Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.
i, dừng lại một lát rồi nói tiếp:
“Loại “dầu lau mặt” anh vừa nói xét về trạng thái có thể phân chia thành: sữa rửa mặt, nước hoa hồng, kem, kem phấn, phấn, … trong đó chỉ riêng “nước hoa hồng” thôi cũng có thể chia thành nhiều loại là: nước hoa hồng cân bằng độ ẩm, nước hoa hồng làm mềm da, nước hoa hồng dùng khi trang điểm, … Mà trên một khuôn mặt, từ mắt đến phần mặt, mũi, các bộ phận khác nhau có đặc điểm về da khác nhau, chúng đều có kem dưỡng da riêng biệt. Mà nếu xét về công dụng của sản phẩm thì càng phức tạp hơn. Vì vậy ở Thủy Dạng, chúng tôi yêu cầu mỗi nhân viên bán hàng phải dùng thử năm bộ sản phẩm, bao gồm một trăm ba mươi tám loại sản phẩm chăm sóc da, phải đích thân thử nghiệm, như vậy mới có kinh nghiệm thực tế để giới thiệu cho khách hàng. Về những vấn đề này, tôi tin chắc rằng đối với nam giới mà nói, việc phân loại và tìm hiểu tác dụng của các loại sản phẩm này là cực kỳ khó khăn. Nếu bắt anh dùng thử thì càng khó cho anh hơn, vì vậy không phải chúng tôi không tuyển nam giới, mà là những người đàn ông đủ dũng cảm, nhẫn nại, nghị lực và ý chí để gia nhập ngành này thực sự quá ít”.
Hứa Trác Nghiên nói xong, mọi người đều hướng mắt về phía Triệu Triết với vẻ chờ đợi và nghi hoặc.
Bên ngoài phòng, Trần Hiểu Dĩnh đang vẫy tay ra hiệu, bảo Hứa Trác Nghiên đã hết giờ làm rồi.
Hứa Trác Nghiên gật đầu rồi nói: “Thế nào Triệu Triết, nếu như anh muốn, giờ chúng tôi có thể tuyển dụng anh luôn!”
“Hả, có thể tuyển dụng tôi luôn không?”
“Còn tôi thì sao?”
Đám con gái bắt đầu lên tiếng.
Triệu Triết nhìn Hứa Trác Nghiên, vẻ mặt bất cần lúc ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự trầm tư. Anh ta gật đầu: “Tôi đồng ý!”
Đỗ Giang ngây người ngạc nhiên, anh ngoảnh đầu lại nhìn Hứa Trác Nghiên, thấy cô vỗ tay, nói: “Mọi người cùng cho Triệu Triết một tràng pháo tay nào! Bước đi này của anh ấy là một bước đi rất có ý nghĩa đấy!”
Mọi người liền nhiệt liệt vỗ tay, có người tặng tràng pháo tay này cho Triệu Triết, nhưng cũng có người tặng tràng pháo tay này cho Hứa Trác Nghiên.
Tình yêu âm thầm
Nhóm dự tuyển phỏng vấn đã ra về.
Hứa Trác Nghiên bóp bóp cái cổ đau nhức, có hơi chóng mặt. Tối hôm qua ngủ không ngon giấc, sáng nay thì bận với việc tính toán và lên kế hoạch, chiều lại vùi đầu trong phòng phỏng vấn, cảm giác sức cùng lực kiệt.
“Này, tại sao anh vẫn chưa về?”. Hứa Trác Nghiên là người cuối cùng rời khỏi văn phòng, vừa ra ngoài đã thấy Đỗ Giang đang ngồi ngẩn ra trước bàn làm việc, cô liền lay gọi anh ta: “Anh đang ngẩn ngơ gì thế hả?”
“À, tôi đang nghĩ đến cái anh chàng Triệu Triết kia, rất thú vị!”
