Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
biết chuyện tôi vừa thấy Cố Đại Hải, Hoa Thiên chắc chắn sẽ không vui.
“Lâu lắm không ăn đồ nướng rồi, chúng ta đi ăn nhé!”. Hoa Thiên hỏi tôi.
“Em ăn gì cũng được”. Tôi thắt dây an toàn.
“Mọi người nói… chị anh đã mất tích khá lâu rồi”. Lúc qua ngã tư, Hoa Thiên đột nhiên nói.
“Chị ta trốn rồi sao?”. Tôi di di ngón tay lên mặt kính.
“Nếu tìm được chị ấy, anh sẽ nói với chị ấy rằng không sao đâu, không cần phải trốn tránh nữa”. Hoa Thiên thở dài.
“Hoa Thiên à, anh tốt thật đấy!”. Tôi nhắm mắt lại.
“Anh đã từng làm những chuyện không tốt mà”. Anh ấy khẽ nói.
“Vậy sao? Đối với em, anh luôn là người tốt”. Tôi mở mắt ra.
“Nếu như… anh nói là nếu như, nếu như anh làm một chuyện gì đó không tốt thì em có hận anh không?”. Anh ấy dừng xe lại hỏi tôi.
“Anh không bao giờ làm điều xấu cả, em tin là thế!”. Tôi nhìn Hoa Thiên. Thực ra trước đây, chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất lâu, anh ấy bảo nếu vì một phút bồng bột mà tôi đồng ý kết hôn thì anh ấy có thể cho tôi thêm thời gian. Điều này làm tôi rất khó nghĩ, nhất là khi nhìn vào mắt anh ấy, đôi mắt vừa chứa chan hy vọng vừa thấp thỏm lo âu, lại có cả nỗi xót xa, chua chát.
“Cám ơn em!”. Anh ấy khởi động lại máy.
“Hôm nay em ở lại đây được không?”. Hoa Thiên hỏi khi tôi đưa anh ấy về nhà, lúc nãy anh ấy uống hơi nhiều rượu. Ngôi nhà này là tài sản duy nhất mà bố mẹ Hoa Thiên để lại nên anh ấy không nỡ bán đi.
“Mai anh còn đi làm mà, em cũng phải tới chỗ Thẩm Lãng nữa”. Tôi nhẹ nhàng đẩy tay anh ấy ra.
“Mỗi buổi sáng không nhìn thấy em, anh đều cảm thấy lo lắng”. Anh ấy vẫn không muốn buông tay.
“Em sẽ gọi điện thoại cho anh”. Tôi dìu anh ấy lên nhà, đỡ vào giường rồi đắp chăn lau mồ hôi trên trán cho anh ấy. Xong xuôi tất cả, tôi mới yên tâm về nhà.
“Phù…”. Tôi dựa vào tường. Dạo này, tôi toàn bị mất ngủ, có khi thức trắng đêm. Như mọi lần, tôi lại mở máy tính ra, viết nhật ký. Tôi đặt mật khẩu là ngày sinh của Cố Đại Hải, chẳng hiểu tại sao khi đó, tôi lại chọn dòng kí tự đó nữa, nhưng thế cũng tốt, sẽ không có ai biết mà đọc trộm được nhật kí của tôi.
“Cố Đại Hải, hôm nay em đã gặp Bội Bội rồi. Nó còn nhớ em, vẫn y như trước đây, thấy em không mở cửa xe ra là lo cuống cuồng lên. Còn nhớ lần đầu tiên ngồi ô tô, Bội Bội đã rất sợ hãi, cứ cào vào cửa, bắt em bế nó ra, xước hết cả kính. Tha lỗi cho em vì em đã trốn tránh! Em không dám gặp anh bởi trong tim em vẫn còn chỗ của anh, ở đây này, anh vẫn còn chiếm một khoảng rất lớn. Nhưng em không thể không lấy Hoa Thiên được, em đã nợ anh ấy quá nhiều, em không muốn làm tổn thương anh ấy thêm nữa. Có lúc em từng nghĩ, tại sao khi ấy, em lại không nghe lời khuyên của mọi người? Nếu em không tham dự hôn lễ của Ngụy Tử Lộ thì chúng ta đã không phải chịu đau khổ nhiều đến như vậy.
