng nữa. Cho nên, vốn là những ký ức vô cùng sinh động nhưng khi nhớ lại lập tức trở nên xa lạ, thậm chí còn có chỗ không nhớ ra được.
Lục gia bắt đầu sục sôi chuẩn bị hôn lễ, áo cưới cũng đã được đưa tới. Cô dâu Tần Dư Kiều lại bắt đầu hoảng hốt lo lắng, nhiều buổi tối đột nhiên tỉnh dậy, sau đó nhìn chằm chằm Lục Cảnh Diệu bên cạnh, cuối cùng tự hỏi mình: Mình thật sự muốn gả cho người đàn ông này sao?
Tại thời diểm mấu chốt này, Lục Cảnh Diệu cũng càng cẩn thận hơn, mỗi ngày nói chuyện cũng phải nhìn sắc mặt Tần Dư Kiều, sợ cô lại xuất hiện tâm trạng mâu thuẫn gì đó. Cố tình trong thời điểm mấu chốt, thư ký lại gọi điện thoại cho Lục Cảnh Diệu, nói rằng chuyên gia hồi tưởng quá khứ mà Bạch Thiên Du bảo anh ta liên lạc lúc trước đã đến rồi.
Chuyên gia trí nhớ này là do Bạch Thiên Du bảo Lục Cảnh Diệu liên lạc, lúc ấy Lục Cảnh Diệu vội vàng muốn đá Bạch Thiên Du đi nên đã liên lạc với vị chuyên gia đó trước mặt Bạch Thiên Du.
Thế nhưng lúc ấy vị chuyện gia đó lại nói ông ta không có thời gian tới đây.
Thành thật mà nói, Lục Cảnh Diệu rất hi vọng Tần Dư Kiều có thể nhớ lại những chuyện trước kia, mặc dù những chuyện trước kia có một phần không được như ý. Nhưng Tần Dư Kiều đã lãn