Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

ời ta xử lý! Anh giữ danh dự cho em nên ở chỗ anh, cô ả đó mới được yên, chứ ở nơi khác thì anh Tam chỉ có thể giúp được tí nào hay tí ấy thôi, anh đã cố gắng hết sức rồi!”
“Cảm ơn anh Tam!” Tôi thực sự cảm kích khi nghe Triệu Tam nói những câu này.
“Có gì đâu, em gái. Thực ra anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu, nhưng em đối xử với anh tốt như vậy cơ mà! Trước đây, nếu không có em, chắc thằng Tam này xong đời rồi! Triệu Tam vỗ vai tôi đi vào phòng.
“Anh Tam, anh yên tâm! Em coi anh như anh ruột của em, sẽ không làm khó anh đâu!” Tôi rút hai vạn trong số tám vạn anh ấy đưa, đặt xuống ghế rồi mới đi.
Triệu Tam là đứa trẻ rất đáng thương, bố mẹ mất sớm, để lại anh ấy và một người em sinh đôi nữa. Cả hai đã phải sống rất khổ cực. Mẹ tôi nói anh em họ rất tội nghiệp nên ngày nào cũng bảo tôi mang cơm tới cho họ ăn, không thì lại gọi họ tới nhà chúng tôi ăn.
Triệu Tam là người rất biết điều, chỉ cần ai tốt với anh ấy, anh ấy sẽ nhớ cả đời. Sau cái lần duy nhất đánh Thẩm Lãng đó, ngày nào anh ấy cũng bảo vệ Thẩm Lãng khi đi học. Một lần, Thẩm Lãng bị bắt nạt, Triệu Tam biết chuyện, một mình anh ấy chạy đi tìm cả đám người kia để trả thù, bị bọn chúng đánh cho một trận vỡ đầu chảy máu, vậy mà Triệu Tam vẫn cố gắng đưa Thẩm Lãng về đến tận cửa nhà tôi rồi mới ngất đi. Bố tôi luôn bảo Triệu Tam là một đứa trẻ trọng tình nghĩa, rất đáng để kết bạn.
Từ ấy, tôi và Triệu Tam ngày càng thân thiết hơn.
Có người bảo Triệu Tam yêu thầm tôi, lúc đầu tôi cũng không tin, sau đó mới biết là thật. Bởi vì lúc tôi đưa Ngụy Tử Lộ đến trình diện với Triệu Tam, ánh mắt anh ấy vô cùng đau khổ, đến giờ tôi vẫn chưa thể quên được ánh mắt đó.
13.
“Trần Lộ à, mình nghĩ chúng ta nên nói chuyện” Tôi vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho Trần Lộ.
“Chẳng có gì để nói cả. Mình không muốn gặp cậu” Giọng Trần Lộ có đôi chút hoảng loạn.
“Được thôi. Giờ mình nói cho cậu biết, chuyện của cậu và Triệu Tam mình đã biết rồi, nếu cậu mà làm như thế nữa thì đừng trách mình độc ác! Mình không tin là có người lại dám gây sự trước mặt mình!” Tôi nói một tràng rồi cúp điện thoại.
“Sao vậy? Em không sao chứ hả? Sao tự nhiên mặt lại biến sắc thế kia?” Tôi chỉ nghe thấy giọng Dương Siêu thoảng bên tai nhưng lại không thể trả lời anh ấy được, sau đó thì thiếp đi, chẳng còn biết gì nữa.
Tôi bị trúng độc vì rượu. Thật không thể hiểu nổi tại sao tôi lại có thể giữ được lâu đến thế rồi mới ngất đi nữa.
“Tiểu Ngư, em làm anh sợ muốn chết. Lần sau không được uống rượu nữa đâu đấy!” Cố Đại Hải nắm lấy tay tôi giống như mẹ tôi vẫn thường làm.
“Mẹ…” Vừa mở miệng, tôi biết ngay mình đã gọi nhầm.
“Ai là mẹ em chứ?” Cố Đại Hải tát nhẹ cho tôi một cái.
Mấy hôm nay, lúc nào cũng có người đến thăm tôi. A Mông xách một đống sầu riêng tới làm bệnh nhân ở giường bên cạnh cứ nhất quyết đòi chuyển phòng. Lý Triển Bằng cũng học theo cô vợ quý hóa của mình, cầm đến một túi măng cụt khô, cúng như hạt điều, hại tôi phải kẹp nó vào cánh cửa cho mềm ra mới ăn nổi, cuối cùng đành phải bảo Cố Đại Hải mang về nhà cho Bội Bội nghịch. Chỉ có Lâm Sở là hiểu tôi, mang đến một quả đu đủ, có điều, cô ấy vừa nói chuyện với tôi vừa ăn luôn miệng, kết quả là tôi chỉ ăn được có một miếng.
“Chào em gái!” Triệu Tam ngó cổ vào.
“Mau vào đây đi!” Tôi đang xem tạp chí bói toán, nói với ra.
“Anh biết ngay là em đang nhớ anh mà”. Anh ấy cầm theo một cái cặp lồng. “Xem này, anh vừa mới nấu cháo hải sản cho em đấy!” Triệu Tam vừa nói vừa đổ cháo ra bát.
“Ôi, trên đời này đúng là chỉ có anh là thương em nhất!” Tôi sung sướng đến nỗi muốn nhảy lên. Triệu Tam làm mấy thứ khác kém chứ nấu ăn là số một, có lẽ ngay cả đầu bếp nhà hàng cũng nấu không ngon bằng anh ấy.
“Nghe nói em gái vì lo nghĩ cho anh nên mới bị bệnh, thế nên anh trai đây đương nhiên phải hầu hạ thật chu đáo rồi!” Triệu Tam khoanh chân ngồi lên chiếc ghế bên cạnh.
“Anh nghe ai nói thế?” Tôi vội vàng húp một miếng cháo, bỏng rát cả miệng.
“Em ăn từ từ thôi…! Chính là cái cậu đi cùng em mấy hôm trước ấy, em ngất đi làm cho hắn lao tới cửa nhà anh gọi ầm lên”. Triệu Tam đưa khăn giấy cho tôi. “Em cứ yên tâm đi, anh là ai chứ? Chẳng có việc gì mà anh Tam của em không làm được cả!” Triệu Tam giơ tay vỗ ngực hệt như mấy con tinh tinh rồi cong đuôi biến mất.
14.
“Cưng à, sau này chúng ta không uống rượu nữa nhé!” Cố Đại Hải cẩn thận dìu tôi vào nhà.
“Còn tùy xem là trường hợp nào đã!” Tôi nhận thấy gần đây mình được chăm sóc hết sức chu đáo nên trong lòng cảm thấy rất đỗi sung sướng.
“Nhưng bao giờ thì chúng ta về nhà bố mẹ anh?” Cố Đại Hải hỏi. Mỗi lần anh ấy ăn nói ngọt ngào như thế, tôi biết ngay là có chuyện gì đó mà.
“Sao? Em gái anh lại đi theo cậu chàng nghệ sĩ kia rồi hả?” Tôi liếc mắt nhìn anh ấy.
“Nó mà dám? Anh giết nó luôn!” Cố Đại Hải suýt nữa thì làm gãy cổ tôi.
Cố Tiểu Khê đã bắt đầu phản kháng theo chiều hướng tiêu cực, nó tuyệt thực, nhất quyết không chịu ăn uống gì. Nhưng xem ra cái kiểu tuyệt thực như thế này không có ý nghĩa gì cả, chẳng khác nào thắp


Snack's 1967