XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1194 lượt.

g gặp nên uống hơi nhiều.” Giang Hạo Dương đi thẳng vào vấn đề, cười cười.
“Cảm ơn, làm phiền anh rồi.”
“Không sao.”
Trình Thiếu Thần giữ lấy vai Thẩm An Nhược đầy vẻ dịu dàng quan tâm, đi thẳng tới cầu thang máy. Cô định gạt tay anh ra nhưng nghĩ trong thang máy có camera nên thôi. Lúc vào phòng, anh thả cô xuống sofa làm dạ dày cô muốn lộn nhào, tưởng sắp nôn đến nơi.
Thẩm An Nhược định thần lại, vốn định trở về căn hộ của mình, không ngờ gặp anh, lẽ nào mấy hôm nay anh đều ở nhà? Muộn thế này, lại chóng mặt như vậy, tự trọng và thoải mái, điều gì quan trọng hơn đây? Cô ôm trán đau khổ nghĩ ngợi.
Trình Thiếu Thần châm thuốc, rít một hơi, thái độ như không có gì, lạnh lùng liếc nhìn cô, khói thuốc của anh vấn vít bay tới đầu mũi cô.
Thẩm An Nhược bỗng cảm thấy bứt rứt: “Xin anh đấy, ngửi mùi thuốc lá em thấy buồn nôn.”
“Em nhìn thấy anh là buồn nôn chứ gì.”
“Em mệt lắm, không muốn cãi nhau với anh.”
“Bao giờ hết mệt mà muốn cãi nhau thì báo anh.”
“Em không có gì để nói với anh nữa cả.”
“Anh thì có nhiều chuyện muốn nói lắm, ví dụ như bàn luận về bộ phim Random Harvest chẳng hạn.”
Thẩm An Nhược cười nhạt: “Thật buồn cười, Trình Thiếu Thần, hai chúng ta ra nông nổi này thì liên quan gì đến người khác.”
“Không liên quan à? Tỉnh mộng xưa nên cảm thấy không chịu nổi hiện tại sao?”
“Anh không phải cay nghiệt như thế, thật quá ảnh hưởng đến khí chất. Còn nữa, anh có tư cách gì mà dạy dỗ em?”
“Thẩm An Nhược, bây giờ em vẫn còn là bà Trình đó.”
Thẩm An Nhược thấy càng mệt mỏi, bả vai dường như không chịu nổi gánh nặng nữa: “Trình Thiếu Thần, chúng ta cãi nhau thế này có ý nghĩa gì không? Em muốn đi ngủ.” Cô cầm túi xách của mình lên, cứ thế quay đi dù bước chân không còn vững nữa.
“Thẩm An Nhược” tiếng Trình Thiếu Thần vang lên phía sau, lộ vẻ mệt mỏi, “Anh nhớ trước đây rất nhiều lần em hỏi tại sao anh lại lấy em.”
Thẩm An Nhược dừng lại, im lặng.
“Lúc đó anh cảm thấy, sống cùng em rất thoải mái, rất dễ chịu, như được quay về thời niên thiếu vô lo vô nghĩ. Nhưng giờ đây em khiến anh mệt mỏi quá.”
“Anh đã biết đây là lựa chọn sai lầm rồi, chi bằng sửa luôn đi.”
“Ý em là gì?”
“Anh đã từng nói với em, phương hướng sai rồi mà vẫn tiếp tục đầu tư thì tổn thất càng lớn, hành động này càng ngu ngốc hơn. Anh vốn là người thông minh phải không?”
Trình Thiếu Thần cũng im lặng, đợi cô nói nốt.
Lời nói đã ra đến đầu lưỡi, muốn nuốt lại nhưng cuối cùng vẫn tuôn ra, có lẽ cũng vì chút hơi men, cô mở lời: “Chúng ta ly hôn đi.”
“Anh không muốn nửa đêm nói những chuyện vớ vấn này. Em say rồi đấy.”
“Em vẫn nhớ năm đó anh muốn cưới em, anh cho em ba tháng suy nghĩ. Trình Thiếu Thần, em cũng sẽ đợi ba tháng. Ba tháng sau, em sẽ đưa đơn. Hiện tại em không say, anh rõ chưa.”
Thẩm An Nhược có buổi tiệc ở khu phía Đông, lúc lái xe về qua nhà của anh và cô, nghĩ tới mấy chứng chỉ nghiệp vụ dạo gần đây cần dùng đến, cô định về nhà lấy, không ngờ gặp Trình Thiếu Thần nên không về nữa. Sau câu chuyện tối hôm đó, Trình Thiếu Thần coi cô như không khí, đẩy cửa đi ra.
Cô ở tầng dưới quan sát một lúc lâu, đèn vẫn tắt. Cô không thể vào xem chỗ đỗ xe bởi có camera ở tầng trên. Về sau lại nghĩ sao mình phải sợ Trình Thiếu Thần, anh không phải yêu quái, cùng lắm chỉ bực mình một lúc thôi, chả mấy khi tiện đường thế này.
Tạ ơn trời đất, Trình Thiếu Thần không ở nhà thật. Cô tìm đủ giấy tờ, lấy thêm mấy bộ quần áo ném vào vali rồi ngồi trên chiếc ghế trước giá sách ngây người một lút. Trên bàn có bức ảnh hai người chụp chung, là Tịnh Nhã năm đó lấy ảnh cưới hai người ra để photoshop, Thẩm An Nhược mặc váy cưới ngồi trong lòng bàn tay Trình Thiếu Thần, nhìn cứ như quảng cáo cho hãng điện thoại nào đó vậy.
Có một số chuyện hai người bọn họ rất giống nhau, ví như hai người đều thấy việc treo một bức ảnh cưới to trong nhà thật ngốc nghếch, nên trong nhà không hề có ảnh cỡ to, lần trước mẹ An Nhược đến chơi cũng nhắc mãi chuyện này. Tấm ảnh này vẫn ở đây vì An Nhược thích như vậy.
Cuối cùng lại kết thúc như thế này, thật ra nhiều lúc Trình Thiếu Thần đối với cô rất tốt. Đôi khi là thế, không hiểu sao quan hệ xấu đi, về sau lại không biết phải thế nào để trở lại như trước, Thẩm An Nhược thở dài một tiếng, đặt tấm ảnh trở về bàn. Một người kiêu ngạo như Trình Thiếu Thần tuyệt đối không chấp nhận người khác khiêu khích uy quyền của mình. Cô vốn nghĩ chẳng đến một tuần sẽ nhận được đơn xin ly hôn của anh, không ngờ anh vẫn bình thản như không. Còn cô sau khi nói xong, trong lòng tuy không tránh khỏi cảm giác trống vắng, nhưng thấy nhẹ nhõm hẳn. Có những lúc, chỉ cần kết thúc thôi cũng giống như được giải thoát, ai quan tâm có đau đớn hay không.
Thấy cũng đã mệt, cô xuống nhà.
Tới nơi cô mới biết số mình đúng là không tốt. Trình Thiếu Thàn đang ngồi trên sofa, lẳng lặng nhìn cô đi xuống. Anh chỉ bật đèn bàn, ánh mắt mơ màng nhưng vô cùng khó đoán, có vẻ đã uống khá nhiều rượu. Vừa nãy cô ngồi trên gác ngẩn ra hồi lâu, lại không để ý gì nên không thấy tiếng anh vào