XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Rồi Yêu

Kết Hôn Rồi Yêu

Tác giả: Chu Khinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 134403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/403 lượt.

ng bồi. Đỗ Thanh Dương nói xong mấy câu đó liền nghiến răng nghiến lợi.
"Ai, như vậy nếu tôi từ chối chẳng phải là rất không nể mặt bà?" Thẩm Kiều cắn môi, mặt phân vân, "Vậy... Được rồi."
Cái gì? Còn được nữa chứ? Đỗ Thanh Dương thiếu chút nữa phun một một ngụm máu tươi ra ngoài.
Sao cô lại quên, Thẩm Kiều luôn luôn đều là miệng lưỡi bén nhọn, qua nhiều năm như vậy, cô chưa bao giờ nói thắng nổi. Nhưng mà nói thật, tính khí Thẩm Kiều cũng không tệ lắm, nhất là đối với bằng hữu, ngoài nói giỡn, họ trên căn bản không khúc mắc chuyện gì cả. Lần này, bị Thẩm Kiều nói đến mức độ này, thật đúng là hiếm có.
Cô ấy...
Đỗ Thanh Dương chợt có hận ý, bộ mặt cười tà ác, đưa mặt về phía trước, "Thẩm Kiều, không phải bà đau lòng vì tôi nói chồng bà cho nên đang giúp hắn báo thù chứ?"
Thẩm Kiều ngước mắt nhìn cô.
"Ừ, thì ra là như vậy, có người động lòng." Đỗ Thanh Dương cười vui vẻ, giận hờn trước mắt tan biến hết.
Thấy Thẩm Kiều mở miệng muốn nói, cô lại nghĩ tới sự thảm hại của mình vừa rồi, liền vội vàng đứng lên, "A, tôi muốn đi toa lét rửa tay, xin lỗi không tiếp được nha."
Điềm tốt bắt được là tốt rồi, không nên đấu tới cùng nếu không người thua thiệt sẽ là Đỗ Thanh Dương cô. Đối với những cô gái thông minh thì chỉ cần nói một chút là được rồi, nếu không sẽ phản hiệu quả.
Thẩm Kiều ngồi đó một mình, vẻ mặt mất hồn.
Cô động lòng sao? Vậy sao?






Về đến nhà đã gần mười giờ, vốn Đỗ Thanh Dương còn muốn hẹn cô đến Night Club mà họ thường đến để chơi liền một đêm nhưng Thẩm Kiều nghĩ ngày mai cần phải xong bản thiết kế liền cự tuyệt.
Chiếc xe màu trắng dừng lại trong garage chợt thấy xe của Trình Dịch Dương đã để ở đó từ lúc nào. Cũng đúng, thời gian này hắn chắc chắc đã sớm về rồi. Cầm túi đồ trong tay, tâm tình vui vẻ mở cửa vào nhà. Trong nhà các bóng đèn được mở lên sáng rực, vừa nhìn qua đã thấy Trình Dịch Dương mặc đồ ở nhà, ngồi trên ghế sofa đọc một quyển sách thật dày, im lặng, hơn nữa rất bình thản.
Nhìn thấy cô ở cửa, chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu, "Đã về?"
"Ừm." Cô trả lời, bước chân nhẹ nhàng tiếp tục đi lên, ở nơi khúc quanh chuẩn bị lên lầu chợt thấy trên bàn ăn ở trong phòng ăn vẫn để nguyên bát đũa thì bỗng chốc dừng lại.
Trình Dịch Dương khá thích sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không để thức ăn đã ăn xong dư lại trên bàn không dọn dẹp. Như vậy, những thứ này...
Cô nhìn thức ăn trên bàn, cá kho tàu, sườn xào chua ngọt, đậu xào, còn một bát canh bắp non, ba món đơn giản và một món canh nhưng đều là món cô thích ăn.
Cô nhớ tới mình kết hôn thời gian dài như vậy, thức ăn xuất hiện trên bàn ăn đều là sở thích của cô. Cô cho tới bây giờ của chưa nói với hắn mình thích ăn hay không thích ăn món gì, nhưng mà hắn lại rất rõ ràng sở thích của cô. Điều này chứng tỏ cái gì? Cho tới bây giờ đều biết hắn là một người đàn ông tỉ mỉ hơn nữa rất biết săn sóc, chẳng qua cô thật là không ngờ hắn lại tốt với cô như vậy, tốt quá khiến mắt của cô có cảm giác cay xè.
Xúc động, đột nhiên liền đi tới, cô tiến lên, dùng sức ôm hắn từ phía sau, đầu ngón tay ôm cái eo biền chắc thật chặt, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Luôn miệng nói xin lỗi vì cô đã quá tùy hứng và không để ý đến hắn. Cô luôn luôn làm theo ý mình, là người tự do tự tại, cho đến bây giờ cũng không để ý rằng cô đã quên mất mình đã kết hôn thì tự do và mong muốn của bản thân sẽ phải giảm xuống một nửa. Cho nên hôm nay hẹn Thanh Dương cô cũng không nghĩ đến phải nói cho hắn biết, chỉ nghĩ khi hắn về nhà mà không có cô ở đây thì chứng tỏ cô đã có chuyện đi ra ngoài.
Cô thật là không ngờ, hắn lại đợi cô cùng ăn cơm, thậm chí đợi đến sắp mười một giờ.
Nhưng cô về đến nhà, hắn không có một câu chất vấn, không có một câu trách cứ, chỉ lẳng lặng dọn dẹp bát đũa, hắn bao dung cô như vậy, sao cô không khỏi đau lòng?
"Được rồi, sao phải nói xin lỗi?" Trình Dịch Dương bỏ bát đũa xuống, vỗ nhẹ bàn tay cô.
"Về sau em đi ra ngoài, nhất định gọi điện thoại nói với anh một tiếng."
"Ừ."
"Nếu như mà em có trở về ăn cơm, cũng sẽ nói trước nói cho anh biết."
"... Ừ."
"Về sau không có sự tình đặc biệt, em nhất định ở nhà chờ anh trở về cùng nhau ăn cơm."
"Được."
"Chồng à..." Cô dịu dàng gọi, mấy phần làm nũng, mấy phần xin khoan dung.
"... Ừ?" Trong ngày thường, cô chưa bao giờ sẽ gọi hắn là "Chồng à", trừ khi kích tình ở trên giường. Cho nên, chỉ cần một tiếng "Chồng à" đã khiến cho hô hấp của Trình Dịch Dương ngừng lại.
"Anh xoay người, có được hay không?" Thanh âm vừa nhẹ vừa mềm, là đàn ông tất cũng không ngăn cản được thế công như vậy.
Trình Dịch Dương quay lại nhìn cô, đôi mắt cô trong suốt, lả lướt như sóng.
Nhón chân lên, khẽ hôn nhẹ lên môi hắn: "Anh, thật không đói bụng, sao?" Hơi thở thơm như hoa lan, phun nhẹ trên môi hắn, nóng bỏng muốn châm lửa.
"... Ừm." Hắn trầm mặc tựa như tròng mắt sâu của hắn, vẻ mặt coi như là bình tĩnh.
"Như vậy, để tỏ lòng áy náy của em, em tắm với anh, có được hay không?" Thân thể xinh đẹp liề