“Hiểu Dĩnh, sao hôm nay chị cảm thấy em có vẻ bất mãn với chị quá nhỉ?”. Hứa Trác Nghiên nói đùa: “Thôi được rồi, vậy hôm nay chị sẽ cho em hai lựa chọn, hoặc là chúng ta đi ăn lẩu, hoặc là đi ăn ở Yoshinoya”1.
[1'> Một cửa hàng đồ ăn nhanh của Nhật
“Là chị mời, hay là chia đầu người đây?”, Trần Hiểu Dĩnh ngẩng đầu hỏi. Hứa Trác Nghiên vỗ vỗ vào má Trần Hiểu Dĩnh: “Chia đầu người!”, rồi bổ sung thêm một câu: “Chia đầu người với em, còn Đỗ Giang thì chị mời!”
“Hả?”, mặt Trần Hiểu Dĩnh dài như cái bơm, méo xẹp và nhăn nhó. Còn Đỗ Giang thì vội vàng xua tay: “Không cần đâu!”
“Ha ha…”. Hứa Trác Nghiên bật cười: “Đùa đấy, tôi mời, mau nói ăn gì đi!”
“Vậy đi ăn ở Yoshinoya đi! Mau lên! Ăn xong rồi chị mau về nhà mà ngủ một giấc!”. Trần Hiểu Dĩnh thật sự rất quan tâm đến Hứa Trác Nghiên, ngoài miệng thì trách móc nhưng thực trong lòng vẫn thông cảm cho cô.
Vào nhà hàng Yoshinoya, Hứa Trác Nghiên gọi món cơm thịt gà, Trần Hiểu Dĩnh gọi cơm thịt bò, còn Đỗ Giang vẫn đang do dự chưa biết gọi cái gì thì Hứa Trác Nghiên đã lên tiếng: “Anh gọi suất hỗn hợp đi, cái đó mới nhiều, nếu không sợ anh sẽ đói đấy!”, Đỗ Giang gật đầu cảm kích.
Bê cơm đến một cái bàn trong góc, ba người bắt đầu ăn.
“Ớ, quên lấy gừng thái sợi rồi!”. Hứa Trác Nghiên đứng dậy đi ra quầy thu ngân lấy gừng thái sợi. Trần Hiểu Dĩnh liền cười đầy ẩn ý với Đỗ Giang.
“Cô cười cái gì vậy?”, Đỗ Giang hỏi.
“Chị Nghiên đối xử với anh tốt thật đấy!”, Trần Hiểu Dĩnh nói vẻ ngưỡng mộ.
“Haizz, cô ấy đối xử với ai mà chẳng tốt!”, Đỗ Giang vừa nói vừa gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng, từ từ nhai nuốt.
“Đúng thế, tôi đối xử với ai cũng tốt cả!”. Hứa Trác Nghiên vừa nói vừa ngồi xuống, đẩy Trần Hiểu Dĩnh một cái: “Chị đối xử với em không tốt chứ gì?”
“Tốt tốt, tốt đến mức không thể tốt hơn! Lo cho em ăn, lo cho em uống, cho em có chỗ ở, gặp được chị đúng là gặp được quý nhân!”, Trần Hiểu Dĩnh khoa trương.
“Đáng ghét! Mau ăn đi!”, Hứa Trác Nghiên mở một túi gừng ra, đặt lên đĩa rồi đẩy ra giữa bàn.
Có nửa bát cơm vào bụng Hứa Trác Nghiên bỗng thấy đỡ mệt hơn hẳn.
Đỗ Giang ăn khá nhanh, lúc này đã ăn xong hết rồi, anh ngẩng đầu nhìn Hứa Trác Nghiên: “Chị thật sự muốn tuyển dụng cái cậu Triệu Triết hôm nay à?”
Hứa Trác Nghiên đặt đũa xuống, uống một ngụm nước, lấy khăn lau miệng rồi nói: “Đúng thế, kh