Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1008 lượt.

nghĩ đến cảm nhận của em không, anh nói chia tay là em phải chia tay sao? Nếu như em không đồng ý thì sao? Còn anh nữa.... Cho em lý do, Quả Quả cho sinh cho anh một đứa con trai, anh chắc chắn đứa bé đó là của anh sao?"
Trong mắt Lục Lục chợt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo sắc bén.
Mục Lộc khó chịu chuyển đề tài: "Xin lỗi, em không nên nói như vậy, nhưng có một số việc em khuyên anh không nên xử lí bằng tình cảm. Cho dù không phải là bạn gái mà chỉ là bạn bè em cũng không muốn sau này anh phải hối hận về quyết định của mình."
Lục Lục đứng thẳng, giọng điệu thản nhiên không có chút tình cảm, giọng nói cũng khác với thường ngày, giống như bị phủ một lớp vữa thật dầy vậy: "Không cần chờ sau này, bởi vì hiện giờ anh đã bắt đầu hối hận rồi, hối hận vì đã chia tay với Quả Quả."
....
Mục Lộc rời đi, lúc xách vali đi, cô nói với Lục Lục: "Anh định nói chuyện này với nhà họ Lục thế nào?"
Lục Lục ngẩng đầu: "Chuyện này không liên quan đến em."
Thật ra Lục Lục đã từng nghĩ tới tương lai của anh và Quả Quả, sau đó anh phát hiện càng nghĩ càng không có tương lai. Lúc trước anh cứ tưởng rằng điểm mấu chốt nhất là do thân phận của họ quá khác biệt, sau đó anh mới phát hiện ra là mình đã mắc phải sai lầm vô cùng lớn, thật ra thì điểm mấu chốt nhất chính là thái độ của Quả Quả.
Lúc Lục Lục cầm món đồ chơi máy bay lên lầutầng Quả Quả đang cầm một cái trống lắc trêu chọc bé con, thấy lúc thấy anh trở lại cô ngẩng đầu nhìn về phía anh: "Về rồi à?"
Lục Lục gật đầu, sau đó đặt máy bay lên ghế sa lon: "Anh mua cho con này."
Quả Quả cúi đầu cười, tiếp tục trêu chọc đứa bé, Lục Lục cảm thấy bẽ mặt liền cất đồ rồi đi tắm. Lúc đi ra vừa khéo đến giờ cơm tối, Quả Quả ôm con ngồi trong phòng ăn cho thằng bé bú sữa, Lục Lục đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này làm cho người ta xúc động đến rơi lệ. Anh đi tới sau lưng Quả Quả, ôm lấy cô, nói: "Anh xin lỗi."
Quả Quả giật mình, giọt nước mắt nóng bỏng rơi lên mặt đứa bé. Bé con dường như cũng cảm nhận được, quay đầu mở đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ, cánh tay nhỏ khua khoắng, có chút nghịch ngợm.
Quả Quả ôm con thật chặt, cúi đầu hôn lên trán thằng bé một cái, sau đó nói: "Anh Lục, rốt cuộc anh muốn thế nào đây?"
Lục Lục siết chặt vòng tay ôm Quả Quả: "Chúng ta về nước kết hôn đi, Quả Quả. Anh sẽ chăm sóc cho em và con thật tốt. Lục Lục anh cả đời này sẽ không để cho em cực khổ không nơi nương tựa nữa...."
Quả Quả cắn môi, khẽ nói: "Nhưng mà tôi không tin anh, phải làm thế nào bây giờ."
Tin tưởng nhau thật sự là một vấn đề rất lớn, Quả Quả không tin Lục Lục, Lục Lục thật ra cũng không tin Quả Quả. Bởi vì không tin, cho nên anh mới khoá cửa phòng, mới tìm một bảo mẫu vừa chăm sóc cho đứa bé và Quả Quả đồng thời cũng vừa trông chừng cô luôn.
Lục Lục sợ Quả Quả bỏ trốn. Trong ấn tượng của anh Quả Quả chưa bao giờ hành động giống người bình thường, cho nên trong đoạn tình cảm này, anh giống như một bệnh nhân tuyệt vọng bất chấp tất cả, một bệnh nhân đã đánh mất trái tim mình trong tình cảm.
Lục Lục bệnh hoạn, Quả Quả bệnh hoạn, người bình thường nhất ở đây là bé con, mỗi ngày bú sữa mẹ đúng giờ, uống no rồi ngủ, ngủ xong lại mở mắt ngắm nhìn thế giời. Thằng bé rất thích thế giới này, đôi mắt to đảo tới đảo lui, dường như luôn tràn ngập hứng thú với mọi thứ xung quanh.
Mặc dù Lục Lục và Quả Quả vẫn chưa có cảm giác tin tưởng đối phương, nhưng quan hệ của bọn họ đã dần có chuyển biến tốt. Hai người cùng nhau cho bé con bú sữa, cùng nhau ra sân phơi nắng. Có lần Lục Lục ôm con trai nói với Quả Quả: "Vẽ cho anh và con trai một bức đi."
Quả Quả nghe xong, thoải mái đồng ý, sau đó cầm bảng vẽ lên lập bắt đầu vẽ. Bức vẽ này Quả Quả vẽ mấy ngày rồi mà vẫn chưa hoàn thành, con mắt bên trái của Lục Lục vẫn để trống không chưa vẽ.
Lục Lục cười hỏi Quả Quả: "Sao không vẽ mắt cho anh."
Quả Quả cũng cười, trả lời: "Em ghét ánh mắt của anh."
Sau đó không ai nói gì nữa, quan hệ của bọn họ yếu ớt mỏng như cánh tằm, sau một cuộc chiến tranh lạnh, cô và anh đều học được cách kìm chế sự nóng giận, cẩn thận tránh né bất kỳ điều gì có thể phá hỏng quan hệ hiện giờ của bọn họ. Nhưng thứ cảm tình này càng cẩn thận duy trì thì nó lại càng yếu ớt.
Bức trang cha con này, Quả Quả vẽ một tuần rồi mà vẫn chưa hoàn thành. Tuy rằng trước khi đi Quả Quả đã vẽ xong đôi mắt cho Lục Lục, nhưng đó vẫn là một bức vẽ chưa hoàn thành.
Sau khi Quả Quả rời đi, Lục Lục treo bức vẽ này lên tường căn hộ ở Edinburgh. Anh đi khắp thế giới tìm Quả Quả, nhưng Quả Quả lại giống như nàng tiên cá trong truyện cổ tích, hóa thành bọt biển biến mất khỏi thế giới đáng ghét này.
Lúc Tiểu Duệ Duệ ba tuổi, cậu cầm một quyển truyện cổ tích bảo Lục Lục kể chuyện nàng tiên cá cho cậu nghe. Ngày đó Lục Lục rảnh rỗi, anh ôm Tiểu Duệ Duệ đặt lên trên đùi mình, sau đó lười nhác dựa vào ghế sa lon kể chuyện cổ tích cho con trai.
....
Ánh rạng đông chiếu rọi đám bọt biển, mà bóng dáng của nàng tiên cá lại hòa vào bong bóng dần dần bay lên.
"Cô gái đáng yêu kia đâu rồi, cô ấy đi đâu rồi!" H