Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1111 lượt.
ay không, Bạch Diệu này vẫn là mấu chốt. Ông ta chính là người nhà mẹ đẻ của Tần Dư Kiều đó.
***
Ở thành phố S, nhà họ Bạch không tính là danh gia vọng tộc, nhưng cũng có căn cơ vài đời, hơn nữa Bạch Diệu biết làm người, cũng có quan hệ rộng ở thành phố S. Vì vậy lễ đại thọ sáu mươi tuổi của Bạch Diệu, nhà họ Lục, Hàn, Triệu, Giang, Nhan, Đỗ ở thành phố S đều có mặt, vấn đề là mỗi nhà cử ai và bao nhiêu người đến.
Ví dụ như nhà họ Hàn, tuy ông Hàn không đến nhưng con trai cả và con trai thứ hai đều có mặt. Tần Dư Kiều rất chú ý đến con trai cả Hàn Ích Dương kia.
Trước kia Bạch Quyên từng nói chị ấy thích Hàn Ích Dương, kết quả lên đại học lại yêu Trần Tri Trạch tha thiết, về sau nhắc tới Hàn Ích Dương, giọng điệu muốn sống muốn chết đã thay đổi, “Em nói Hàn Ích Dương à? Anh ta chính là tên lưu manh một vạn tuổi.”
Hai người con trai của nhà họ Hàn đều xuất sắc hơn người, bởi vì hồi trước làm ăn với Tô thị nên Tần Dư Kiều cũng hóng hớt được ít chuyện của nhà họ Hàn. Về phần Chu Thương Thương kia, có vô vàn cách giải thích khác nhau, có người nói cô ta xui xẻo, cũng có người ghen tỵ không thôi. Có điều nhìn thấy ba đứa nhóc sinh ba xinh đẹp ngồi bên cạnh con trai thứ hai nhà họ Hàn, Tần Dư Kiều cũng cảm thấy Chu Thương Thương đúng là may mắn.
***
Trên đại sảnh, chủ yếu do Tần Dư Kiều và Trần Tri Trạch tiếp đãi, Tần Dư Kiều tiếp xúc không nhiều với ông anh rể này, chỉ biết anh ấy làm việc thỏa đáng, nhưng tính khí hơi lạnh lùng. Bạch Quyên náo loạn đòi ly dị với anh ấy đã nhiều năm, anh ấy lại không hề tỏ chút thái độ, vẫn giữ khuôn phép lo liệu chuyện làm ăn cho nhà họ Bạch.
Bạch Diệu rất áy náy với đứa con rể này, cho nên phần lớn chuyện làm ăn của nhà họ Bạch đều ở trong tay Trần Tri Trạch.
“Kiều Kiều, em gọi điện cho Quyên Tử hộ anh.” Trần Tri Trạch nói với cô.
Tần Dư Kiều không chịu nổi vợ chồng nhà này, quan hệ lạnh lùng đến ngay cả điện thoại cũng không muốn gọi, Tần Dư Kiều vào phòng vệ sinh gọi điện cho Bạch Quyên: “Chị có đến không hả?”
Bạch Quyên: “Đến, đến, đến, chị còn phải chúc ông già phúc như đông hải, thọ tỉ nam sơn mà…”
“…”
Lúc Tần Dư Kiều cúp điện thoại đi ra, nhà họ Giang và nhà họ Lục đến gần như một lúc. Thiệp mời gửi tới nhà họ Lục vốn nhiều nhất, có điều hình như do cô và Lục Nguyên Đông chia tay, nên hôm nay nhà họ Lục chỉ có Lục Gia Anh, Dương Nhân Nhân, Lục Nguyên Đông, và cả Lục Cảnh Diệu cùng Hi Duệ đến.
Bạch Diệu sợ cô xấu hổ nên bảo Đỗ Ngọc Trân dẫn cô tới chỗ nhà họ Giang, còn mình tới tiếp đãi người nhà họ Lục.
Kết quả khi cô thấy Giang Hoa ngồi ở bàn nhà họ Giang thì Tần Dư Kiều mới biết được cái gì gọi là tình cờ.
Tần Dư Kiều cảm thấy lâu rồi mình chưa gặp Giang Hoa, chắc hẳn tính cách anh ta đã thay đổi ít nhiều, kết quả vẫn hèn hạ như xưa.
Giang Hoa nói với Giang Nham bên cạnh: “Tần Dư Kiều, mối tình đầu của em, cô nàng cắm sừng em đó.”
Ngoại truyện 3: Giao tiếp
Lúc Tiểu Duệ Duệ chưa biết nói đã biểu hiện thích giao tiếp với mọi người. Nó sẽ chia sẻ đồ chơi của mình với mọi người, nếu có ai đến gần nó, nó sẽ đưa đồ chơi trên tay cho họ, có ý muốn cùng chơi.
Thật ra đó là một nắm gạo nếp cô đơn đến hỏng người.
Mặc dù Lục Cảnh Diệu thấy Lục Hi Duệ rất phiền, song chuyện đầu tiên anh làm khi về nhà là nhìn nó. Khi Tiểu Duệ Duệ trông thấy anh thì rất vui vẻ, đưa đồ chơi trên tay cho anh, còn bi bô nói những lời mà Lục Cảnh Diệu không hiểu.
Lục Cảnh Diệu đưa tay nhận món đồ chơi trên tay Tiểu Duệ Duệ, nhìn vẻ mặt chờ mong của nó nên cúi xuống cùng chơi. Sau khi nhận món đồ chơi trên tay Tiểu Duệ Duệ lại đưa trả cho cậu nhóc.
Giang Nham ngoài mặt thì cười hì hì, nhưng trong lòng lại hỗn loạn: Nếu Tần Dư Kiều có bề ngoài thế này thì anh đã làm khổ Lục Nguyên Đông thật rồi. Lại còn giới thiệu Vương Bảo Nhi gì đó cho cậu ta biết… Không khỏi giận lây sang Triệu Tử Thành, cũng do cậu ta nói mình đã gặp Tần Dư Kiều tận mặt, về còn chém gió gì mà bà mập, gì mà béo đến nỗi không thể gặp người, gì mà mặt như bánh mì. Kết quả lại là một mỹ nhân, con mắt kia chỉ dùng để câu cá thôi hả?
Giang Nham dừng một chút, giơ bàn tay vẫn còn đặt trên không lên vỗ vai Giang Hoa, “Hoa Tử là em họ tôi, trước kia cậu ấy… thường nhắc tới cô.” Giang Nham vô cùng chột dạ. Tối hôm qua mấy anh em tụ hội, Vương Bảo Nhi đã đi cùng Lục Nguyên Đông rồi, hỏi sao lại thế này, Lục Nguyên Đông thờ ơ: “Ông đúng là nhiều chuyện.”
Anh đúng là nhiều chuyện, rảnh rỗi sinh nông nổi.
“Tôi đi chào hỏi ông Bạch đây, mọi người cứ nói chuyện đi.” Nói xong, Giang Nham đã chạy lấy người.
***
Giang Nham đi rồi, Giang Hoa đánh giá Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, nhiều năm không gặp, em càng thêm xinh đẹp.”
Lúc Tần Dư Kiều tô son dặm phấn ở phòng trang điểm, cũng hài lòng phần nào với dáng vẻ hiện tại của mình, cười nhận lời khen tặng của Giang Hoa. Vui vẻ lên tiếng: “Em không ngờ anh lại nhắc chuyện bị cắm sừng năm đó với mọi người đấy.”
Giang Hoa bật cười, thân thiết đụng vai T