Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1277 lượt.
kính ra, đặt sang một bên để ăn mì cho thoải mái.
Hứa Trác Nghiên đột nhiên phát hiện, thực ra Trần Hiểu Dĩnh không đeo kính, dưới ánh đèn dịu dàng, trông cô ấy cũng không đến mức xấu lắm, ít nhất thì cô ấy trông cũng rất hiền lành và dịu dàng. Nhìn kĩ các nét trên mặt có thể nói là thanh tú, nếu như gia cảnh tốt, đi bệnh viện chỉnh lại hàm một chút thì có thể coi là một cô gái ưa nhìn rồi.
Tướng mạo, dung mạo đúng là rất quan trọng.
“Haizz!”. Trần Hiểu Dĩnh tiêu diệt hết chỗ cá trong đĩa, đặt đũa xuống, uống một ngụm nước, nhìn Hứa Trác Nghiên như nhìn người ngoài hành tinh, thong thả nói: “Chắc chắn chị không hiểu được nỗi tự ti và bất lực của con gái xấu xí. Em muốn dùng cái bộ dạng này để tìm được tình yêu chân chính của đời mình, anh ta không chê bai em, cũng không để tâm đến vẻ bề ngoài của em, sau đó em mới đi chỉnh hình, để tạo bất ngờ cho anh ấy!”
“Chị hiểu rồi, em cần một tình cảm thuần khiết!”. Hứa Trác Nghiên gật đầu, vô cùng tán thành. Lần đầu tiên trong lòng cô bắt đầu thực sự thích cô gái này, rất kiên cường và rất có lập trường.
“Thôi được rồi, ăn no rồi, chúng ta đi thôi! Về nhà tắm rửa một cái, người cứ dính dính nhớp nháp khó chịu quá!”, Trần Hiểu Dĩnh cố ý nói một cách thật khoa trương.
Hứa Trác Nghiên biết có nhiều lúc con người cố ý dùng một thái độ để che giấu một thái độ khác, ví dụ trong lòng càng đau đớn thì nụ cười trên mặt càng tươi tắn, có lẽ đây chính là cái gọi là sự trưởng thành.
Tắm xong, Hứa Trác Nghiên mặc một chiếc váy lụa hai dây màu xanh, lặng lẽ đứng trước cửa. Nóng nực suốt một ngày, cuối cùng trời cũng đổ mưa. Màn mưa dày đặc bao phủ bầu trời đêm, những cơn gió mát lạnh kèm theo hơi nước thổi đến, tí tách đập vào cửa kính.
Điện thoại đổ chuông, Hứa Trác Nghiên lấy điện thoại từ trong cái tủ đầu giường ra, nhìn vào màn hình, là số của Liêu Vĩnh Hồng.
“Nghiên à!”. Giọng nói của Liêu Vĩnh Hồng có vẻ hốt hoảng, không điềm đạm như mọi bữa, hơn nữa bên đó rất ồn ào, dường như đang đứng dưới mưa.
“Chị Liêu, chị đang ở đâu thế? Chị làm sao thế?”. Hứa Trác Nghiên lo lắng hỏi, đối với người phụ nữ một thân một mình làm ăn ở Thâm Quyến này, Hứa Trác Nghiên cảm thấy vừa kính phục, vừa nể trọng.
“Chị đang ở Châu Hải, hai khu trung tâm ở đây đều thỏa thuận tương đối rồi, nhưng mưa to quá, xe của chị lại hỏng ở trên dường cao tốc, hôm nay chắc chắn không về được rồi!”, Liêu Vĩnh Hồng lo lắng nói.
“Vậy em và lái xe qua đó đón chị nhé?”. Phản ứng đầu tiên của Hứa Trác Nghiên là dẫn theo lái xe của công ty đi đón Liêu Vĩnh Hồng.
“Haizz, không cần đâu, chị gọi một người bạn bên này là được rồi. Chỉ có điều tối nay chị hẹn với tổng giám đốc Lâm bên Hải Vương, số tiền vay anh ta sớm mai phải chuyển vào tài khoản, sau đó gọi điện cho trụ sở công ty ở bên đó, chuyện này không thể để lỡ được, hay là em đi thay chị một chuyến vậy?”. Liêu Vĩnh Hồng nói bằng giọng rất lo lắng, nhưng tỏ ý như muốn bàn bạc với Hứa Trác Nghiên.
Điều này khiến cho Hứa Trác Nghiên rất cảm động, ai cũng nói sếp là nữ rất khó “hầu hạ”, thế nhưng Liêu Vĩnh Hồng không bao giờ như vậy, Hứa Trác Nghiên chợt thấy cảm động, lập tức nói: “Không thành vấn đề, chị hẹn ở đâu?”
“Chị hẹn lúc tám giờ, ở Thâm Hoa Viên trên đường Thái Điền Nam, nhà anh ta ở gần đó. Bọn chị đã nói đến nơi sẽ gọi điện rồi tìm một quán cà phê. Lát nữa chị sẽ gọi cho anh ta, rồi nói địa chỉ cụ thể cho em!”. Liêu Vĩnh Hồng nói bằng giọng áy náy, cứ như thể mình đã mang đến rắc rối lớn cho Hứa Trác Nghiên.
Hứa Trác Nghiên vội nói: “Không sao, em qua đó trước, sau đó sẽ gọi điện trực tiếp cho anh ta, nhưng em không có số của anh ta, lát chị nhắn cho em số của anh ta là được rồi!”
“Ok!”, Liêu Vĩnh Hồng còn đặc biệt dặn dò: “Em bảo Hiểu Dĩnh đi cùng với em cho vui!”
“Ok, chị không cần lo cho em đâu! Sáng ngày mai em sẽ mang chi phiếu cho tài vụ chuyển khoản, chị cẩn thận nhé!”. Hứa Trác Nghiên nói xong liền cúp điện thoại, lấy một chiếc váy liền màu cà phê trong tủ ra, khoác thêm một cái áo măng tô bên ngoài, buộc mái tóc lên gọn gàng rồi xách túi ra khỏi phòng. Đi qua phòng khách, nghe thấy tiếng nước chảy ào ào trong nhà vệ sinh, biết Trần Hiểu Dĩnh đang tắm, Hứa Trác Nghiên ngẫm nghĩ rồi thay đổi ý định. Cô cảm thấy lúc này mà bảo người ta ra ngoài đi lo chuyện công ty dường như không hợp lí cho lắm, thế nên liền nói vọng vào: “Hiểu Dĩnh, chị ra ngoài có chút chuyện, chị có mang chìa khóa rồi, em ngủ trước đi nhé!”
“Cái gì?”. Tiếng nước chảy ồn ào, hình như Trần Hiểu Dĩnh đang đáp lời hay nói cái gì đó, Hứa Trác Nghiên lại gần lắng nghe, lại nhìn đồng hồ, vội vàng đi giày và lấy ô rồi ra ngoài.
Đứng ở dưới lầu, cô mới phát hiện ra bắt xe dưới trời mưa chẳng phải chuyện dễ dàng tẹo nào, cũng may là cô mặc áo măng tô chứ nếu không thì chết rét. Hứa Trác Nghiên run rẩy đứng chờ mất hơn hai mươi phút, khó khăn lắm mới bắt được xe.
“Bác tài, đến Thâm Hoa Viên trên đường Thái Điền Nam!”. Hứa Trác Nghiên ngồi vào ghế sau, nói địa chỉ cho lái xe. Lái xe cố ý nhìn Hứa Trác Nghiên qua gương chiếu hậu.