Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.

ã gầy đi nhiều. Tôi thực sự không hiểu nổi, Thẩm Lãng sao lại có ma lực đến thế chứ?
“Dạo này em bận rộn gì thế?”. Tôi ngồi lên giường.
“À, có gì đâu ạ, đi chỗ nọ chỗ kia thôi. Em muốn đi tìm việc nhưng mẹ em lại muốn em ra nước ngoài”. Tiểu Khê ngồi nghịch con búp bê vải, đồ chơi gì mà xấu khủng khiếp, mũi tẹt, mắt bé, tai to, tôi vừa nhìn đã biết chắc chắn là do Thẩm Lãng mua.
“Đi đi. Chị muốn đi lắm mà nhà chị chẳng cho đi đây này! Bố mẹ chị bảo ở Bắc Kinh chị đã gây nhiều chuyện lắm rồi. Các cụ toàn nói vớ vẩn thôi!”. Tôi nhìn nó, cười.
“Hi hi…”. Cố Tiểu Khê cười trừ, đầu óc để cả vào con búp bê vải kia.
“Nếu Thẩm Lãng cũng muốn em ra nước ngoài thì sao?”
Tôi nhìn nó, cố gắng tỏ ra nghiêm túc.
“Sao ạ?”
“Chị nghĩ, nếu em ra nước ngoài, không chừng mấy năm nữa, Thẩm Lãng lại ly hôn được đấy”. Tôi đóng cửa sổ lại.
“Nhưng em sợ…”. Gương mặt Cố Tiểu Khê có chút do dự, bàn tay bất giác nắm con búp bê thật chặt.
“Em có biết tại sao từ nhỏ tới giờ, cuộc sống của Thẩm Lãng đều do bố mẹ chị quyết định không?”. Tôi dựa người vào tường. “Bởi vì anh ấy không dám sống cho mình nên chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng chị tin anh ấy chắc chắn sẽ có lúc dám phản kháng lại. Thỏ điên lên còn dám cắn người cơ mà. Có lẽ việc em đi lại là chuyện tốt, biết đâu bị dồn đến đường cùng, Thẩm Lãng lại khá lên được. Còn nếu làm thế mà vẫn không được thì… mấy thứ này không có cũng chẳng sao. Em cứ nghĩ kỹ đi!”. Tôi cầm con búp bê quái đản đó lên. “Vật này chẳng chứng minh được gì cả, cái cần nhất chỉ là một tờ giấy thôi, nếu không, chính em sẽ phải chịu thiệt thòi cả đời.”
Ra khỏi phòng Cố Tiểu Khê, việc đầu tiên tôi làm là nhắn tin cho Thẩm Lãng, bảo anh ấy ngày mai tới gặp tôi, sau đó, tôi tắt máy để anh ấy không có cơ hội mà phản đối nữa.
22.
Tôi dặn Thẩm Lãng đợi ở quán cà phê. Khi tôi tới, anh ấy đang rụt đầu rụt cổ đứng ở ngoài cửa.
“Anh không thấy lạnh hả?”
“Trong đó đông người lắm, anh sợ vào rồi, em lại không tìm được”. Ngồi xuống ghế, Thẩm Lãng ôm ngay lấy cốc nước nóng.
“Biết em tìm anh làm gì không?”. Tôi châm thuốc. Thẩm Lãng biết chuyện tôi hút thuốc từ lâu rồi, anh ấy biết hút như bây giờ cũng là nhờ tôi dạy.
“Đoán được một chút!”. Thẩm Lãng bắt đầu vặn tay.
“Thế thì tốt! Anh hãy bảo với Cố Tiểu Khê là anh muốn nó ra nước ngoài, đợi sau khi nó về nước, hai người sẽ kết hôn!”
“Nhưng mà…”. Đôi mắt nhỏ tí của Thẩm Lãng trợn lên nhìn tôi.
