Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
ười ta đã không uống được thì đừng có ép, nhìn đi… khó chịu lắm đấy!”. Bác sĩ chỉ về phía gương mặt đang trắng bệch của Ngụy Tử Lộ.
“Vâng vâng, bác sĩ vất vả rồi ạ”. Chúng tôi vội vàng cảm ơn.
“Tử Lộ… Tử Lộ…”. Triệu Bồi vừa khóc vừa xoa đầu Ngụy Tử Lộ, chẳng hiểu sao cứ nhìn thấy cảnh cảm động thế này, lòng từ mẫu của tôi lại nổi lên.
“Hụ hụ… cô?”. Ngụy Tử Lộ từ từ mở mắt ra. “Cút đi… cút đi”. Anh ấy hét to, đuổi Triệu Bồi ra ngoài.
“Chuyện này là sao?”. Lâm Sở kéo tay tôi.
“Làm sao mà mình biết được, cứ chờ xem đã!”. Tôi cũng chẳng hiểu thế nào, chỉ đứng im nhìn Ngụy Tử Lộ nổi giận, nói thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy giận giữ như vậy.
“Xin lỗi, nếu như em ở bên mẹ…”. Triệu Bồi vẫn khóc mãi không thôi.
“Hụ hụ.. Công ty của cô quan trọng hơn, quan trọng hơn tất cả mọi thứ! Ly hôn đi, tôi muốn chúng ta ly hôn!”. Ngụy Tử Lộ tàn nhẫn đẩy Triệu Bồi ngã xuống đất, tôi chưa kịp lên tiếng thì đã có người không chịu nổi nữa.
“Ngụy Tử Lộ! Anh đừng có mà quá đáng, chẳng phải Triệu Bồi đã về rồi đó sao?”. Cố Đại Hải bước tới đỡ Triệu Bồi, còn đưa chị ta tới chỗ ngồi nữa.
“Cố Đại Hải…”. Tôi nhếch mép cười, nhìn Cố Đại Hải, thật sự là tôi đang cười, giọng điệu rất bình thường, không có chút gì giận giữ cả, nhưng không hiểu sao bàn tay cứ nắm chặt lại, mấy ngón tay găm vào da thịt rất đau.
“Tiều Ngư … cái đó… thực ra anh…”. Hình như lúc này, Cố Đại Hải mới biết đến sự tồn tại của tôi.
“Ngụy Tử Lộ, anh nghỉ ngơi đi, bọn em không làm phiền anh nữa”. Tôi nắm cổ áo Lâm Sở, lôi cô ấy đi, Cố Đại Hải vội vàng đuổi theo.
“Lái xe đi!”. Tôi bảo Lâm Sở khi ở trong xe.
“Cậu không định để…?”. Lâm Sở đưa mắt nhìn Cố Đại Hải đang đập cửa kính xe bên ngoài rồi quay lại nhìn tôi.
“Lái xe đi, cậu định để mình chết luôn cho cậu xem hả?”. Tôi đeo kính đen lên, mặt đanh lại, không biểu lộ chút cảm xúc nào.
16
“Cậu không sao chứ?”. Lâm Sở nằm xuống bên cạnh tôi, nhà cô ấy chỉ có một chiếc giường, cái giường gấp đã bị Bobo mang đi rồi.
“Mình vẫn ổn mà”. Tôi kéo chăn lên, vẫn không ngủ được.
“Thực ra mình nghĩ, nếu là mình thì mình cũng sẽ đỡ…”. Lâm Sở thì thầm.
“Ừ, mình biết rồi…”. Tôi quay người nhìn ra ngoài, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt tôi, giống hệt như cái đêm tôi sắp cưới, nó vừa to vừa sáng, nhưng bỗng nhiên vầng trăng bị biến thành gương mặt béo tròn của Cố Đại Hải…
“Á, trời ơi… Mấy giờ rồi?”. Tôi vừa dụi mắt vừa bước xuống tầng một. “Lâm Sở! Lâm Sở?”. Tôi gọi nhưng bên dưới chẳng có ai cả.
