Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

, suýt va trúng đầu tôi.
“Anh làm sao thế?”
Chiếc điện thoại trong tay tôi lập tức nhấp nháy, là An Nguyệt gọi tới. Giờ tôi mới hiểu tại sao Thẩm Lãng lại phải tắt di động.
“Dai thật!”. Cố Đại Hải vừa ăn cơm vừa liếc mắt nhìn màn hình điện thoại vẫn đang chớp tắt liên tục.
“Nhìn làm gì, ăn đi!”. Tôi đạp anh ấy.
“Số khác gọi kìa, anh có nghe máy không?”. Xem ra Cố Đại Hải rất hứng thú với vụ này. Mấy hôm nay, anh ấy đang vui vì Triệu Bồi không cho tôi tới gặp Ngụy Tử Lộ.
“Không! Có bị đánh chết, anh cũng không nghe!”. Thẩm Lãng lắc đầu quầy quậy.
“Cố Tiểu Khê gọi thì sao?”. Tôi nhìn Thẩm Lãng.
“Nếu là cô ấy thì sẽ gọi vào máy này”. Thẩm Lãng rút từ trong túi ra một cái điện thoại khác.
“Anh không được động tới em gái em đâu đấy!”. Cố Đại Hải nhảy lên, hét ầm ĩ.






8.
Cuộc sống thế này thật tốt, tôi và Cố Đại Hải ban ngày cùng nhau đi làm, tối cùng về, cùng đi thăm Dương Siêu, rồi cùng đi khuyên Trần Lộ, sau đó lại cùng tới ăn cơm với Lâm Sở hoặc A Mông. Hai đứa ấy đố kị, bảo bọn tôi dính lấy nhau như keo 502 ấy.
“Này, các cậu có thể thôi dính lấy nhau được không hả?”. A Mông nheo mắt. “Cậu phải nghĩ cho bạn bè chứ, không thấy mình đáng thương khi phải cô đơn thế này à?”
“Tự cậu hại cậu mà!”. Tôi gắp thức ăn cho Cố Đại Hải, thản nhiên nói.
“Nhưng chúng mình nuốt không trôi, thật đấy, ăn không nổi nữa rồi, cứ nghẹn ở đây này!”. Lâm Sở chỉ tay lên cổ.
“Này… Ăn cơm xong thì đi đâu đây?”. Tôi chẳng biết nói gì nữa. Trần Lộ nhiều khi rất cứng đầu cứng cổ, ai khuyên gì cũng không nghe, chúng tôi đành đợi cô ấy nghĩ lại thôi.
“Về nhà ngủ chứ đi đâu”. Sắc mặt Lâm Sở có vẻ không được tốt lắm.
“Mình đi thăm Dương Siêu”. Trần Lộ đặt bát xuống. Không ngờ cô ấy lại nói thế, vừa nãy, chính cô ấy bảo không gặp thì hơn mà.
“Mọi người cùng đi chứ?”. A Mông vội vàng hỏi.
“Không cần đâu. Bác sĩ nói anh ấy tuyệt thực, không chịu ăn cơm. Mình tới khuyên anh ấy một lát thôi, tối còn phải đi làm nữa”. Trần Lộ đứng lên, kéo lại áo. “Mình đi đây! Lần sau mình mời!”
“Anh nghĩ lần này, Dương Siêu tuyệt thực là đúng đấy!”. Cố Đại Hải trầm ngân.
9.
“Ngụy Tử Lộ có tới tìm em không?”. Triệu Bồi tất tưởi chạy tới toàn soạn tìm tôi. Chị ấy có thai được tám tháng, sắp tới lúc sinh rồi.
“Có chuyện gì thế? Đừng lo lắng quá!”. Tôi vội đỡ chị ấy ngồi xuống rồi báo tin cho tất cả mọi người.
“Chị… Tử Lộ bảo đi mua đồ nên chị để anh ấy đi. Đi từ sáng đến giờ mà vẫn chưa thấy về”. Môi Triệu Bồi trắng bợt, mồ hôi trên trán còn chưa khô, tóc tai bù xù, mặt tái xanh.