“Nhưng mà cái gì? Anh sợ không ly hôn được hả?”. Tôi uống nước. “Anh đừng lo, biết đâu lúc về nước, Cố Tiểu Khê vác theo một ông chồng nước ngoài thì sao? Khi đó, anh có bằng cọng hành không? Anh thừa biết An Nguyệt bám dai như đỉa, đến già cũng chưa chắc đã cắt được đâu, chỉ xem ai chết trước thôi”. Tôi lim dim mắt ngó Thẩm Lãng.
“Vớ vẩn!”. Thẩm Lãng đặt mạnh cốc nước lên bàn.
“Ái chà, giỏi nhỉ?”. Tôi vừa nhìn anh ấy vừa cười.
“Anh không thể để An Nguyệt chi phối mãi được, thế nào cũng phải ly dị với cô ta!”. Thẩm Lãng có vẻ tức giận. Tuy vẫn là lải nhải nhưng đã khác với cái kiểu lải nhải mà tôi thường thấy trước đây, xem ra anh ấy đã thực sự tức giận rồi.
“Hay đấy, giỏi! Anh đừng chỉ nói với em, nên tìm ai thì tìm người đó đi!”. Tôi cười rồi dập thuốc.
Thẩm Lãng cắn môi, đứng lên định đi.
“Đợi đã!”. Tôi kéo tay anh ấy ngồi xuống rồi châm điếu thuốc khác.
“Bao nhiêu năm nay, khó khăn lắm anh mới có tí chí khí…”. Có lẽ đây mới là tính cách thật của anh ấy. Tôi phả hơi thuốc vào mặt Thẩm Lãng, anh ấy không thèm tránh. “Nên nói với con gái nhà người ta thế nào, anh phải nghĩ cho thật kỹ! Việc này anh làm được thì tự làm, nếu không làm được, em sẽ giúp!”
“Tiểu Ngư…”. Thẩm Lãng đột nhiên nhìn tôi một cách trịnh trọng, trong ký ức của tôi, chưa bao giờ ông anh tỏ ra như thế cả.
“Nhưng anh phải dám làm thật mới được! Nếu không, cái mà anh hủy hoại chính là gia đình em đấy!”. Tôi bật cười. “Có thể là cả gia đình em nữa!”
“Anh biết. Anh biết trước đây, anh luôn trốn tránh mọi chuyện, nhưng bây giờ thì không thể như thế được nữa. Từ xưa đến nay, anh chưa bao giờ dám sống vì mình, An Nguyệt lúc nào cũng ép anh làm hết cái nọ đến cái kia. Song không thể nói tất cả đều do cô ấy hại anh được, anh mới chính là hung thủ”. Thẩm Lãng bật khóc, tôi chỉ biết im lặng ngồi nhìn.
Hôm đó, Thẩm Lãng khóc rất nhiều, khóc đến mức trời long đất lở. Có lẽ anh ấy đã xả đến cạn cả nước mắt của nửa đời còn lại rồi, giờ chỉ còn xem anh ấy có chút tiến bộ nào không thôi.
23.
A Mông nhất quyết bắt tôi phải đưa đồ cho Lý Triển Bằng, kêu là cứ nhìn thấy anh ta thì lại tức giận, chẳng biết cô ấy nói thế là thật hay là giả nữa. Lý Triển Bằng còn lằng nhằng hơn, mãi không cho tôi đi.
“Anh muốn gì?”. Tôi đứng chống nạnh trước bàn làm việc của Lý Triển Bằng.
“Vay tiền”. Anh ấy không chớp mắt.
“Thế thì phải tìm Cố Đại Hải chứ, tìm em làm gì? Ai có chuyện cũng lôi em vào…”. Tôi xông lên, cốc cho ông tổng giám đốc Lý một cái. “Mấy hôm trước, em cho A Thi vay năm vạn rồi, chỗ Trần Lộ em cũng đưa nhiều.”
“Ôi… Sao tôi lại


80s toys - Atari. I still have