Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.

àm trong quá khứ, giành lấy sự khoan hồng của pháp luật, giảm nhẹ hình phạt cho bản thân!”
Liêu Vĩnh Hồng nhìn Lý Thanh Hải, khẽ nhoẻn miệng cười, nụ cười rất nhạt: “Anh bảo tôi khai cái gì? Tôi cũng rất muốn khai, nhưng anh nên biết rõ hơn tôi, có rất nhiều chuyện nếu không phải như ngày hôm nay bị các anh bắt tại trận, hoặc có nhân chứng, vật chứng đầy đủ, vậy thì tôi có nói cũng có ý nghĩa gì? Có thể chứng minh được cái gì?”
Lý Thanh Hải hơi khựng lại: “Chị nói rồi chúng tôi tự khắc sẽ có cách đi lấy chứng cứ, chị không nói gì, thái độ bất hợp tác ấy không có lợi cho chị chút nào đâu!”
Liêu Vĩnh Hồng thở dài: “Tùy các anh, muốn làm thế nào cũng được, tôi không quan tâm!”
Lý Thanh Hải và trợ lí nhìn nhau, đành phải để cho một nữ cảnh sát dẫn Liêu Vĩnh Hồng đi.
Điền Điềm nói với Lý Thanh Hải: “Người đàn bà này cứng miệng lắm, đội trưởng Lý, anh nói xem, có phải chị ta sợ khai ra những người ấy rồi, họ sẽ báo thù chị ta không?”
Lý Thanh Hải lắc đầu: “Không đâu, những người ấy cùng lắm chỉ là gái mại dâm, nộp ít tiền là xong. Tôi thấy chị ta chủ yếu là vì sợ làm liên lụy đến những phụ nữ ấy”.
“Điều đó chứng tỏ chị ta cũng có nghĩa khí đấy chứ! Chỉ có điều nói là nói vậy, nếu có nghĩa khí, sao chị ta lại tổ chức cho người ta làm chuyện này, đây là chuyện thất đức mà?”. Điền Điềm lắc đầu: “Thật chẳng hiểu nổi, đàn bà như một câu đố!”
Lý Thanh Hải vỗ vai Điền Điềm: “Thôi được rồi, gọi phó tổng giám đốc của công ty chị ta đến đây, cho dù chị ta có nói hay không, chúng ta vẫn phải tranh thủ điều tra!”
“Rõ thưa sếp!”, Điền Điềm mau mắn đáp.
“Khoan đã!”. Lý Thanh Hải bổ sung thêm: “Hãy nói mời cô ấy đến để hỗ trợ điều tra, đừng làm ầm ĩ lên nhé!”
“Dạ!”. Điền Điềm gật đầu: “Mà này đội trưởng ơi, sao em cứ cảm thấy anh với cô phó tổng giám đốc ấy không bình thường nhỉ, hình như có chút gì đó thương hoa tiếc ngọc, thực ra tối qua anh có thể bắt tất cả về đồn mà!”
“Cậu thì biết cái gì?”. Lý Thanh Hải trừng mắt, nhíu mày nói: “Người ta đã có chồng, chúng ta cần chú ý một chút, đừng có làm gì lỗ mãng, ai biết được lúc về nhà người ta gặp phải chuyện gì, chúng ta làm việc phải thận trọng một chút!”
“Vâng ạ!”, Điền Điềm cúi đầu nói.






Cận kề sự hủy diệt
Ở văn phòng, sau khi Hứa Trác Nghiên nhận được điện thoại, đầu óc cô như trống rỗng, có thể nói cảm giác gần như nghẹt thở.
Cô móc điện thoại ra, đang định gọi nhưng lại dừng lại. Gọi cho ai đây? Chồng của cô? Cô nhanh chóng gạt đi cái suy nghĩ nông nỗi này. Thứ nhất, măc dù anh ta là chồng cô, nhưng cô không muốn cầu xin anh ta. Thứ hai, anh ta luôn có thành kiến sâu sắc với Liêu Vĩnh Hồng, mặc dù Hứa Trác Nghiên không biết cái thành kiến ấy xuất phát từ đâu, vì chuyện gì, nhưng cô dám khẳng định Lâm Khởi Phàm sẽ không ra mặt giúp đỡ Liêu Vĩnh Hông chuyện này, thậm chí còn tìm cách ngăn cản mình. Hứa Trác Nghiên liền dặn dò Đỗ Giang và Trần Hiểu Dĩnh vài câu qua mạng chat, sau đó vội vàng ra khỏi văn phòng, bắt một chiếc taxi đi thẳng đến sở cảnh sát.
Khi lần thứ hai ngồi vào phòng tiếp đón ở đây, lần thứ hai đối mặt với Lý Thanh Hải, cô cảm thấy hoang mang hơn lần đầu tiên, thậm chí còn bối rối không biết làm sao.
Lý Thanh Hải nhìn cô: chiếc váy màu cà phê kết hợp với áo sơ mi trắng, ánh mắt trong veo, khuôn mặt không trang điểm, đúng là hình ảnh một tri thức tháo vát và đơn thuần.
“Anh nói cái gì? Không thể nào!”, Hứa Trác Nghiên gần như bật dậy khỏi ghế.
“Cô la lối gì chứ?”. Điền Điềm nhíu mày: “Hỏi cô thì cô cứ trả lời. Cô ta có tiền án tổ chức phụ nữ bán dâm, vì vậy, tối qua cô đi với cô ta, cô phải khai báo rõ ràng nếu không sẽ khó tránh khỏi liên lụy!”
Hứa Trác Nghiên trầm ngâm, nhìn sang phía Lý Thanh Hải, cô cảm thấy anh ta có vẻ đáng tin.
Lý Thanh Hải, ánh mắt lạnh lùng nhìn viên trợ lí trẻ tuổi, quyết định tự mình vào cuộc. “Hiện giờ cô thực sự nên nói sự thật, cô biết bao nhiêu thì nói bấy nhiêu!”
Hứa Trác Nghiên ngây người, cô cúi đầu, hai hàng lông mày nhíu chặt. Nói cái gì đây? Chẳng lẽ kể toàn bộ cái qúa khứ đau đớn mà Liêu Vĩnh Hồng không muốn nhớ lại cho bọn họ nghe ư? Cô không làm được, đó là đời sống riêng tư của Liêu Vĩnh Hồng, nếu muốn nói phải để tự Liêu Vĩnh Hồng nói ra, như vậy chí ít chị ấy cũng được hưởng khoan hồng, vì vậy bản thân mình không được nói. Thế là Hứa Trác Nghiên bặm môi, ngẩng đầu nhìn Lý Thanh Hải: “Anh Lý, tôi quen tổng giám đốc Liêu đã được một thời gian dài, anh có biết hoạt động khuyến học “Hoa bươm bướm Thanh Hải” chưa?”
Lý Thanh Hải lắc đầu, trên mặt chẳng chút biểu cảm, ánh mắt dừng lại trên mặt cô vài giây.
Hứa Trác Nghiên nói tiếp: “Ngày 1 tháng 10 năm ngoái, tại quảng trường thương mại Trung Quang Thôn của Bắc Kinh, có một hoạt động quyên góp cho các trẻ em thất học trên quy mô lớn, tôi là một thành viên trong tổ chức ấy, mà Liêu Vĩnh Hồng lại là nhà từ thiện. Chúng tôi đã quen biết nhau như vậy đấy, về sau nhận lời mời của chị ấy, sau Tết Nguyên Đán năm nay tôi đến Thâm Quyến