Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1567 lượt.
hông xa thì đột nhiên anh thấy trên đầu không còn mưa nữa, hóa ra là nhờ có một cái ô.
Văn Bác từ từ quay người lại, nhìn thấy Lương Tuyết đang đứng ở phía sau, lặng lẽ nhìn anh. Mắt Văn Bác như đỏ lên, anh nắm chặt lấy tay Lương Tuyết. Lương Tuyết đột nhiêm ôm chầm lấy anh, bật khóc nức nở.
- Tuyết à, anh đã khiến em phải chịu ấm ức rồi! Em có hận anh không? – Văn Bác hỏi.
- Em không hận anh! Em đã nghĩ kĩ rồi, chúng ta không làm tình nhân được thì đành làm bạn tốt của nhau vậy! – Lương Tuyết nói.
- Em thật sữ đã nghĩ kĩ rồi chứ? Không hận anh chút nào sao?
- Em thật sự không hận anh!
Văn Bác vô cùng cảm động, cảm xúc lẫn lộn đan xen khiến anh không nói lên lời. Mưa càng lúc càng to, gió ào ào thổi tới, mưa làm ướt quần áo của họ. Văn Bác ôm chặt lấy Lương Tuyết, nước mưa chảy xuống tí tách theo những lọn tóc của cô.
- Đi nào, anh đưa em về nhà! – Một hồi lâu sao, Văn Bác nói.
- Vâng! – Lương Tuyết gật đầu đáp.
Văn Bác cầm ô đưa Lương Tuyết về nhà, vừa đi vừa đợi xe. Mưa rất to, gần như chẳng có cái taxi nào còn trống cả. Anh ngao ngán chẳng thể làm gì khác.
Lương Tuyết liền bảo:
- Không sao đâu, chúng ta cứ đi bộ một đoạn đã!
- Anh sợ em sẽ bị cảm mất!
- Không sao đâu!
Không bắt được taxi, hai người chẳng còn cách nào khác đành phải dìu nhau bước thấp bước cao đi bộ, giày dép ướt nhẹp. Đúng lúc hai người đang đi trong màn mưa thì đột nhiên có một chiếc xe Audi màu đen đi qua. Trong xã hội hiện giờ, người lái xe hơi đâu đâu chả có, chẳng có gì đặc biệt cả, điều quan trọng là bên trong có hai người ngồi, đồng thời người phụ nữ trong xe đã nhìn thấy Văn Bác và Lương Tuyết che chung một cái ô, đi trong màn mưa dữ dội.
Người phụ nữ ấy không ai khác chính là Ngô Liễu, bạn thân của Y Đồng. lúc này cô đang ngồi trong xe của tình nhân. Ngô Liễu tình cờ gặp Lương Tuyết và Văn Bác trên đường, cô lập tức gọi điện cho Y Đồng. đương nhiên Văn Bác không hề nhìn thấy Ngô Liễu, hoàn toàn không hay biết sự tình…
Y Đồng nhận được thông báo của cô bạn thân liền lập tức gọi điện cho Văn Bác. Văn Bác vốn không định nghe điện thoại nhưng nghĩ đến việc không nhận điện thoại, Y Đồng sẽ lại hiểu nhầm, anh đành phải nghe máy. Y Đồng liền chất vấn:
- Giờ anh đang ở đâu?
- Giờ tôi đang trên đường về! – Văn Bác nói.
- E là anh đang hẹn hò vói con đàn bà khác rồi! – Y Đồng lạnh lùng nói,
Văn Bác giật nảy mình, nhủ thầm, con đàn bà chết tiệt này, thính giác sao mà nhanh nhạy thế, chẳng khác gì chó bec giê, chỉ cần anh ở cạnh người con gái khác là cô ta đánh hơi được ngay. Nhưng anh vẫn cố bình tĩnh, nói:
- Cô nói vậy là có ý gì? Sao lúc nào cũng không tin tưởng tôi thế?
- Anh đừng giả bộ nữa, tôi biết hết rồi!
- Sao lúc nào cô cũng muốn gây sự vô cớ với tôi thế hả?
- Gây sự vô cớ á? Tôi sẽ khiến cho anh hết đường chối cãi!
Đi tìm chứng cứ lại trở thành nhân chứng
Y Đồng nói xong liền cúp điện thoại rồi đi thẳng đến nhà Ngô Liễu. Cô muốn bảo Ngô Liễu đến gặp mặt để đối chất trực tiếp với Văn Bác. Cô vốn định nói chuyện qua điện thoại với Ngô Liễu nhưng lại sợ Ngô Liễu không đồng ý. Nghĩ đi nghĩ lại, cô thấy mình phải đích thân đến nhà cô bạn thân mới xong.
Ngô Liễu với tình nhân đang đi chơi vui vẻ ở bên ngoài thì đột nhiên trời đổ mưa, thế là đành phải về nhà. Hai người vừa kết thúc màn mây mưa, đang khỏa thân nằm trên giường thì đột nhiên có chuông cửa. Ngô Liễu vô cùng hoảng hốt, phản ứng đầu tiên là la lên.
- Chết rồi, có phải chồng em về không?
Nhưng nghĩ kĩ lại, cô thấy điều này là không thể. Chồng cô mới đi Thượng Hải, được có một ngày, muốn về cũng đâu có nhanh như vậy. Hơn nữa chồng cô có chìa khóa nhà, cần gì phải ấn chuông? Rốt cuộc là ai nhỉ?
Ngô Liễu vội vàng mặc quần áo vào, không dám lên tiếng, vừa đi vừa cài áo ngực. Ra đến cửa, cô nheo mắt nhìn qua khe cửa xem là ai. Ngô Liễu giật nảy mình, thì ra là Y Đồng. Cô vội vàng chạy vào phòng ngủ, nói với tình nhân:
- Chào cô!
Y Đồng cũng vội vàng nói:
- Chào anh!
Chào xong, cô liền kéo tuột Ngô Liễu vào trong phòng ngủ, chuẩn bị nói chuyện nhờ Ngô Liễu đi đối chất với Văn Bác.
Vừa vào phòng ngủ, Y Đồng ngửi thấy trong phòng có mùi là lạ, sao mà giống cái mùi tinh dịch của đàn ông thế nhỉ? Y Đồng thầm thắc mắc, cô đảo mắt nhìn quanh, chỉ thấy ga giường nhàu nhĩ, chăn chiếu lộn xộn, trên giường còn có một chiếc quần lót vô cùng sexy của Ngô Liễu, vì là màu đỏ nên vô cùng bắt mắt. Y Đồng nghĩ đến người đàn ông ban nãy, lại nhìn cái “Chiến trường” này, chợt cô hiểu ra tất cả: lẽ nào Ngô Liễu vụng trộm sau lưng chồng mình?
Y Đồng đang mải nghĩ ngợi, cô vừa cúi đầu xuống đã nhìn thấy trong sọt rác rõ ràng có một cái bao cao su vừa mới sử dụng bị ném vào đó. Giờ thì cô đã rõ tất cả, đây chính là sự thực. Cô không ngờ rằng bạn thân mình lại vụng trộm sau lưng chồng. Đương nhiên giờ cô cũng không tiện nói thẳng ra với Ngô Liễu, như vậy sẽ làm cô ấy mất thể diện.
Ngay cả bạn thân mình cũng vượt rào, tìm t