Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
. Tôi vừa gặm sườn vừa hỏi, mồm vẫn đang nhai nhồm nhoàm.
“À… Anh muốn hỏi ý kiến em”. Ông anh tôi cúi đầu.
“Chả có ý kiến ý cò gì cả! Vợ anh thì anh đi mà lo! Lạ thật đấy nhỉ?”. Tôi húp một hơi hết bát canh. “Việc của mình mà anh cũng không biết giải quyết là sao hả?”
“Anh sợ làm tổn thương cô ấy”. Câu trả lời của Thẩm Lãng khiến tôi thực sự bất ngờ. Phải nói là “anh sợ cô ấy” mới đúng chứ, An Nguyệt đã điên đến mức hết thuốc chữa thế này rồi mà ông anh tôi vẫn nghỉ cho chị ta cơ đấy!
“Là ý gì?”
“Thực ra, anh nợ cô ấy rất nhiều. Nếu ngay từ đầu, anh đã từ chối dứt khoát thì chuyện đâu đến nỗi này”. Thẩm Lãng vùi mặt vào tay.
“Ôi…”. Tôi vỗ nhẹ lên đầu anh ấy. “Bây giờ, mọi chuyện anh phải tự quyết định thôi, em thực sự không giúp được đâu. Từ đầu, hai anh em mình đã không giống nhau rồi”.
“Ừ, anh biết”. Mắt Thẩm Lãng đỏ hoe.
Anh phải hiểu, chồng em ạ!
1.
Lâm Sở vẫn thường bảo tôi khỏe như trâu, lần này, quả thực tôi đã không khiến cô ấy thất vọng. Chẳng bao lâu sau, tôi đã được ra viện. Tuy vậy, tôi chỉ có thể đi lại nhẹ nhàng chứ chưa được phép chạy nhảy. Hôm xuất viện, tôi gọi A Mông tới đón. Mấy tuần nằm viện, cô ấy chẳng thèm tới thăm, gì chứ, tôi phải cho cô ấy cơ hội lấy công chuộc tội chứ!
Trời đã ấm dần lên, gió bắt đầu mang theo hơi nóng. Thời tiết thế này chỉ bổ béo cho mấy gã dê già. Mùa chị em quay lại mặc váy đã tới, không khí tràn đầy vẻ tươi trẻ.
Tôi ngồi một mình bên bồn hoa trong sân bệnh viện, mặt trời tỏa xuống những tia nắng ấm áp, thật dễ chịu. “A Mông khốn kiếp, cậu đúng là đồ khốn, lại đến muộn nữa rồi…”. Tôi vừa lẩm bẩm vừa rút điện thoại ra.
“Cậu có phải là mẹ lão ấy đâu? Triệu Bồi còn không lo, cậu thì liên quan gì chứ? Đi ăn thật à?”. A Mông nhìn tôi.
“Lắm chuyện! Mình trả tiền cơ mà!”. Ở trong viện lâu ngày chán quá, tự nhiên tôi nảy ra ý tưởng viết tờ rơi. Mỗi tờ có mấy hào, tôi in luôn một nghìn tờ. Bà đây phải làm cho cả cái thành phố này ngập trong thông báo, để xem Ngụy Tử Lộ trốn ở đâu được nữa!
“Cố Đại Hải biết chuyện này chứ?”. Lúc đợi đèn đỏ, A Mông quay sang hỏi tôi.
“Mình chưa có thời gian kể với anh ấy. Bọn mình tới chỗ Lâm Sở trước đi!”. Mồ hôi tôi bất giác túa ra, lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản chứ chưa tính xem nên để đống tờ rơi to tướng này ở đâu nữa.
“Mình biết ngay mà!”. Ánh mắt A Mông nhìn tôi giống như đang nhìn một đứa ngớ ngẩn. “Mình đã liên lạc trước với Lâm Sở rôi, bọn mình tới đó đi!”.
