Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1139 lượt.

g ngày của anh thì đúng là một trời một vực. Thẩm An Nhược nhìn anh mà bần thần cả người, cảm giác như có một thứ tình cảm nhẹ nhàng len vào tim cô rồi nhanh chóng biến mất. Mặc dù là mùa hè nóng bức nhưng trong phòng vẫn mở điều hòa, cô bỗng thấy rùng mình bèn chỉnh cho nhiệt độ cao lên, chỉnh cho anh nằm ngay ngắn, rồi lấy chăn mỏng đắp cho anh. Tròng lòng lại thấy hơi hối hận, nói nhiều như vậy với anh làm gì, không chừng có ngày tên gian thương này sẽ lại đem mấy lời cô nói ra trêu chọc.
Trình Thiếu Thần ngủ một mạch đến tối mới dậy, đi rửa mặt, ăn một gói mì cô nấu rồi mới rời đi. Thẩm An Nhược thở phào, cô cứ sợ là anh sẽ đòi ngủ lại đây.
Nhưng từ đó trở đi, cứ cuối tuần là Trình Thiếu Thần lại đến nhà cô. Qủa nhiên là khoảng cách sinh ra thiện cảm, ngắm nhìn Trình Thiếu Thần từ xa, cô cảm thấy nhìn dáng vẻ sành sỏi của anh thì thấy anh đúng là một công tử chính hiêu. Bây giờ trông thấy bộ dạng ngốc nghếch này của anh, cô cũng bắt đầu thấy quen thuộc hơn.
Có lẽ do công việc mệt mỏi mà anh không thấy có húng thú với việc ăn uống, chơi bời, phần nhiều đều ở lì trong căn nhà nhỏ của cô, ăn thức ăn cô nấu. Anh khá kĩ tính với chuyện ăn uống, cô cứ nghĩ hầu anh chắc phải rất khổ cưc nhưng hóa ra anh ăn uống rất đơn giản, chỉ cần chút dưa muối với cháo loãng cũng được. Cũng có khi cô qua chỗ anh nhưng đường thì xa, cuối tuần xe buýt lại đông, Trình Thiếu Thần nói sẽ tới nhà đón cô, kết quả là anh đến rồi lười quay về nên ở lại luôn. Cuối tuần mà điện thoại của anh reo liên tục, ban đầu còn kiên nhẫn trả lời, về sau anh tức lên: “Đừng có dài dòng nữa, thứ Hai bàn tiếp”, cuối cùng tắt máy luôn. Về sau mỗi cuối tuần ở cùng cô đều không có tiếng chuông điện thoại nữa.
Trình Thiếu Thần lúc im lặng thì rất nhàm chán, có khi anh ngồi bên cạnh nhìn cô thêu đến nửa giờ, nhìn đến mức cô không thấy tự nhiên, lại còn ca thán: “Lần trước anh tới không phải đã thêu đến đây rồi sao, em thêu thật là chậm.”
“Sao mà em càng thêu càng ít vậy, có phải thêu hỏng lại tháo ra thêu lại không.”
“Ôi, em giả bộ thục nữ học thêu đấy à, thật đúng là lãng phí thời gian, chi bằng anh kiếm người thêu giúp em.” Thẩm An Nhược bị anh quấy rầy như vậy tiện tay cầm kim thêu ra vẻ muốn đâm anh, Trình Thiếu Thần nhảy dựng lên trốn mất.
Thẩm An Nhược không có sở thích gì đặc biệt, căn hộ của cô cũng không có gì để chơi, vậy mà Trình Thiếu Thần lại không thấy chán, mỗi lần đến anh đều tìm ra thứ gì đó để giải khuây, không bao giờ làm phiền cô, ví như anh sẽ đi dọa mấy con cá cô nuôi, sau đó mở máy tính chơi game khoảng một đến hai tiếng, có khi xem phim, thường là anh chỉ xem được một nửa rồi ngủ mất. Thẩm An Nhược nghi ngờ, anh đột nhiên chăm đến đây, thường ngủ trưa ở nhà cô, có phải vì sofa ở nhà cô rất thoải mái nên anh mới đến? Gần đây trông anh có vẻ bị mất ngủ khá nhiều.
Cuối cùng Trình Thiếu thần cũng tìm ra được một thứ để tiêu khiển ở nhà cô, đó là một bàn cờ. Hồi học đại học, An Nhược thường hay đi dạo các hội chợ văn hóa. Cô thích ngắm những món đồ nho nhỏ kì lạ, có khi còn mang một ít về nhà. Có lần đột nhiên cô muốn nhờ một nhà buôn thủy tinh ở Giang Tô làm mấy viên pha lê tròn, kích thước có hạt châu làm quân cờ nhảy. Lúc làm xong lại không tìm được bàn cờ thích hợp. Tốt nghiệp đại học, cô lại nhờ thợ mộc làm một cái, hai món đồ này không tính là quá tốn kém, mấy quân cờ cũng không được tính là hàng xa xỉ, nhưng bàn cờ lại hết sức độc đáo. Trình Thiếu Thần có hứng thú với cờ nhảy, thường rủ Thẩm An Nhược cùng chơi. Mặc kệ cho anh chơi như thế nào, kể ca khi cố ý nhường nhưng lúc nào cô cũng thua, anh thường mắng cô là ngốc. Thấy cô không hăng hái mấy, Trình Thiếu Thần lại hì hụi ngồi chơi một mình. Lúc đầu anh chia làm hai phe, sau đó là ba phe, cuối cùng là sáu người chơi cờ. Thẩm An Nhược liếc mắt nhìn đống hỗn độn đó mà choáng váng. Qủa thực không hiểu người này vì mệt nhóc quá độ hay tinh lực dư thừa, chỉ thấy anh chơi một mình rất hăng say và đầy hứng thú.
Sau cùng, anh đã chán bàn cờ sáu người này bèn lấy quân cờ ngồi trên sàn chơi bắn bi, sành nhà của Thẩm An Nhược rất sạch, anh thường nằm bò trên sàn, lấy vài quyển sách dày trên giá sách để bày trận chơi. Thẩm An Nhược thấy anh đối xử với mấy viên trân châu bảo bối của mình như vậy thì tức giận đòi anh trả lại. Trình Thiếu Thần nhìn cô: “Em thật nhỏ mọn, hỏng một viên trân châu của em thì anh đổi trả một viên kim cương được chưa.”
“Ai thèm mấy viên kim cương của anh?”
“Chẳng lẽ em chưa nghe Moulin Rough nói ‘Kim cương là người bạn tốt nhất của phụ nữ sao’, so với đàn ông thì đáng tin gấp nhiều lần. Em vẫn còn trẻ, chưa trải nghiệm được điều này đâu.”
Thẩm An Nhược biết mình nói không lại anh, cũng không thèm để ý đến anh nữa. Nhưng xem ra kĩ thuật bắn bi của anh rất tốt, đến khi chơi chán rồi mà mấy viên trân châu của cô cũng chưa hỏng.
Hai người cũng có lúc cãi nhau, thực ra chỉ là đấu khẩu mà thôi. Bọn họ tranh luận về một vấn đề, thường thì Thẩm An Nhược không thắng nổi anh, nếu thắng cũng là Trình Thiếu Thần nhường mình, nhưng anh l