Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

g cùng đừng dậy.
“Đi theo tôi, bệnh nhân cần truyền máu gấp!”
“Cậu ấy sẽ ổn thôi!”. A Mông nói rồi chạy theo cô y tá, cô ấy đã hoàn toàn quên mất chứng sợ lấy máu của mình.
“Sao em lại không phát hiện ra sớm hơn chứ?”. Tôi không khóc nổi nữa, mắt khô rát như có lửa đốt.
“Đừng nghĩ ngợi nhiều! Vẫn kịp mà, Lâm Sở sẽ không sao đâu”. Hoa Thiên vẫn ở cạnh tôi nãy giờ.
“Có phải là em không nên trở về không? Nếu em không về, có khi không xảy ra nhiều chuyện thế này…”. Tôi gối đầu vào vai Hoa Thiên, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
“Không liên quan gì đến em cả! Chẳng ai đoán trước được tương lai mà”. Hoa Thiên nắm tay tôi.
“Ra rồi!”. Lý Triển Bằng hét lên. Chúng tôi vây ngay lấy chiếc băng ca vừa được chuyển ra khỏi phòng cấp cứu.
“Lâm Sở!”. Bobo vừa không ngừng gọi vừa đặt tay lên má Lâm Sở, khuôn mặt hồng hào ngày trước nay đã trắng bệch ra, nhợt nhạt như mất hết sức sống.
“Tránh ra nào, bệnh nhân cần nghỉ ngơi!”. Y tá ngăn chúng tôi lại rồi đẩy Lâm Sở vào phòng.
22.
“Rốt cuộc chuyện này là sao?”. Tôi lật đi lật lại tờ báo, trên đó chỉ nói đơn vị tổ chức phế ngôi vị quán quân của Lâm Sở và thay bằng một người khác, không giải thích gì thêm.
“Xem ra đang có người chống lại Lâm Sở”. Hoa Thiên cầm tờ báo. “Hả? Là tòa soạn em làm trước đây mà!”
“Cái gì?”. Tôi giật lại ngay.
“Em ra ngoài chút đã!”. Tôi vơ túi rồi chạy ra ngoài, bằng mọi giá, tôi phải tìm cho ra kẻ đã hại Lâm Sở.
“Tiểu Ngư!”. Hoa Thiên định kéo tôi lại nhưng không kịp.
“Bài báo này do một cậu chàng đưa cho anh. Cậu ta còn mang tới rất nhiều ảnh, đều là ảnh chụp Lâm Sở ở cùng một cô gái, chắc là chụp trộm. Quan hệ của họ rất không bình thường”. Anh Trần kéo tôi ra ngoài tòa soạn rồi kể.
“Anh có biết là ai không ạ?”. Tôi nhìn anh Trần, thực ra anh ấy không có quyền tiết lộ chuyện này.
“Là một người ngoại quốc, tên tiếng Trung là Long gì đó…”
“Thomas phải không?”. Trong đầu tôi lập tức hiện ra cái tên này.
“Đúng, đúng, cậu ta bảo tên mình là trộm ngựa[1'> gì gì đó”. Anh Trần châm thuốc hút.
[1'> Từ “trộm ngựa” trong tiếng Trung có cách đọc gần giống Thomas.
“Thằng khốn nạn!”. A Mông tức giận dí điếu thuốc đang hút dở xuống gạt tàn.
“Mình sẽ cho hắn một trận!”. Tôi nhìn ra ngoài.
“Đánh một trận chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu. Cậu còn nhớ hắn đã làm gì với mình không?”
Quả thật, tôi đã quên mất món nợ của hắn với A Mông ngày trước.
“Bây giờ, chúng ta phải khiến hắn thân bại danh liệt, chỉ có làm như vậy mới bù đắp được cho Lâm Sở”. A Mông châm điếu thuốc khác, hút mấy hơi rồi nói với tôi. “Chó không bỏ thói quen ăn cứt được, điểm yếu của hắn vẫn là háo sắc.”
“Chọn ai làm mồi nhử bây giờ?”. Tôi nghĩ một hồi. Chắc tôi phải nhờ Triệu Tam tìm một em nào đó.
“Mình!”. A Mông nhẹ nhàng nói.
“Cậu nói gì vậy?”. Tôi đứng bật dậy.
“Mình đã từng tiếp xúc với hắn, mấy chiêu của hắn mình biết rất rõ”. A Mông từ từ nhả ra một vòng khói thuốc.
23.
Chuyện trong bệnh viện tôi đã sắp xếp ổn thỏa, không ai biết người đang nằm trong đó là Lâm Sở - nữ nhiếp ảnh gia vừa đoạt giải thưởng.
Mọi thứ diễn ra đúng theo dự đoán của chúng tôi, A Mông làm như ngẫu nhiên gặp lại Thomas. Chó không thay đổi được thói quen ăn cứt, mèo không tránh được trò ăn vụng, Thomas nhanh chóng bị đưa vào tròng, bắt đầu đòi hẹn hò với A Mông.
“Cuối cùng ngày hôm nay cũng tới”. A Mông vừa trang điểm vừa bảo.
“Cậu đi cẩn thận nhé!”. Tôi hơi sợ.
“Không sao đâu, mình đã nói với Lý Triển Bằng mọi chuyện rồi”. A Mông nhìn tôi. “Mình bảo anh ấy rằng “nếu anh chê em thì chúng ta sẽ ly hôn, nhưng trước đó, phải đến bệnh viện lấy tinh trùng ra, em còn phải cứu con!”. Anh ấy đã khóc, thật đấy, mình chưa từng thấy anh ấy như vậy, trước đây, lúc đánh nhau với mình, anh ấy cũng khóc, nhưng chưa bao giờ khóc nhiều đến thế…”
“Xin lỗi cậu nhé, A Mông, bọn mình đã khiến cậu bị liên lụy rồi”. Mắt tôi đầy nước, không còn nhìn rõ khuôn mặt A Mông nữa.
“Điên à! Mình có làm vì cậu đâu! Đây là vì Lâm Sở! Lát nữa, Lý Triển Bằng sẽ tới, anh ấy bảo phải cho tên khốn đó một trận.”
Thomas bị chúng tôi đánh đến thừa sống thiếu chết trong khách sạn rồi lôi tới đồn công an. Vì chúng tôi có chứng cứ nên hắn chỉ biết cúi đầu nhận tội cưỡng bức A Mông. Khi hắn bị đưa vào trại giam, tôi bảo Triệu Tam liên lạc với mấy anh em ở trong đó.
“Em yên tâm! Đứa nào động vào em gái anh chính là động vào anh. Thằng đó bị giữ mười lăm ngày đúng không? Anh sẽ cho hắn biết thế nào là lợi hại!”. Triệu Tam ngẩng cổ lên, uống cạn một ly rượu.
“Cảm ơn anh Tam!”. Tôi định uống cùng anh ấy nhưng đột nhiên cảm thấy khó chịu trong cổ họng.
“Em gái, sắc mặt em không được tốt lắm”. Triệu Tam nhìn tôi.
“Dạo này em nhiều việc quá”. Tôi cúi đầu, gắp thức ăn.
“Em gái, anh nói câu này, em phải nghe nhé, đừng lấy hắn, thật đấy! Anh em ta chơi với nhau bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ anh thấy em sống vui vẻ như khi ở bên tên béo đó. Có thể người bây giờ tốt với em, nhưng đó không phải là người mà em cần”. Triệu Tam rót cho tôi một ly đầy.