“Ôi, tuyệt quá! Mình yêu cậu nhất đấy!”. Tôi chồm người qua chỗ cô ấy, hôn chụt một cái.
“Biến! Trôi hết cả phấn rồi!”. A Mông chẳng dịu dàng tí nào, đập ngay một phát vào chân tôi.
“Á! Cậu muốn chết hả?”. Đau chết tôi mất!
2.
“Cạn ly!”. Chúng tôi tụ tập uống rượu với nhau, may mà hôm nay Cố Đại Hải đi công tác, chứ nếu nhìn thấy cảnh này, chắc anh ấy phát rồ lên mất, bác sĩ đã dặn tôi không được uống bia rượu và đồ có chất kích thích.
“Phát đi thật à?”. Lâm Sở lấy một tờ “Tìm người thân” để lau bàn.
“Cậu say rồi hả? Đồ khốn, dám lấy tiền của mình lau bàn này!”. Tôi tát cho cô ấy một cái.
“Bọn mình phải đi rải cái này với cậu à?”. Cuối cùng thì A Mông cũng nói được một câu dễ nghe.
“Khá lắm! Thế mới đúng là bạn mình chứ!”. Tôi khoác vai cô ấy.
“Thế nào cậu chả bắt bọn mình đi, đằng nào cũng chết!”. Lâm Sở ngửa cổ lên, tu hết cốc bia, lại còn lấy tay bốc một miếng thịt bò cho vào mồm rồi tiện thể lau luôn lên tờ “Tìm người thân” nữa.
“Nhưng mà nói thật, mình thấy cậu cũng hơi quá”. A Mông nghiêm túc thế này đúng là việc hiếm có.
“Mình biết!”. Tôi muốn uống bia nhưng bị đổ hết ra ngoài. “Hụ hụ, mau đưa giấy ăn đây!”. Tôi nhìn Lâm Sở.
“Từ từ thôi!”. Lâm Sở còn xoa lưng cho tôi nữa.
“Đúng là mình hơi quá đáng, nhưng mình nợ Ngụy Tử Lộ…”. Tôi gối đầu vào vai Lâm Sở, vai cô ấy rất rộng, chẳng khác gì một chàng trai, dựa vào đó thấy thật dễ chịu. “Mình không thể không lo được. Chẳng phải mình không dứt ra được mà đã thành thói quen mất rồi, có thể coi nó là tình thân vì dù sao, mình và anh ấy đã ở bên nhau lâu như vậy rồi…”
“Đồ ngốc! Mai bà sẽ đi với cháu, cháu mời bà ăn gì đây hả?”. A Mông tự nhiên cắt ngang, giơ tay ra khoác vai tôi.
“Thịt dê đi! Mình biết các cậu thích ăn món đấy mà!”. Chắc cô ấy sợ tôi nói nữa thì cô ấy sẽ bật khóc mất nên mới nói chen như vậy. Từ sáng tới tối, lúc nào A Mông cũng nhảy chồm chồm lên nhưng kì thực, cô ấy rất yếu đuối.
3.
“Á! Mình còn chưa tỉnh ngủ đâu…”. A Mông ngáp dài trên ghế.
“Im đi! Tám giờ sáng mà còn chưa dậy hả? Giờ mà không đi là bên vệ sinh công cộng họ dọn hết đấy!”. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, nói với Lâm Sở. “Cậu dậy đi! Mở mắt ra mau!”.
“Ờ… ờ… Mở…”. Lâm Sở hé mắt ra nhìn tôi một cái rồi nhắm luôn.
“Này!”. Tôi chỉ muốn dừng xe lại, đạp cho cậu ta một phát.
“Thôi đi, cậu thừa biết là trời có sập xuống thì cũng không gọi Lâm Sở dậy nổi còn gì, đến chỗ lạnh là cô ấy tỉnh ngay ấy mà!”.
Không vào Thiên An Mông được nên tôi lái xe đến bảo tàng