Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.

đáp trả, nên nhận thì vui vẻ nhận, có lúc dứt khoát không nói gì, cuối cùng người khó chịu lại là Lục Hoà Thước, chẳng được bao lâu lại chủ động hỏi cô: "Vừa rồi coi như tôi không nói gì đi, cô sẽ không hẹp hòi mà không quan tâm tới tôi chứ?"
"Ba, ba không biết mỗi lần ba nói hoa quả con mua không ngon con lại đau lòng đến mức nào đâu."
"Đau lòng cũng là hoa quả mới đúng, cô cần phải đau lòng." Sắc mặt Lục Hoà Thước hơi thả lỏng một chút, bộ dạng sĩ diện hệt như Lục Cảnh Diệu nói, "Vốn không ngon, chẳng lẽ nhất định tôi phải khen ngon sao, tôi không thể nói thật được hả?"
"Vậy ba muốn ăn quả gì, con sẽ đi mua cho ba." Sau đó Tần Dư Kiều liền cười hùa vào với Lục Hoà Thước. Cô rất hiểu tính khí Lục Hoà Thước, cái gì cần nghe thì nghe, cái không cần nghe thì cứ để vào tai phải ra tai trái. Nhưng cô vẫn không lơ là trách nhiệm của mình, cho dù có y tá ở ngay bên cạnh, Tần Dư Kiều cũng đúng giờ đo nhiệt độ, xem lúc nào thì nên uống thuốc, hôm nay uống bao nhiêu v..v… cô đều nắm rất rõ.
Cho nên khi Lục Hoà Thước xuất viện, Lục Gia Anh đã nhận xét thái độ lục cỉa ông đối với Tần Dư Kiều như sau: "Trước kia ba thương chị nhất, bây giờ lại là Kiều Kiều rồi. Nếu như mẹ vẫn còn sống thì hồi nhỏ thiên vị cậu sáu, bây giờ thể nào cũng chuyển sang thiên vị Kiều Kiều cho xem."
Tần Dư Kiều lại không thấy Lục Hoà Thước thương cô chỗ nào cả, chỉ cảm thấy thân thiết hơn mà thôi. Sau đó, sau khi Lục Hoà Thước qua đời mấy ngày, mọi người ở Lục trạch nghe luật sư và quản gia đọc di chúc phân chia tài sản mới thấy Lục Hoà Thước quả thực rất thiên vị cô và Hi Duệ.
Lục Hoà Thước qua đời vào ngày 5 tháng 9, hưởng thọ 83 tuổi.
Có lúc người già ngã bệnh chỉ là chuyện chớp mắt. Tháng sáu, Lục Hoà Thước kiểm tra ra phát hiện bị ung thư gan, di căn đến tuyến dịch lim-pha.
Lúc đầu mọi người đều dấu Lục Hoà Thước, Lục Hoà Thước lại tựa như gương sáng, biết con cái dấu mình, nên khi nhập viện tính tình ông bỗng trở nên tốt hơn hẳn. Có lúc ở bệnh viện còn kể cho Tần Dư Kiều nghe chuyện bà nội Hi Duệ .
"Ba và bà ấy trước kia đúng là oan gia, cả ngày đều cãi nhau. Phụ nữ phải dịu dàng, nhưng bà ấy lại rất xấu tính, còn xoi mói hơn ba nữa. Nhưng cứ cãi nhau như vậy qua cả đời, ba cảm thấy mình hạnh phúc hơn rất nhiều người đàn ông, bởi vì người cãi nhau với ba là A Hòa."
A Hòa là tên thời con gái của ba nội Hi Duệ, khi nhìn Lục Hoà Thước nằm trên giường bệnh cười híp mắt nhắc tên thời con gái của vợ, mỗi lần từ phòng bệnh đi ra mắt Tần Dư Kiều đều đỏ bừng ướt át.
"Trước kia mỗi lần ba và A Hòa gây gổ đều đòi ly hôn, giống như không đòi ly hôn thì sẽ cảm thấy cãi nhau không còn ý nghĩa nữa. Bây giờ nghĩ lại ba thật sự cảm thấy có lỗi với A Hòa, khi đó biết rõ bà ấy là người ăn nói chua ngoa nhưng lại dễ mềm lòng, vậy mà mỗi lần cãi nhau lại còn cố ý chọc vào nỗi đau của bà ấy.... Vợ lão Lục à, con nói xem lúc ấy A Hòa sẽ đau lòng biết nhường nào?"
"Mẹ nhất định cũng biết tính khí của ba, mẹ sẽ không so đo với ba đâu."
"Không phải." Lục Hoà Thước nói chắc nịch, lúc nói khóe miệng lại mang theo chút hồi tưởng hạnh phúc, "A Hòa rất keo kiệt, nếu như sau lần ly hôn đó không phải ba chủ động muốn phục hôn, thì chắc chắn bà ấy sẽ không chủ động quay lại với ba."
Lúc Tần Dư Kiều ra khỏi bệnh viện mới hỏi Lục Cảnh Diệu: "Mẹ anh và ba anh đã từng ly hôn à?"
Lục Cảnh Diệu nhớ tới chuyện cũ cũng có chút dở khóc dở cười: "Lúc anh mười tám tuổi bọn họ ly hôn, nhưng khi ấy anh đang ở nước ngoài nên cũng không rõ lắm. Lúc nghỉ hè trở về, bọn họ đã quay lại với nhau rồi."
Lục Hoà Thước nói, cãi nhau chính là vợ chồng.
Mấy ngày sau, Lục Hoà Thước luôn ở trong trạng thái đa cảm, lúc Tần Dư Kiều thăm Lục Hoà Thước còn tưởng là ông buồn vì cảm thấy áy náy với bà nội Hi Duệ, cho nên an ủi: "Ba đừng buồn, chắc mẹ sẽ không giận ba đâu."
"Không phải ba sợ bà ấy tức giận." Lục Hoà Thước quay đầu nói, "Chỉ là hơi nhớ bà ấy rồi, con nói xem nếu như ba và A Hoà bớt nóng hơn một chút thì đời này ba và bà ấy sẽ vui vẻ hơn rất nhiều phải không.... Nhưng nếu như không nóng tính thì bà ấy cũng không phải là A Hòa rồi...." Lục Hoà Thước lại mâu thuẫn.
Tần Dư Kiều hỏi Lục Cảnh Diệu về chuyện tình cảm của ba mẹ anh, lúc Lục Cảnh Diệu trả lời cũng có một thoáng trầm tư: "Hai người là mẫu người nam chủ ngoại nữ chủ nội điển hình, nhưng đều rất cứng đầu cho nên chuyện va chạm là không thể tránh khỏi." Lục Cảnh Diệu nói xong, còn thêm một câu, "Rất nhiều chuyện chúng ta nên rút kinh nghiệm từ thế hệ trước. Mặc dù cãi nhau, chiến tranh lạnh với nhau cũng vẫn sống được, nhưng cuộc đời ngắn như vậy, tại sao lại phải phí hoài thời gian vào những phút giây không vui vẻ."
Những lời này của Lục Cảnh Diệu là muốn với với Tần Dư Kiều. Tần Dư Kiều quay đầu đi, Lục Cảnh Diệu tiếp tục lái xe, sau một lát lại mở miệng: "Anh chỉ là tình cảm bộc phát mà thôi."
Trong khoảng thời gian này, luôn có quá nhiều tình cảm bộc phát, Tần Dư Kiều cũng vậy. Cho nên cô định tìm cơ hội nói chuyện nghiêm túc với Lục Cảnh Diệu, nói mọi chuyện ở Edinbu


Pair of Vintage Old School Fru