Hoa Thiên, em thực sự không muốn quay lại Nhật Bản. Ở đây có quá nhiều thứ mà em không thể từ bỏ được: bố mẹ em, Thẩm Lãng, A Mông, Lý Triển Bằng, Tiểu Lý Mông, Lâm Sở, Trần Lộ, Dương Siêu, vợ chồng Ngụy Tử Lộ, cả đứa con nuôi em mới gặp một lần… Nhưng em không thể làm anh bị tổn thương nữa, càng không thể khiến anh đau khổ.
Em khó chịu lắm, trong lòng rất đau đớn, có lúc em rất sợ hãi phải tỉnh dậy, bởi vì cứ mở mắt ra là những ngày em ở đây lại ít đi một ngày.”
Tôi gập máy tính lại, ngước mắt nhìn không gian đang sáng dần lên, mặt trời đã mọc rồi. Lại một ngày mới bắt đầu.
8.
“Tiểu Ngư, lại đây! Đây là phòng làm việc của em, thấy được chứ hả?”. Thẩm Lãng dẫn tôi lên tầng.
“Chà, không tồi đâu! Thẩm Lãng à, anh không sợ em làm anh bị thua lỗ sao?”
“Sao em lại nói vậy? Lỗ anh vẫn vui”. Thẩm Lãng trợn mắt nhìn tôi.
“Thẩm Lãng, có chuyện phải bàn với anh đây”. Ngụy Tử Lộ đẩy cửa bước vào phòng. Anh ấy béo hơn trước nhiều, nhưng gương mặt thì vẫn thế.
“Hi!”. Tôi ló mặt qua lưng Thẩm Lãng.
“Tiểu Ngư! Em về lúc nào thế?”. Ngụy Tử Lộ đẩy Thẩm Lãng sang một bên rồi lao tới, ôm chầm lấy tôi.
“Này, Ngụy Tử Lộ, anh học được cái tính kích động ấy từ bao giờ vậy?”. Tôi hỏi khi đi ăn cơm trưa cùng Thẩm Lãng, Ngụy Tử Lộ.
“Gặp em nên anh vui quá. Nếu không có em, chắc giờ này, anh đã không còn gia đình nữa rồi”. Nói đến đây, Ngụy Tử Lộ khóc sụt sùi.
“Thôi thôi!”. Thẩm Lãng đưa giấy ăn cho Tử Lộ.
“Đúng đấy, anh không thấy Thẩm Lãng đã bỏ được cái tật khóc lóc rồi à?”. Tôi quay ra trêu Thẩm Lãng.
“Trật tự!”. Thẩm Lãng lườm tôi.
“Ha ha…”. Ngụy Tử Lộ vừa lau nước mắt vừa cười. “Tối tới nhà anh ăn cơm đi, con trai anh muốn gặp mẹ nuôi của nó đấy!”
“Được, nhưng em phải đi đón Hoa Thiên trước đã”. Từ khi về nước, tôi vẫn chưa có thời gian đến thăm mẹ con Triệu Bồi.
“À, anh nghe nói em sắp kết hôn với Hoa Thiên hả? Em nghĩ kỹ chưa?”. Ngụy Tử Lộ nhìn tôi chăm chú.
“Trời đất ơi! Chắc sau này em phải viết ba chữ “Nghĩ kỹ rồi” lên trán mất. Mấy hôm nay, ai cũng hỏi em câu này đấy”. Tôi vừa húp canh vừa cười.
Nhìn thấy tôi, Triệu Bồi sững người trong giây lát rồi ôm lấy mà khóc, quý tử nhà chị ấy cũng khóc theo. Nhóc con này nghĩa khí thật!
“Con yêu, gọi mẹ nuôi