“Không sao đâu, không sao đâu. Mọi người sắp tới rồi, đến lúc đó, bọn em sẽ chia nhau đi tìm”. Tôi trấn an Triệu Bồi. Chị ấy cứ nắm chặt tay tôi không chịu buông. Ngụy Tử Lộ đúng là chẳng khiến người ta yên tâm được.
“Sao vậy?”. Cố Đại Hải là người tới đầu tiên.
“Ngụy Tử Lộ lại chạy mất rồi”. Tôi kéo anh ấy ra ngoài.
“Sao lại thế?”
“Không biết. Anh đi tìm trước đi, lát mấy người kia tới, em sẽ bảo họ chia nhau ra tìm”. Tôi sợ Triệu Bồi ngã nên vừa nói vừa phải liên tục ngoái cổ lại nhìn.
“Ừ. Anh đi đây”. Cố Đại Hải thở không ra hơi, lại quay đầu chạy đi.
“A Mông, cậu sinh con rồi nên hãy ở đây chăm sóc Triệu Bồi, mình với Lâm Sở, Lý Triển Bằng sẽ đi tìm”. Tôi phân công mọi người. “Nếu chẳng may có chuyện gì thì phải đưa chị ấy tới viện ngay!”
“Được rồi! Đi đi, mình rõ hơn cậu mà”. A Mông đỡ Triệu Bồi ra cửa.
“Bọn em chắc chắn sẽ tìm được anh ấy, chị yên tâm đi!”. Tôi nhìn Triệu Bồi lần nữa rồi chạy đi cùng Lâm Sở.
“Chúng ta đi đâu?”. Lý Triển Bằng hỏi.
“Anh tới trường học và nhà Ngụy Tử Lộ, Lâm Sở đi tìm ở bờ sông, công viên!”. Tôi quấn khăn lên cổ rồi vẫy taxi.
“Cậu thì sao?”. Lâm Sở kéo tôi lại, chắc cô ấy thấy tôi kích động quá nên nói dè dặt. “Cậu cứ từ từ, ngộ nhỡ…”
“Mình biết rồi. Yên tâm đi! Chưa tìm thấy Ngụy Tử Lộ thì mình không thể có chuyện gì được đâu”. Tôi ôm Lâm Sở. “Giờ mình sẽ tới những nơi hồi còn yêu nhau, bọn mình hay đi. Có phát hiện gì thì nhớ gọi điện thoại cho mình đấy!”
10.
Tôi bảo tài xế taxi đưa tôi tới những chốn cũ: công viên, rạp chiếu phim, cả thư viện nữa… nhưng đều không thấy bóng dáng của Ngụy Tử Lộ.
“Rốt cuộc anh đang đi đâu?”. Tôi dừng lại ở bên hồ trong công viên. Đây là nơi chúng tôi thường tới ngày trước, có thể coi là nơi ghi dấu nhiều kỉ niệm nhất với hai đứa tôi. Có lúc, nằm cạnh Cố Đại Hải, tôi vẫn mơ tới nơi này, mơ thấy từng gốc cây, từng đóa hoa, từng cây cột. Trước đây, mỗi khi rỗi rãi, tôi và Ngụy Tử Lộ hay đến đây, vừa nói chuyện vừa đi dạo vòng quanh hồ. Ngụy Tử Lộ thường bảo cái hồ này hình trái tim nên chúng tôi đang đi quanh một trái tim, trái tim này chứa tâm hồn của cả hai người. Tôi cười, bảo anh ấy là đồ ngốc, cái hồ này rõ ràng là hình tròn, nhưng anh ấy cứ lắc đầu, khăng khăng bảo nó có hình trái tim.
“Á!”. Đầu tôi bỗng đau nhói khiến tôi gần như không thể kiểm soát nổi mình nữa. Tôi cố gắng đi tới chiếc ghế gần nhất, lôi miếng dán giảm đau từ trong