“Anh sai rồi…”. Cố Đại Hải gửi tin nhắn đó đến 150 lần. “Đồ ngốc”, tôi nghĩ, “xin lỗi mà chẳng có chút thành ý gì cả”. Tôi đưa tay xóa tất cả hộp thư đến.
“Mẹ ơi, mở cửa cho con!”. Tôi ôm một đống túi lớn túi nhỏ chạy về nhà. “Con ở nhà mấy hôm nhé, con nhớ nhà quá!”.
“Lại cãi nhau rồi hả?”. Mẹ vừa mở cửa vừa hỏi tôi.
Tôi cố kéo cái chăn lên.
“Nhìn con ấm ức chưa kìa”. Mẹ giúp tôi thay cái vỏ chăn khác.
“Anh con cũng thế mà, anh ấy chắc cũng khó chịu lắm”.
“Ôi… hai đứa con tôi, chẳng có đứa nào ngoan ngoãn cả, sớm muộn gì bố mẹ cũng mệt mỏi mà chết mất thôi!”. Mẹ tôi than vãn. Tóc mẹ tôi giờ đã bạc trắng. Dạo này, mẹ tôi không nhuộm tóc nữa, bảo là bạc thì đã sao, dù sao cũng lớn tuổi rồi.
“Con nhuộm tóc cho mẹ nhé!”. Tôi lấy hộp thuốc nhuộm ra, là hãng Quang Minh, mẹ tôi chỉ thích dùng nhãn hiệu này.
“À, em gái Cố Đại Hải sao rồi con?”.
“Con cũng không biết nữa, nhưng về nhà rồi thì còn sao được chứ? Ngoan ngoãn ở nhà thôi ạ”. Tôi bóp thuốc nhuộm ra một cái bát con, thầm nghĩ, không cần vội vàng, cứ từ từ bôi lên rồi nhuộm cho mẹ thôi.
“Nhưng dạo này mẹ thấy anh trai con cứ là lạ làm sao ấy!”.
“Sao ạ? Chị dâu lại giở trò gì rồi hả mẹ?”.
“Ai bảo thế? An Nguyệt không phải là người như vậy đâu, giờ cũng đã khá hơn rồi!”. Mẹ nhéo tai tôi. “Mẹ nghĩ anh con có bồ bên ngoài”.
“Ha ha ha…”. Tôi cười đến trào cả nước mắt. “Ha ha ha… Nếu mẹ bảo anh Cố Đại Hải thì con còn tin, chứ anh Thẩm Lãng á. Anh ấy làm gì có gan to đến mức đấy.”.
“Đừng nói linh tinh! Cứ lo cho xong chuyện của con đi!”. Mẹ tôi già rồi nhưng vẫn còn khỏe lắm, đạp tôi một phát đau thấu xương làm tôi ngồi bệt ngay xuống đất xuýt xoa, chỉ căn cứ vào cú đá này, tôi đoán mẹ tôi chắc phải sống đến trên trăm tuổi.
“Vâng vâng, vậy để con dò la xem sao!”. Tôi đứng dậy để nhuộm tiếp, không ngờ vừa đứng lên, tự nhiên thấy đầu óc quay cuồng rồi ngã lăn xuống đất.
“Ôi ôi, con làm sao thế này?”.
17
Đến nửa đêm, tôi thấy hình như có người đẩy cửa phòng, nhìn vào một lát rồi đóng lại ngay, làm tôi chẳng ngủ nỗi nữa, lò mò dậy kiếm đồ ăn.
“Đúng, không sai, về rồi đấy!”. Vừa tới bếp. tôi thoáng nghe có tiếng người ngoài ban công, Thẩm Lãng đang lén lén lút lút gọi điện thoại, chẳng lẽ là gọi cho bồ sao?
“Cái cậu này, đừng có quá khích lên thế!... Yên tâm đi, anh theo phe cậu mà… Tiểu Ngư chỉ cứng miệng thế thôi, em cứ tới đón nó đi, anh sẽ nói thêm vài câu, không sao đâu… Ôi dào, em cứ nghe anh đi…”.Thẩm Lãng thở dài rổi cúp điện thoại, vừa quay vào thì thấy tôi đứng đó, liề