XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

trông anh hoảng lên kìa, em nói đùa với anh đấy! – Lương Tuyết nói.
- Nhưng anh thật sự rất muốn lấy em! – Văn Bác nói.
- Thôi được rồi, giờ bảo anh ly hôn cũng không tiện lắm, em hiểu mà.
Văn Bác càng thấy thích Lương Tuyết hơn, cô không chỉ xinh đẹp, cởi mở, rất biết tôn trọng người khác mà còn quan tâm, chu đáo, dịu dàng, lại tâm lí thế này. Đối với một người đàn ông mà nói, có người đàn bà nào có thể hơn được cô? Lấy vợ phải lấy một người như vậy.
- Đừng có ngồi ngây ra đó nữa, mau ăn canh đi! Nguội hết cả rồi!
Văn Bác uống một ngụm canh, tấm tắc!
- Ngon thật đấy! À phải rồi, em làm thế nào vậy?
- Anh muốn học à?
- Ừ, em dạy anh đi, hôm nào anh làm cho em thử!
- Món này cũng không khó lắm, đầu tiên phải chuẩn bị nguyên liệu: nửa cân sườn, một bó cải xoong, gia vị gồm có: một thìa rượu, một thìa gia vị. Cách làm: Rửa sạch sườn, đun sôi, lọc bỏ nước bẩn, sau đó đổ nước vào ninh. Cải xoong nhặt lấy ngọn non, rửa sạch rồi để cho ráo nước; phần cuộng già rửa sạch, sau đó cho vào ninh cùng với xương. Đợi khi xương chín nhừ thì vớt bỏ cuộng ra, nêm nếm cho vừa miệng rồi thả phần ngọn rau non vào là xong.
Văn Bác vừa ăn vừa gật đầu tấm tắc khen ngon.
- Còn nữa, phải chú ý, mùi vị của món canh chính là mùi hương của xương ninh nhừ với rau cải xoong, vì vậy xương không cần thiết phải chọn nạc quá hoặc nhiều thịt quá, chỉ cần chọn xương cục hoặc xương đuôi là được. Khi ninh xong, nhặt hết cuộng rau già trong nồi ra rồi mới thả ngọn non vào. Như vậy mới giữ được mùi thơm ngon, hơn nữa rau lại xanh, trông rất ngon mắt! Rau mà ninh lâu sẽ trở thành màu vàng, trông không được ngon!
Ăn xong canh, Văn Bác liền ôm lấy Lương Tuyết, thì thầm vào tai cô:
- Nếu anh mà quen em từ sớm thì tốt biết mấy!
- Tại sao anh lại nói vậy?
- Nếu như sớm quen em, giờ anh đã không phải kết hôn với người đàn bà biến thái kia! – Văn Bác tiếc nuối nói.
- Sao hồi đó anh không nhìn ra con người chị ta thế?
- Lúc yêu cô ta đâu có như thế này. Lúc ấy cô ta rất tử tế!
- Sau khi kết hôn với anh, chị ta mới thành ra như vậy hả?
- Đúng thế, đúng là con người hai mặt, chẳng biết đằng nào mà lần.
- Xem ra những ngày tháng sau nay anh sẽ phải lãnh đủ! À phải rồi, anh có sợ không? – Lương Tuyết hỏi.
- Có em rồi, anh chẳng sợ, anh thấy rất hạnh phúc!
- Thế anh cảm thấy quan hệ của chúng ta là gì? – Lương Tuyết hỏi.
Văn Bác nhất thời không biết nói sao, cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên. Anh không ngờ Lương Tuyết lại hỏi một câu như vậy, thế nên cảm thấy rất bối rối. Thấy Văn Bác hồi lâu không lên tiếng, Lương Tuyết cười bảo:
- Anh đừng căng thẳng, em chỉ tiện miệng hỏi thế thôi!
- Anh xin lỗi! – Văn Bác cúi đầu.
- Em ở bên anh chẳng có ý gì khác, là do em tự nguyện mà!
- Tiểu Tuyết, thiệt thòi cho em quá!
- Không sao, chỉ cần anh vui là được!
- Lúc ở bên cạnh em, anh lại có cảm giác như mình đang trong mối tình đầu. Đáng tiếc là giờ anh đang trong tình trạng bất đắc dĩ!
Văn Bác ủ rũ và buồn chán như một đứa trẻ làm sai việc gì đó. Lương Tuyết vội vàng an ủi anh, bảo anh đừng nghĩ đến nhưng chuyện không vui. Cuộc đời ngắn ngủi, vui vẻ là quan trọng nhất.
Hai người đang nói chuyện thì điện thoại Văn Bác đổ chuông. Anh nhìn vào màn hình, là mẹ Y Đồng gọi điện đến. Văn Bác đi ra ban công nghe điện thoại.
Mẹ Y Đồng gầm lên:
- Mày là đồ vô lương tâm, Y Đồng có bầu rồi mà mày vẫn còn lăng nhăng ở bên ngoài à?
- Tôi không phải là nô lệ của các người, làm cái gì cũng phải nghe lời, phải chịu sự ràng buộc của các người! Tôi là một con người, những việc tôi không muốn làm thì chẳng ai ép được tôi cả! – Văn Bác chẳng chút khách khí nói.
- Y Đồng có bầu rồi, cần có người chăm sóc, tại sao mày không quan tâm đến nó một chút?
- Quan tâm á? Cô ta đã từng quan tâm đến tôi chưa? Bát tôi rửa, quần áo tôi giặt, dọn dẹp vệ sinh tôi làm, còn phải hầu hạ cô ta. Còn cô ta thì sao? Chẳng làm cái gì hết, còn bắt tôi cái gì cũng phải nghe theo cô ta. Tôi lấy cô ta về có phải làm vợ đâu, làm mẹ tôi thì đúng hơn đấy!
- Anh đừng có nói khó nghe như vậy!
- Tôi chẳng có thời gian cãi nhau với bà! – Văn Bác nói xong liền gác máy.
Trước đây, trước mặt vợ với mẹ vợ, Văn Bác chẳng dám nói gì, cũng chẳng bao giờ dám phản bác. Giờ thì anh đã hết sợ rồi, cùng lắm thì ly hôn, dù gì bản thân anh đã bất cần rồi. Con gái bà ta thì là người, cần có người quan tâm chăm sóc, còn tôi không phải người nên không cần người quan tâm chăm sóc chắc? Tôi đi làm cả ngày mệt gần chết, về còn phải phục vụ các người sao?
Văn Bác vừa vào phòng, Lương Tuyết đã hỏi:
- Điện thoại của ai thế?
Văn Bác tức đến mức thở hồng hộc:
- Cái bà già chết tiệt ấy!
- Mẹ vợ anh ấy á?
- Ừ, tức chết đi được, tôi sẽ cho các người biết tay!
- Sao anh dám mắng bà ấy?
- Không nể bà ấy là bề trên thì anh đã cho bà ta mấy cái tát rồi! Chuyện gì cũng xía vào, một mực ép anh phải nghe họ!
Lương Tuyết nhíu mày:
- Có một bà mẹ vợ như vậy đúng là khó chịu thật! Chuyện gì cũng xen vào, rốt cuộc a