Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
sắp chảy ra cả rồi.
“Đây là Hoa Thiên, chơi với mình từ nhỏ, thân thiết lắm đó”. Lâm Sở kề vai bá cổ anh bạn kia, xem chừng rất thân mật
“Đúng vậy, nhưng từ cấp ba, anh đã sang nước ngoài du học rồi. Thật không ngờ Lâm Sở vẫn còn nhớ đến hẹn ước cũ”. Hoa Thiên cười trông lại càng đẹp trai hơn, đôi mắt đầy mê hoặc khiến người ta không thể cử động nổi.
“Ừ…”. A Mông cứ thế gật đầu lia lịa, ánh mắt đắm đuối, thật sự xấu hổ quá!
“Ha ha, bọn em cứ nghĩ không biết trông anh.. à, không biết anh sẽ thay đổi như thế nào…” Suýt nữa thì tôi làm lộ ra sự thật. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy thật buồn cười, một anh chàng siêu đẹp trai như thế mà lại cười “he he” rồi rút ra một nửa viên gạch đưa cho một co gái, đúng là siêu “sến” mà.
“Sao hai người lại lấy gạch để làm tín vật thế?”. Không nhịn được tò mò, tôi liền hỏi.
“Ha ha, tại vì khi đó, trong tay bọn mình chẳng có gì ngoài một viên gạch”. Lâm Sở tỏ ra hết sức vui mừng, cứ nhìn Hoa Thiên, mỉm cười không dứt. Chẳng ai ngờ sau này cũng xảy ra lắm chuyện rắc rối liên quan đến anh chàng này.
11
Hôm đó, tôi đi siêu thị thì găp Hoa Thiên cũng đang mua đồ ở đây.
“Tiểu Ngư!”. Hoa Thiên tươi cười đi về phía tôi, đúng lúc tôi đang chọn mua đậu phụ thối cho A Mông, chẳng hiểu sao cô ấy cứ thích ăn món này.
“Ơ, cái này không phải mua cho em đâu, em mua hộ thôi”. Tôi vội vàng để hộp đậu phụ lại gian hàng.
“Em thật biết đùa”. Hoa Thiên ga lăng đẩy xe hàng cho tôi.
“Mà sao anh nhận ra em thế? Chúng ta mới gặp nhau một lần thôi mà”. Tôi và anh ấy vốn không thân thiết gì, anh ấy là bạn cũ của Lâm Sở chứ không phải của tôi.
“Anh biết em không nhớ anh là ai nữa rồi”. Hoa Thiên nở một nụ cười mê hồn.
“Không phải chứ? Chẳng lẽ chúng ta học cùng nhau sau?’. Tôi cố nghĩ lại nhưng không thể nào nhớ ra được. Kỳ lạ thật.
“Ha ha, em sẽ nhớ ra thôi!”. Anh ấy vỗ vai tôi.
Lâm Sở vừa uống trà vừa nhìn tôi chăm chăm, tỏ vẻ không tin.
“Cậu không đùa đấy chứ? Người anh em của mình thì liên quan gì đến cậu?”
“A ha, chứng tỏ là nhân duyên của mình tốt, chắc anh ta thích mình rồi… Sao? Ghen tức hả?”. Tôi liếc mắt nhìn Lâm Sở.
“Mình mới ghen tức đây này!”. A Mông nãy giờ chẳng nói câu nào, tự nhiên lao đến ôm chân tôi.
“Cậu có gì đâu mà…”. A Mông vừa đi đi lại lại trong phòng vừa nhìn tôi từ trên xuống dưới, cô ấy cứ xoay đi xoay lại để nhìn.
“Cái gì? Cậu mới màn hình phẳng ấy, lại còn xệ xuống nữa chứ!”. Tôi phản pháo, ngay lập tức lĩnh một chưởng của A Mông còn thêm một cú đá nữa.
