Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.
t hết cả ruột. Số tiền ấy anh phải trả cho Trình Mộng Vân sửa cái kính chắn gió trên ô tô của cô ta. Thế mà sao bây giờ sáu nghìn tệ ấy lại tự động bay về tài khoản của mình nhỉ?
Đỗ Giang ngơ ngác gọi đến số của Trình Mộng Vân.
“Cuối cùng cũng nhớ ra phải gọi cho tôi à, vứt tôi ở Thế Mậu chẳng đoái hoài gì, cũng chẳng quan tâm tới nhân viên mới gì cả, anh làm sếp cái kiểu gì thế hả? Sếp có nghĩa là phải chỉ đạo, nhận xét công việc của cấp dưới, anh trốn tránh tôi làm gì hả?”. Trình Mộng Vân vừa nhấc điện thoại lên đã tuôn một tràng oán thán.
“Ờ!”. Trình Mộng Vân bẹo má thằng bé một cái: “Chị không có chỗ ngồi, có thể cho chị ngồi đối diện em không, tí nữa chị sẽ tặng em một cái bánh cuộn nhé!”
Thằng bé mau mắn gật đầu: “Vâng ạ!”
Trình Mộng Vân xoay người, làm một cái mặt xấu với Đỗ Giang: “Đi mua đi, tôi muốn một suất lớn, một cốc cô ca không đá và hai cái bánh cuộn!”
Đỗ Giang thở dài, trong lòng thầm nghĩ, mời cô ăn một bữa mà tôi phải ăn mì liền mất mấy hôm rồi!
Lúc Đỗ Giang xếp hàng dài, mua được đồ mang về bàn, chỉ còn mình Trình Mộng Vân đang ngồi đấy.
Đặt đồ ăn lên bàn, Đỗ Giang băn khoăn hỏi: “Người đâu rồi?”
Trình Mộng Vân cầm cốc cô ca lên, mở nắp ra nhìn, phát hiện đúng là không có đá mới cắm ống hút vào, uống một hơi rồi rồi mới nói: “Bị tôi đuổi đi rồi!”
“Cái gì?”. Không phải Đỗ Giang nghe không rõ, nhưng anh thật không dám tin vào tai mình.
Trình Mộng Vân lấy giấy ướt ra đưa cho Đỗ Giang. “Lau đi!”, sau đó cẩn thận lau sạch các ngón tay của mình một lượt, nhón lấy một miếng thịt gà từ suất ăn rồi thản nhiên gặm.
Đỗ Giang chưa từng thấy cô gái nào ăn KFC như thế. Anh nhớ lần trước đi ăn KFC với Hứa Trác Nghiên, cũng là ăn gà nguyên vị, Hứa Trác Nghiên liền dùng giấy ăn bọc lấy, cắn từng miếng, rất lịch sự, cũng rất đẹp mắt. Còn tướng ăn của Trình Mộng Vân rõ ràng chẳng khác gì đàn ông.
“Làm gì thế? Tôi ngon đến thế à? Tôi ăn thịt gà, anh lại nhìn tôi? Thế thì tôi lỗ to rồi!”, Trình Mộng Vân phản đối.
Đỗ Giang gãi gãi đầu: “Đứa bé ban nãy đâu rồi?”
“Anh không nghĩ là tôi bán nó đi đấy chứ?”. Trình Mộng Vân trừng mắt: “Nói cho anh hay, mẹ nó đã quay lại, chúng tôi nhân tiện nói vài câu, tôi giới thiệu mỹ phẩm Thủy Dạng cho chị ta, nói giờ chị đi mua hàng sẽ được tặng quà nên chị ta đi luôn rồi!”
“Hả?”. Đỗ Giang há hốc mồm, trong suy nghĩ của anh, làm kinh doanh không phải như thế này, tuy nhiên dường như cô ấy đã làm đúng, lúc nào cũng phải có ý thức kinh doanh, đây là điều trong sách vẫn nói, chỉ có điều anh nghĩ thế nào cũng thấy có gì đó không ổn!
“À phải rồi, anh vẫn chưa nói anh đến tìm tôi hôm nay là có chuyện gì đấy?”. Trình Mộng Vân đổi sang món ngô, vẫn là cái tướng ăn xấu xí ấy: “Không phải là nhớ tôi thật đấy chứ?”
Dường như Đỗ Giang đã bắt đầu quen với cách ăn nói sỗ sàng này của Trình Mộng Vân, anh khẽ nói: “Số tiền ấy, tại sao cô lại gửi trả cho tôi?”
“À, ra là vì chuyện này à?”. Trình Mộng Vân dửng dưng nói, tuy nhiên trong lòng vẫn có chút thất vọng: “Anh không biết nói rằng anh nhớ tôi, nhân tiện hỏi chuyện tiền nong hay sao?”
Đỗ Giang cười, nhấp một ngụm nước, nóng quá, muốn nhổ ra nhưng đang ngồi trước mặt Trình Mộng Vân nên anh không dám, đành phải nhắm mắt nuốt vào bụng. Trình Mộng Vân liền đẩy cốc cô ca đến trước mặt anh: “Nóng chứ gì? Uống một ngụm cô ca đi, ngậm trong miệng, đừng nuốt vội, đây là cách giảm nhiệt đấy, lát nữa sẽ đỡ đau rát hơn!”. Đỗ Giang có hơi bất ngờ, cô ấy thật lòng quan tâm đến mình? Anh lắc lắc đầu.
Trình Mộng Vân liền xị mặt ra: “Tôi đâu có bệnh, sức khỏe hoàn toàn bình thường. Chẳng phải lúc mới vào các anh đã kiểm tra rồi hay sao? Anh quên rồi à?”
Đỗ Giang nhìn bộ dạng của cô, ái ngại nói: “Tôi uống rồi cô có còn dám uống không?”
Trình Mộng Vân bật cười: “Xem ra anh cũng còn chút lương tâm, không sao đâu, anh cứ uống đi, tôi phải tiêu diệt cái này!”. Trình Mộng Vân vừa nói vừa cầm hai cái bánh cuộn lên, cắn mỗi cái một miếng.
“Công ty xảy ra chuyện hả?”, Trình Mộng Vân thờ ơ hỏi.
Đỗ Giang gật đầu.
“Tin này đã lan ra rồi, rất nhiều người nói sẽ nghỉ việc, cũng có rất nhiều người đến đây lôi kéo người của chúng ta!”. Trình Mộng Vân nhìn suất ăn trước mặt, đột nhiên chẳng còn muốn ăn nữa. Nhìn vẻ mặt khổ sở của Đỗ Giang, cô không nén được đẩy anh một cái: “Tôi biết công ty có thể không trả lương, vì vậy mới gửi tiền lại cho anh!”
Trong lòng Đỗ Giang cảm thấy ấm áp lạ thường, cô gái này trông có vẻ vô tâm vô tính nhưng lại rất biết quan tâm người khác. Anh lắc đầu: “Phó tổng giám đốc đã vay mượn hai mươi vạn trả lương cho nhân viên, hơn nữa chị ấy đang nghĩ cách, tôi cảm thấy khó khăn này có thể vượt qua, vì vậy số tiền này vẫn phải trả cho cô!”
Trình Mộng Vân đột nhiên đưa chân ra giậm mạnh chân Đỗ Giang dưới gầm bàn. Đỗ Giang đau đến mức hét lên, khiến cho ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía họ.
Trình Mộng Vân tỏ vẻ không vui, chu môi nói: “Anh cần gì phải tính toán rõ ràng với tôi như thế? Anh tưởng rằng lần trước tôi muốn chém anh sáu nghìn tệ thật đấy à? Kh