XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

>Sáng thứ hai, dường như lại là một khởi đầu mới. Còn nhớ có một phát thanh viên thời sự chương trình “Bảy ngày” của đài truyền hình Bắc Kinh đã từng nói: “Cuộc sống là một chuỗi bảy ngày nối tiếp bảy ngày!”
Đúng thế, một chuỗi bảy ngày nối tiếp bảy ngày.
Hứa Trác Nghiên vừa kết thúc cuộc họp xong liền được gọi tới văn phòng của Liêu Vĩnh Hồng.
Trên bàn có đặt một xấp tiền, Liêu Vĩnh Hồng nói: “Thật không ngờ Lâm Khởi Phàm lần này nhanh tay gớm, chị vừa mới đến Thượng Hải một chuyến, hai người đã cưới xin xong xuôi hết rồi. Chị không về kịp, vì thế đành gửi em chút tiền mừng, chúc hai người sớm sinh quý tử, sống hòa thuận suốt đời!”
Thôi bỏ đi, chuyện cũ như gió bay, người đã đi rồi còn nhắc đến cô ấy làm gì, hơn nữa Hứa Trác Nghiên biết rồi cũng chưa chắc đã có lợi cho cô ấy. Nghĩ đến đây, Liêu Vĩnh Hồng liền vỗ vai Hứa Trác Nghiên: “Thôi được rồi, em đừng oán thán nữa, hồi đầu lúc chị bỏ tiền túi ra nuôi cả nhà chồng, thế mà họ vẫn đối xử với chị chẳng ra làm sao. Em thế này đã là gì, họ ăn bằng tiền của Lâm Khởi Phàm, tiêu cũng bằng tiền của Lâm Khởi Phàm. Người ta thích nói em thì cứ để họ nói vài câu đi, hơn nữa chị nói thật nhé, vợ cũ của Lâm Khởi Phàm là một người cực kì tốt, rất hiền lành, hồi đó hai người họ kiếm tiền nuôi em trai anh ta đi học, còn chu cấp cho cả gia đình, cũng coi như là cùng chung hoạn nạn. Vì vậy bố mẹ anh ta có thể vẫn nhớ đến cái tốt của cô ây, đương nhiên sẽ mang ra so sánh với em rồi. Em đừng để bụng làm gì, đợi quen rồi sẽ ổn thôi!”
Hứa Trác Nghiên lặng lẽ nghiền ngẫm những lời Liêu Vĩnh Hồng nói, đúng là rất có lý, nghĩ thế cô liền gật đầu, rồi đột nhiên nhớ ra chuyện của Liêu Vĩnh Hồng: “Chị Liêu, lần này đi Thượng Hải thế nào? Chuyên gia nói gì?”
Liễu Vĩnh Hồng cười: “Thật không phí công đi chuyến này, chuyên gia chẩn đoán và đưa ra kết luận bệnh tình của thằng cu Lạc nhà chị chỉ cần kiên trì làm trị liệu hồi phục là sẽ có chuyển biến tốt thôi!”
“Vậy thì tốt quá!”, Hứa Trác Nghiên reo lên.
“Chị Liêu, tối nay đi bar chúc mừng đi, em mời!”, cô chỉ vào xấp tiền trên bàn, vui vẻ nói.
Liêu Vĩnh Hồng: “Em không về nhà thể hiện, đàn đúm gì chứ? Không sợ Lâm Khởi Phàm lo lắng à?”
“Mặc xác anh ta, em đi tìm thú vui anh ta cấm được à?”. Hứa Trác Nghiên cầm lấy xấp tiền trên bàn, tìm một tờ giấy trên giá sách, cuộn lại rồi nói: “Em đi đây, vẫn còn cả đống việc phải làm!”
Liêu Vĩnh Hồng liền gật đầu.
Lúc tâm trạng vui vẻ sẽ cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến mười một rưỡi. Mọi người đang bàn nhau đi đâu ăn cơm thì nghe thấy ở trước quầy lễ tân có tiếng ồn ào.
Mễ Phi Phi thò đầu ra nhìn, lập tức reo lên: “Oa, chín trăm chín mươi chín bông hồng! Của ai thế?”
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào những bông hoa trên quầy lễ tân, bàn tán xôn xao cả lên.
“Của ai thế? Chắc là của tồng giám đốc rồi, hoành tráng thế cơ mà!”
“Tôi thấy chắc là của phó tổng giám đốc rồi, có khi là chồng chị ấy gửi đấy!”
“Cũng có thể là của người khác gửi, quà cưới chăng?”
Nhưng khi đáp án được tiết lộ, thật đúng là ngoài sức tưởng tượng.
Cô lễ tân ôm bó hoa đi vào khu văn phòng, lớn tiến gọi: “Tiểu Mễ, Mễ Phi Phi, hoa của cô này!”
Mễ Phi Phi đứng bật dậy: “Ôi trời ơi, tôi gặp vận may gì thế này? Ôi ngất mất!”
Nói rồi cô nhảy chân sáo ra đón lấy bó hoa trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người và ôm bó hoa về chỗ mình. Sau đó vào văn phòng Hứa Trác Nghiên hỏi mượn một cái lọ hoa.
“Trần Hiểu Dĩnh, giúp tôi một tay nào!”, Mễ Phi Phi hào hứng gọi.
Trần Hiểu Dĩnh cũng chạy đến giúp một tay, bóc giấy gói hoa và cắm hoa vào lọ, nhưng hoa nhiều quá, cái lọ lại không to nên chẳng đựng được bao nhiêu. Thế là Mễ Phi Phi đành phải vào văn phòng của Liêu Vĩnh Hồng mượn thêm lọ hoa.
Đúng lúc ấy Trần Hiểu Dĩnh phát hiện ra trong bó hoa có một tấm thiệp, do tò mò, cô liền mở ra xem. Ngay lập tức mặt cô liền biến sắc. Đúng lúc ấy, Mễ Phi Phi mang lọ hoa đến. Trần Hiểu Dĩnh vội vàng vò nát tấm thiệp, ném vào cùng đống giấy bọc hoa và vứt vào sọt rác, Mễ Phi Phi đang vui nên đương nhiên chẳng để ý gì đến chi tiết nhỏ nhặt này.
Hai lọ hoa tươi rực rỡ tỏa hương thơm khắp phòng, càng tô điểm cho nét thanh xuân trên khuôn mặt Mễ Phi Phi. Mễ Phi Phi rất biết điều, đặt một lọ hoa lên bàn của Trần Hiểu Dĩnh: “Chia cho cô một nửa này!”
Trương Mạn ở bên cạnh liền cười: “Hoa cũng chia cho người ta một nửa, ngày mai hoàng tử của cô đến, cô có chia không?”
Mễ Phi Phi cười hi ha: “Chỉ cần anh ta có tiền, nuôi được thì tôi chẳng cấm, dù gì tôi với Trần Hiểu Dĩnh cũng là chị em tốt mà!”
“Thật hay giả đấy?”. Đỗ Giang cũng tham gia vào: “Hào phóng thế sao?”
“Chứ còn gì!”. Mễ Phi Phi vỗ vai Trần Hiểu Dĩnh: “Cô làm cả, tôi làm lẻ, bởi vì cô hiền lành hơn tôi, cô thấy sao, tôi sống có tình nghĩa lắm chứ!”
“Ha ha, đúng là mặt dày!”, mọi người trong văn phòng cười ầm lên.
Trần Hiểu Dĩnh về bàn của mình, mặt đỏ lựng lên. Cô không dám tin rằng chuyện tốt đẹp này lại đến với mình. Cô không tin, vì vậy cô phải liên tục trấn an bản