Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341043
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1043 lượt.
uả đều nói cô đã đi rồi, nhưng theo cảm giác của Lục Lục Quả Quả không đi đâu cả, thậm chí mỗi lần ra ngoài anh nhìn ai trên đường cũng thấy giống Quả Quả.
Nhưng cũng chỉ là "Giống" mà thôi. Ví dụ như ngày hôm qua Lục Lục nhìn nhầm một vấm vải che màu đỏ thành Quả Quả vậy, sau khi đến gần mới thấy đó là một tấm vải nhung che đàn cello mà thôi.
Trước kia Quả Quả cũng thường trốn đi, cho nên lúc chia tay Lục Lục nghĩ: Thật ra chia tay cũng rất tốt, sau khi chia tay anh cũng không cần lo lắng mỗi khi cô bỏ đi nữa, bởi vì anh và cô không còn bất kỳ quan hệ gì nữa rồi. Lúc ở bên nhau, anh chỉ giống như người giám hộ của cô mà thôi. Nhưng sau khi chia tay, cứ nghĩ tới chuyện sẽ có một người đàn ông khác thay thế vị trí của anh, đầu Lục Lục lại bắt đầu đau như búa bổ.
Lúc ấy đầu óc của anh chắc là bị nhét mỡ heo rồi, ai nói hai người không còn quan hệ sẽ không lo lắng cho nhau nữa.
Lớn như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên Lục Lục lo lắng cho một người. Cảm giác lo lắng hòa với nhớ nhung, nhưng điều duy nhất anh có thể làm lúc này lại chỉ là tưởng niệm. Cảm giác ấy như thế nào ấy à? Nó giống như trong cơ thể có một dây thần kinh lúc nào cũng điều khiển tất cả cảm xúc của anh: Cô sống có tốt không? Cô có bạn trai mới chưa? Cô có nhớ anh không?
Edinburgh là một thành phố cổ sương mù nổi tiếng của Anh quốc. Lục Lục vốn cho rằng mùa đông đi qua thì thời tiết sẽ tốt hơn một chút, kết quả dự báo thời lại nói do chịu ảnh hưởng của không khí lạnh ven biển, cho nên mấy ngày nữa thời tiết đều xấu, nhiều sương mù.
Đi trên con đường nhỏ ven rừng trong trường mà tầm nhìn không đến 50 mét. Không chỉ có đại học Edinburgh, mà toàn bộ Edinburgh đều bị bao phủ trong sương mù đầu xuân. Toà thành to lớn, tháp nhọn cao vút, núi lửa tắt lạnh lẽo, những ngọn đồi trùng điệp, tất cả đều chìm trong sương mù dày đặc, nửa ẩn nửa hiện chỉ lộ ra hình dáng mơ hồ.
Lúc từ thư viện đi ra, có một cô nàng theo đuổi Lục Lục cảm khái với anh: "Mấy ngày nay Edinburgh đẹp như thành phố trên mây vậy."
Đẹp cái gì, Lục Lục bị loại thời tiết quỷ quái này hành hạ cho sắp nổ tung rồi đây này.
Lục Lục vẫn được người ta theo đuôi không ngừng, chỉ có điều không khua chiêng gióng trống giống như Quả Quả, không làm cho trái tim anh nhộn nhạo, cũng không bởi vì một câu thích của cô mà cảm thấy cả thế giới trở nên đáng yêu sáng ngời.
Cuối cùng Lục Lục vẫn không nỡ về nước, anh lùi thời gian tốt nghiệp, thành công xin được một hạng mục, cùng người bạn học Hắc Long Giang kia tham gia một cuộc thi mô phỏng buôn bán về hàng hóa thay thế tiền bạc.
Vì anh lùi ngày về nước, Lục Hoà Thước đã mắng anh qua điện thoại một trận. Nhưng Lục Lục còn nóng nảy hơn, không thèm nói gì liền cúp điện thoại. Sau đó Lục Hoà Thước đóng băng thẻ tín dụng của anh.
Lục Lục cũng không sợ thẻ tín dụng bị đóng băng, bởi vì đến tuần sau Lục lão phu nhân đã chuyển cho anh một khoản tiền.
Dù thế nào Lục Lục cũng vẫn sống sung sướng, anh cũng chưa bao giờ phải chịu nỗi khổ của học sinh đi du học, tính tình anh lại lạnh nhạt, đi du học bên cũng không nhớ nhà là bao. Thậm chí nếu như anh muốn, anh có thể lập tức tìm một cô gái tốt hơn để yêu đương tiếp, nhưng Lục Lục lại lựa chọn phương thức tự làm khổ mình này. Anh lựa chọn ngày ngày nhớ nhung Quả Quả, anh tin chắc rằng mình có thể gặp lại Quả Quả một lần nữa.
Quả nhiên vận khí của Lục Lục không tệ.
Lục Lục thật sự gặp lại Quả Quả. Đó là khi anh đi trên đường cùng khách hàng bàn bạc một hạng mục hợp tác.
Tháng sáu, một ngày nắng hiếm có, Lục Lục đi từ Haddington về. Anh đi ngang qua một con đường lát đá, phía sau con đường là một tu viện bị bỏ hoang, bên ngoài có một đám người đang sửa chữa lại bờ tường.
Thật ra Lục Lục và Quả Quả luôn rất có duyên, ông trời luôn thiên vị cho bọn họ, chỉ tại bọn họ để lỡ mất duyên phận của mình mà thôi. Sau đó ông trời lại, bọn họ lại bỏ lỡ, là một đôi không biết đủ điển hình. Nói theo cách khác, là vì duyên phận chưa tới cho nên mới để nó trôi qua hết lần này đến lần khác.
Lúc Lục Lục đi ngang qua tu viện vốn không định dừng xe, nhưng có người chặn xe anh, nói phía trước xảy ra tai nạn giao thông cấm xe cộ qua lại, khiến anh không thể đi tiếp nữa. Đáng tiếc là để trở về Edinburgh chỉ có duy nhất con đường này mà thôi, cho nên Lục Lục chỉ có thể dừng xe, sau đó xuống xe đi ra ngoài hóng mát một chút.
Tu viện ở trấn nhỏ đã cũ, vài người bạn trẻ chạy tới chạy lui khiêng nguyên vật liệu đến sửa tu viện. Lục Lục vốn không muốn vào xem, cho nên nếu không phải là có người đụng phải anh, anh cũng sẽ không vào, cũng sẽ không gặp lại Quả Quả lần nữa.
Là do có một cậu thanh niên nói giọng Oxford đụng phải Lục Lục, trên tay cậu ta cầm một cái cọ, thuốc màu trên cọ không cẩn thận dính vào bộ tây trang đắt tiền của Lục Lục.
Sau đó Lục Lục chỉ có thể đi theo cậu nhóc mang vẻ áy náy kia vào tu viện. Cậu thanh niên này nói cho anh biết cậu ta có thuốc tẩy màu chuyên dụng, chỉ cần bôi lên đảm bảo có thể tẩy sạch vết bẩn trên bộ tây trang của anh.
Lục Lục rảnh rỗi không