Tác giả: Nguyên Viện
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 134870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/870 lượt.
à cô, vì sao bây giờ cô lại lép vế thế này chứ?
Không được! Cô phải quay về bình thường.
“Ưmh!” Phạm Sĩ Hách đột nhiên cau mày kêu rên. “ Thật đau!”
Anh tự tay sờ về phía vai trái, quay đầu nhìn xuống, trên vai này rõ ràng có vết cào.
Anh nhíu mày, ngụ ý liếc về phía cô.
Mạnh Nhược Kiều nhìn anh chằm chằm sau vết trảo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, ngực giơ cao nhất thời lùi về, mắt chột dạ rũ xuống.
Ôi! Đừng bảo là hòa nhau trong tình cảnh xấu rồi, mà còn làm việc xấu đến nỗi cô không thể nói gì được.
Nhìn bộ dáng xấu hổ muốn chết của cô, Phạm Sĩ Hách nâng môi lên, gương mặt tuấn tú xẹt qua một tia dịu dàng, nhưng chỉ trong nháy mắt, rồi lại quay về với vẻ bình thường.
“Mạnh Nhược Kiều, tôi đói rồi, đi kiếm đồ cho tôi ăn.” Anh xuống giường, duỗi người một cái, vóc người hoàn mỹ vẽ ra đường cong mê người.
“Tôi là cái gì...”
“Tối hôm qua bị bóc lột, vừa đói vừa mệt...” Anh nhìn cô, đầu lông mày giương nhẹ. “Ngược lại, tinh thần em đang tốt không phải sao!”
Cô trợn tròn mắt, anh bây giờ ám hiệu cô là yêu nữ hút dương bổ âm sao? Đi chết đi! Cô nếu có thể hút dương bổ âm, sớm để anh chết ở trên giường rồi chứ không phải để anh nói như thế này đâu.
“Mau dậy đi chuẩn bị, buổi chiều còn phải vào công ty, chà chà! Tổng giám đốc cùng thư kí cùng đến trễ... Không thông báo có khi dễ gây nên hiểu lầm nhỉ?
“Tôi…” Hai chữ từ chức còn không có nói ra khỏi miệng, anh tựa như đoán được, hiện vẻ lễ độ và nụ cười ôn hòa với cô. “Đúng rồi, em ngàn vạn lần không được đột nhiên biến mất, lời đồn đại rất kinh khủng, tôi không chắc chắn là việc em hấp dẫn tôi lên giường có thể bị truyền đi hay không…”
Anh cười rất mê người, nhưng trong lời nói lại uy hiếp rõ ràng như vây.
Mạnh Nhược Kiều giận đến cắn răng, cô nào có dụ dỗ anh… Nhưng nghĩ tới tối hôm qua, cô lập tức im lặng, chỉ có thể trợn mắt nhìn anh đi ra khỏi phòng.
Trước khi đi, Phạm Sĩ Hách lại mở miệng: “Đúng rồi, giúp tôi chuẩn bị một bộ âu phục mới, nếu mặc lại một bộ âu phục kia vào công ty sẽ khiến người ta hiểu lầm, tôi nghĩ em cũng không muốn chuyện này xảy ra chứ?”
Nhìn anh rời đi, Mạnh Nhược Kiều giận đến mức dùng sức cắn chăn, âm thanh buồn bực thét chói tai - Phạm, Sĩ,Hách!
Cô tức giận suy nghĩ muốn giết anh, cũng muốn giết mình.
A a... Chuyện như thế nào lại thành như vậy?!
Cùng một người đàn ông lên giường đã là chuyện không nên rồi, đã thế còn là đối tượng mình ghét cay đắng, quan trọng nhất là, người đàn ông kia sắp trở thành anh rể của cô.
Bình thường theo phim bộ truyền hình diễn thì cô là người phụ nữ xấu xa hấp dẫn người đàn ông của chị mình, hơn nữa không chừa thủ đoạn nào để đưa người đàn ông kia đến tay, vì vậy, sau khi lên giường, vai nam chính kia vừa chột dạ lại vừa áy náy và sẽ rất hối hận, mà người phụ nữ xấu là cô nhất định rất hả hê...
Hài lòng cái khỉ ý!
Cô cảm giác mình đen tới cực điểm rồi, đúng, cô là suy nghĩ đen tối với anh, còn ngày ngày mơ “mộng tình”, nhưng nằm mơ có tội sao? Có sao? Cô làm sao biết một ngày nào đó, trong mơ lại thay đổi thành thực tế chứ? Cô biết say rượu sẽ hỏng việc, nhưng cô nằm mơ cũng không nghĩ tới việc kịch tính này sẽ xảy ra với cô.
Thật sao! Sai làm lớn đã tạo thành, cô cũng đành nhận!
Vụ việc như vậy người phụ nữ phải thua thiệt hơn người đàn ông chứ? Coi như thua thiệt cô chịu, thì cứ làm như chuyện gì cũng không xảy ra được chưa?
Nhưng… Mạch Nhược Kiều nhìn trên tay lịch làm việc chuyển đến người đàn ông đối diện mình, cô đang cùng anh đọc báo buổi sáng, nói rõ lịch trình hôm nay.
Cô rất muốn nói với chính mình là hãy coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng mỗi ngày đều nhìn thấy anh, mà vừa nhìn thấy cô lại nghĩ đến chuyện của hai người.
Bi thảm nhất, “mộng tình” vẫn chưa chấm dứt, hai người dù đã lên giường, nhưng “mộng tình” vẫn bám lấy cô.
Như thế nào vậy? Không có làm gì, cô nghĩ đen tối tới anh, cố hiểu, tất cả đã qua, vì sao cô vẫn không thoát nổi “mộng tình” chết tiệt này?
Năng lực của anh mãnh liệt đến mức cô nhớ mãi không quên sao?
Mạnh Nhược Kiều nghĩ đến hình ảnh hai người lên giường…Thôi, coi như một câu cô cũng chưa nói.
Bực mình nhất chính là, cảm giác để ý này chỉ có cô, Phạm Sĩ Hách một chút ảnh hưởng cũng không có, đối mặt với cô thì lạnh nhạt, một điểm thoải mái dành cho cô cũng không có.
Ngược lại với cô, đang cố gắng trốn khỏi anh, nhưng là thư ký thì có thể tránh đi sao? Nhắm mắt đối mặt, nhìn bộ dáng tỉnh táo tư thái lạnh nhạt của anh, cô đang quá mức để ý... giống như người phụ nữ ngu xuẩn.
Cô buồn bực rũ xuống con mắt, âm thanh không có cao thấp phập phòng kéo dài nói: “Buổi tối có buổi tiệc mừng thọ Lưu tổng, thời gian là bảy giờ, quà tặng đã chuẩn bị xong chờ CEO mang đi.” Báo cáo xong, cô đóng lại laptop, tròng mắt cúi đầu chờ phân phó.
Phạm Sĩ Hách chạm nhẹ vào mặt bàn, tròng mắt đen quét về phía cô, lạnh nhạt mở miệng. “Gọi cho Lôi Lôi, bảo cô ấy buổi tối theo tôi tới đó.”
“Vâng, không có chuyện gì tôi ra ngoài trước.” Cô xoay người, chuẩn bị rời đi. “Bữa tiệc này em cũng t