Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
cũng đứng dậy, chỉnh lại quần áo.
10.
“Tiểu Ngư, mau tới đây cứu bố mẹ đi!”. Mẹ Cố Đại Hải bỗng dưng gọi điện thoại tới, vừa nghe thấy giọng tôi liền khóc sụt sùi, làm tôi và Cố Đại Hải sợ quá, chạy vội về nhà.
“Mẹ, bố, sao thế ạ?”. Cố Đại Hải chẳng kịp cởi giày, phi ngay vào nhà.
“Đại Hải à… Em gái con mất tích rồi…”. Mẹ Cố Đại Hải ôm lấy anh ấy mà khóc.
“Bố, chuyện này là sao ạ?”. Tôi vội hỏi bố chồng.
Ông không trả lời mà chỉ đưa cho tôi một bức thư.
Gửi cô Cố Tiểu Khê,
Mời cô tới báo danh, chúng tôi rất hân hạnh được mời cô tới nhập học tại trường Đại học Tokyo vào lúc…
(…)
Tôi đọc đi đọc lại bức thư đó, họ viết rằng Cố Tiểu Khê vẫn chưa tới trường đăng ký nhập học, họ không liên lạc được nên đành gửi thư về nước.
“Chẳng phải nhà mình đã đưa nó ra tận sân bay rồi sao?”. Tôi ngớ người ra, trong đầu chỉ hiện lên mấy chữ “bỏ nhà theo giai”.
“Hu hu hu…”. Cứ nhắc tới chuyện đó là mẹ Cố Đại Hải lại khóc, chúng tôi chỉ biết an ủi hai cụ, sau đó gọi điện cho bên Nhật, xác nhận lại chuyện Cố Tiểu Khê không ở đó.
“Bọn chú chỉ biết là Cố Tiểu Khê đã xuất cảnh vào tháng mười một, đến đầu tháng mười hai thì lại quay về nước thôi”. Chú Triệu giúp tôi tìm kiếm một hồi cũng chỉ thu được mấy thông tin này.
“Cháu cảm ơn chú!”. Tôi cảm ơn rồi cúp máy, trong đầu thầm nghĩ, có nên nói chuyện Cố Tiểu Khê và Thẩm Lãng cho Cố Đại Hải nghe không đây?
“Tiểu Khê sao rồi?”. Biết chuyện, Thẩm Lãng chạy ngay tới nhà tôi.
“Sao anh lại tới đây?”. Cố Đại Hải nhìn Thẩm Lãng.
“Nói cho anh biết trước đã, Tiểu Khê đang ở đâu?”. Thẩm Lãng nắm chặt lấy áo Cố Đại Hải, sống chết cũng không chịu buông.
“Chuyện gì thế?”. Cố Đại Hải đỡ Thẩm Lãng ngồi xuống.
“Anh không giấu hai người nữa…”. Thẩm Lãng quỳ xuống đất. Tim tôi thót lại, Thẩm Lãng bảo “hai người” nghĩa là muốn tránh tội cho tôi.
“Thế này là sao?”. Cố Đại Hải sợ hãi.
“Là anh, người đàn ông đã có vợ mà còn yêu Tiểu Khê chính là anh!”. Thẩm Lãng chậm rãi nói. Tôi có thể nhận ra, để làm được thế này, anh ấy đã phải cố gắng nhiều lắm. Chưa bao giờ tôi nghĩ Thẩm Lãng dám thừa nhận chuyện đó.
“Anh nói cái gì?”. Cố Đại Hải ngồi phịch xuống ghế.
“Cố Đại Hải, anh không sao chứ?”. Tôi chạy tới ôm lấy anh ấy.
“Anh ấy đang nói gì vậy?”. Cố Đại Hải chỉ về phái Thẩm Lãng, hỏi tôi.
“Anh ấy…”. Tôi nhìn hai người đó, chẳng biết phải nói gì nữa. Một người là anh ruột tôi, một người là nơi tôi giao phó cả cuộc đời.
“Là anh! Anh chính là người yêu của Tiểu Khê!”. Thẩm Lãng nhìn thẳng vào mắt Cố Đại Hải.