Cổ nhân có câu “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, thế nên tôi đã gặp Hoa Thiên một lần nữa, lại còn trong trường hợp rất đặc biệt.
Trần Lộ thực sự muốn kết hôn. Cuối tuần, chỉ có tôi và Lâm Sở đưa cô ấy đi mua đồ vì công ty A Mông có hội nghị quan trọng. Cố Đại Hải cũng phải đi họp, Lý Triển Bằng bận ở nhà trông con còn Cố Tiểu Khê thì vẫn ở nhà mẹ đẻ tôi.
“Cậu định thế nào?”. Lâm Sở vừa xem rèm cửa, vừa hỏi tôi.
“Mình chẳng biết nữa, cứ kệ thôi. Dù sao thì con bé cũng không ở nhà mình và Cố Đại Hải nên nó có làm gì, thì mình cũng không có ý kiến”.
“Nhìn tấm in hoa này, cậu thấy đẹp không?”. Trần Lộ kéo ra một tấm rèm khác, vẻ mặt cô ấy rất hạnh phúc, cứ cười tươi như hoa vậy.
“Cậu thích là được rồi. Cái này bao nhiêu tiền vậy ạ?”. Tôi khoác vai Trần Lộ rồi gọi người bán hàng.
“Buổi trưa, chúng tôi ăn ở một nhà hàng gần đó. Ngồi dựa lưng vào ghế một cách thoải mái, Lâm Sở bảo: “Sau này, mọi người có thể sống yên ổn rồi.”
“Nhìn kìa, đó chẳng phải bà chị dâu đen đủi nhà cậu sao?”. Trần Lộ đột nhiên đập vai tôi.
“Gặp ai không gặp, lại gặp người đó là sao chứ?”. Tôi bất đắc dĩ quay lại nhìn. Đúng là An Nguyệt thật, chị ấy còn đang khoác tay... Trời ơi, Hoa Thiên?!!!
“Sao lại thế?”. Lâm Sở bị tôi và Trần Lộ ấn chặt xuống ghế, nếu không, chắc cô ấy sẽ lao ra đó mất.
“Suỵt, yên nào!”. Trần Lộ dúi đầu Lâm Sở xuống. Bên kia, An Nguyệt và Hoa Thiên đang thân mật cùng khoác tay nhau lên xe.
“Không được! Mình phải cứu bạn mình! Thẩm Ngư, chị dâu cậu lại giở trò rồi đấy, cậu không lo quản đi à?”. Lâm Sở tức nổ đom đóm mắt.
12
Đôi khi, cái được gọi là “duyên phận” chẳng khác gì một món nợ đáng ghét.Tối hôm đó, tôi về nhà, mẹ nói có họ hàng nhà An Nguyệt tới chơi, bảo tôi và Cố Đại Hải mua một ít tôm to.
“Hoa Thiên, lại đây em! Đây là Tiểu Ngư!”. An Nguyệt vẫy vẫy tay gọi một chàng trai rồi kéo về phía tôi, anh ấy rất đẹp trai, lông mày dài, tôi nhìn mà đờ đẫn cả người.
“Anh và chị An Nguyệt là…?”. Tôi nhìn Hoa Thiên tưởng như sấm chớp đang giật đùng đùng ngay trên đầu.
“Chị An Nguyệt là chị họ của anh”. Hoa Thiên nói rất nhẹ nhàng, tỏ ra vui mừng đến mức cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Chẳng phải anh họ Hoa sao?”. Lúc đó tôi chỉ có một cảm giác duy nhất, mình đã bị An Nguyệt cho vào tròng mất rồi.
“Không, anh họ An, An Hoa Thiên!”. Anh ấy vẫn nhìn tôi rất thân mật. Một làn hơi lạnh đột nhiên chạy dọc sau gáy, tôi nhớ ra một chuyện rất kinh khủng.
Giống như tất cả những đôi yêu nhau khác, thỉnh thoảng tính trẻ con lại nổi