XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 134975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/975 lượt.

u đó cuốn ống quần rộng thùng thình của Tần Dư Kiều lên bôi thuốc cho cô: ".... Ngày hôm qua anh vô tình thấy tin nhắn của Nguyên đông gửi cho em. Kiều Kiều, em hãy thành thật nói với anh đi, em đi cùng nó đến bệnh viện băng bó vết thương sao?"
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu, gật đầu: "Vâng"
"Ngày hôm qua em nói dối, lý do là gì?"
Tần Dư Kiều : "...."
Đôi mắt đen như mực của Lục Cảnh Diệu đảo quanh, cười: "Chuyện nhỏ thôi mà, Kiều Kiều, em lo cái gì?"






Tần Dư Kiều cảm thấy cái tên Lục Cảnh Diệu này thật đúng là tinh đến đáng hận. Cô muốn giở trò trước mặt anh quả nhiên là chuyện bất khả thi. Đáng ghét nhất chính là rõ ràng anh đã tính toán hết trong lòng rồi nhưng trên mặt vẫn biểu hiện ra vẻ quân tử thẳng thắn vô tư, giống như cả thế giới này ngoài anh ra thì toàn là phường ngu ngốc mù quáng mà thôi.
"Mắt nào của anh nhìn thấy em đang lo hả?" Tần Dư Kiều ngước mắt lên,"Ngày hôm qua đúng là Nguyên Đông đưa em đi bệnh viện, cũng may là có anh ấy đấy. Cho nên hôm nào rảnh thì anh cũng nên cảm ơn anh ấy một tiếng."
Lục Cảnh Diệu híp mắt, sau đó vô cùng trịnh trọng gật đầu: "Được, anh sẽ chú ý...."
Lục Cảnh Diệu thật sự càng ngày càng ghét Lục Nguyên Đông. Nhưng đây cũng là điều bình thường, không có người đàn ông nào lại cảm thấy thân thiện với người đàn ông luôn nhìn chằm chằm người phụ nữ của mình như hổ đói cả. Cho nên ngày hôm sau, khi đi làm Lục Cảnh Diệu cố ý moi móc một lỗi không nặng cũng không nhẹ để lên lớp Lục Nguyên Đông một trận.
"Nguyên Đông, phụ trách quản lý bên Hằng Dịch là cho cháu đề bạt, bây giờ xảy ra vấn đề, cháu khó mà tránh khỏi liên lụy được. Thế này đi, cháu hãy điều tra chuyện này, mặt khác cháu và vị quản lý kia cũng phải giải thích rõ ràng với hội đồng quản trị trong cuộc họp ngày mai. Chú sẽ không vì cháu là cháu của chú mà thiên vị cháu."
Ngoài ra, Lục Cảnh Diệu cũng ngứa mắt với Lục Nguyên Đông. Anh không biết Lục Nguyên Đông có hợp tác cùng Diêu Tiểu Ái bẫy anh hay không, nhưng chỉ cần chuyện đến tai Lục Hoà Thước nó sẽ biến thành do Lục Nguyên Đông không hiểu chuyện, là Lục Nguyên Đông tính kế dồn anh vào đồn cảnh sát.
Lục Cảnh Diệu cũng đã tính toán chu đáo tất cả mọi chuyện rồi. Nhưng dường như đã ở bên Tần Dư Kiều quá lâu nên anh cảm thấy mình cũng trở nên lương thiện mất rồi. Có lúc nhìn vợ và con trai ở nhà, anh cũng từng nghĩ không biết mình làm những chuyện này có gặp phải báo ứng hay không. Xã hội bây giờ không an toàn, Duệ Duệ vẫn còn nhỏ, cần bố mẹ quan tâm. Còn Kiều Kiều nữa, so với Duệ Duệ cô còn khiến anh lo lắng hơn ấy chứ.
Người đàn ông đã có vợ có con, làm việc ngoại trừ suy tính lợi ích thì cũng thường hay nghĩ đến chuyện tích đức tích phúc sau này. Nếu như có thể, anh cũng muốn làm nhiều việc thiện thay vợ mình, để cô ấy và con trai có thể sống an khang cả đời.
Nhưng chuyện tích đức tích phúc đối với Lục Cảnh Diệu mà nói, tuyệt đối không phải xuất phát từ tấm lòng chân thành mà chỉ vì muốn mua cho hạnh phúc của mình một phần bảo hiểm an tâm mà thôi.
Hằng năm Lam Điền tiêu tốn vài triệu để chi cho việc quảng cáo. Buổi chiều Lục Cảnh Diệu mở một hội nghị cấp cao, muốn điều chỉnh lợi ích và hiệu quả của việc Lục thị làm từ thiện xã hội. Anh muốn đem 50% chi phí quảng cáo hằng năm dùng làm từ thiện.
Thật ra thì đối với rất nhiều nhà đầu tư mà nói, làm từ thiện cũng chỉ là một hình thức quảng cáo mà thôi. Cho nên khi Lục Cảnh Diệu đưa ra ý kiến của mình thì các nhà quản lý phía dưới cũng không bất ngờ. Trong lúc Lục Cảnh Diệu vẫn chưa nói hết, đầu óc họ đã bắt đầu hoạt động, suy tính xem làm thế nào để có thể phát huy hiệu quả của việc làm từ thiện quảng cáo một cách tốt nhất.
Kết quả là sau hội nghị, bọn họ đều bị bài phát biểu của Lục Cảnh Diệu làm cho kinh hãi. Cái gì là quản lý công ty theo nguyên tắc "Đức dầy thì mới thịnh vượng"? Cái gì là công ty lấy "Đức" làm gốc, góp một phần công sức cho xã hội? Cái gì là theo đuổi hình tượng một công ty "ấm áp và mạnh mẽ như ánh mặt trời"? Cuối cùng lúc kết thúc anh còn thêm một câu "Có một loại yêu thương không phải là bố thí, mà là cảm xúc đến từ nội tâm" .
Điều đáng ngạc nhiên là người nói ra những lời này lại là Lục Cảnh Diệu. Những người ở hội nghị đều trợn tròn mắt.
Nội dung cuộc họp của Lục Cảnh Diệu nhanh chóng truyền đến tai Lục Hoà Thước. Ông cũng hơi bất ngờ, cho rằng đây là ảnh hưởng của việc cưới vợ.
Buổi chiều Tần Dư Kiều được phép đi thăm Lục Hoà Thước. Kết quả là tới nơi lại bị Lục Hoà Thước mắng xối xả đuổi về.
"Hi Duệ đâu rồi, có phải cô vẫn lừa nó, không cho nó biết đúng không?" Câu hỏi của Lục Hoà Thước chính xác đến từng mm. Tần Dư Kiều nhìn ông cụ đang giận dỗi nằm trên giường, cảm thấy Lục Hoà Thước cũng hồi phục khá tốt đấy chứ.
"Đúng là con không cho Duệ Duệ biết, con sợ...." Tần Dư Kiều nhìn y tá cho ông cụ uống thuốc, cô vội vã đứng lên rót một ly nước ấm đưa cho Lục Hoà Thước .
"Ba, nếu như ba nhớ Duệ Duệ, vậy ngày mai con sẽ dẫn nó đến thăm ba được không." Tần