“Đồ khốn nạn!”. Cố Đại Hải tức giận đứng dậy, cho Thẩm Lãng một cái bạt tai rồi túm lấy anh ấy mà đánh, vừa đánh vừa chửi. Bội Bội sợ quá sủa ầm ĩ, bàn uống nước cũng bị đổ, đồ trên đó rơi hết xuống đất. Ấm trà vỡ tan, nước trong ấm nhỏ từng giọt xuống thảm. Tôi quỳ xuống đất kéo Cố Đại Hải, không để ý thấy một mảnh vỡ vừa cứa vào chân.
“Đừng đánh nữa… đừng đánh nữa mà…!”. Tôi muốn ngăn Cố Đại Hải lại nhưng chỉ ôm được chân anh ấy mà khóc. “Đừng đánh nữa…! Tại em, tại em không tốt. Đừng đánh nữa!”.
“Tôi sẽ không đánh lại đâu”. Thẩm Lãng khạc ra một ít máu. “Nhưng cậu có đánh chết tôi cũng vô ích, chúng ta phải tìm thấy cô ấy trước đã…”. Một giọt nước mắt của Thẩm Lãng rơi lên trán tôi, nó rất lạnh, lạnh như băng vậy.
“Đồ khốn! Mày là đồ khốn nạn!”. Hai tay ôm đầu, Cố Đại Hải bật khóc.
11.
Một lúc sau, Cố Đại Hải mới bình tĩnh trở lại, Thẩm Lãng vẫn quỳ khóc dưới sàn.
“Tiểu Khê có thể đi đâu?”. Cố Đại Hải vừa châm thuốc vừa hỏi Thẩm Lãng.
“Tôi không biết, trước lúc đi, cô ấy đã từng bảo muốn tới rất nhiều nơi”. Thẩm Lãng không giấu diếm gì nữa.
Tôi ngồi dưới sàn, nhìn hai người bọn họ, tự nhiên thấy chân mình rất đau, nhìn xuống thì thấy quần đã đỏ au, toàn máu là máu.
“Em cũng biết, đúng không?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Nó không biết, chỉ nghi ngờ thôi…” Tôi che giấu rất tốt. Nói xong, Thẩm Lãng ngất đi.
“Em…em không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này. Nhưng việc quan trọng nhất phải làm bây giờ là tìm ra Tiểu Khê”. Tôi ngồi trên ghế ngoài hành lang bệnh viện, nói với Cố Đại Hải.
“Anh hiểu, giờ không phải là lúc cãi nhau xem ai đúng ai sai, phải tìm Tiểu Khê đã”. Cố Đại Hải bóp nhẹ vai tôi. “Anh xin lỗi vì đã đánh anh trai em, tại anh kích động quá.”
“Xin lỗi… xin lỗi… em xin lỗi…”. Tôi rúc đầu vào lòng Cố Đại Hải.
“Thẩm Lãng sao rồi?”. Lúc mẹ tôi tới bệnh viện, Thẩm Lãng đã được băng bó xong xuôi, chuẩn bị về nhà.
“Không sao đâu mẹ. Con bị mấy tên cướp đánh, may mà Tiểu Ngư và Đại Hải đi qua đó”. Thẩm Lãng miễn cưỡng nói.
“Trời ơi, con trai tôi…! Đau lòng mẹ quá con ơi!”. Mẹ tôi ôm lấy Thẩm Lãng, thút thít khóc.
“Không sao, không sao đâu ạ.”
“Mẹ…”. Cố Đại Hải đứng bên cạnh, chần chừ.
“Sao thế?”. Mẹ tôi quay lại nhìn Cố Đại Hải, Thẩm Lãng khẽ lắc đầu.
“Để anh Thẩm Lãng nghỉ ngơi đi ạ!”. Tôi kéo áo ra hiệu cho Cố Đại Hải, không để anh ấy nói.
Hôm sau, Thẩm Lãng hẹn gặp chúng tôi ở quán cà phê.
“Cô ấy có bạn thân nào không?”. Anh ấy hỏi.
“Có mấy đứa, nhưng tôi hỏ