Tác giả: Chu Khinh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1009 lượt.
mà nàng rên rỉ, toàn thân run run, bị cái loại này khoái cảm nhẹ nhàng vui vẻ này đánh trúng, rốt cuộc không thể phản kháng.
Quá điên cuồng, quá mãnh liệt, quá khoái cảm, lại rất thoải mái, tiểu biệt thắng tân hôn, có nangfngojt ngào chờ đợi như vậy, hắn thật sự là cảm thấy không thể tốt hơn.
Rốt cục, chờ hết thảy đều bình tĩnh trở lại, nước tắm đã sớm lạnh ngắt, hơn nữa cũng bị bọn họ làm đổ ra ngoài một phần lớn. Hắn đứng dậy liền đến phòng bếp xách đến hai thùng nước ấm thật to, thay nước ấm sạch sẽ, sau đó rốt cục có thể thoải mái mà nằm, ôm nàng, hưởng thụ dư vị sau cơn hoan ái
"A Lực." Nàng nằm ở trước ngực của hắn, ôn nhu kêu.
"Hửm?" Tay hắn ôm vào trước ngực của nàng, lười biếng vỗ về chơi đùa bầu ngực đã căng cứng của nàng, yêu đến chết mềm mại đầy đủ ở nơi đó, còn có viên hồng quả cứng rắn kia.
"Các ngươi thực sự đem con hổ kia đánh chết sao?"
Hắn cúi mắt nhìn nữ nhân không biết lãng mạn là gì này liếc mắt một cái, tại loại thời khắc ấm áp ngọt ngào này, nàng lại nhắc đến đề tài như vậy, thật sự là......
"Nói cho ta nghe một chút, ta rất hiếu kì." Tuy rằng đã chính mắt nhìn thấy con hổ kia được bọn họ khiêng về, nhưng nàng vẫn cảm thấy không thực, dù sao nhiều năm qua, hàng năm trên đỉnh núi đầy đặc tuyết kia sẽ có con hổ đói khát xuống núi kiếm ăn hay tấn công người, nhưng mọi người trong thôn đều không có cách nào với nó. Nhưng năm nay chỉ mới mùa hè mà hổ đã chạy xuống núi tấn công người, hơn nữa lạ nhất là năm nay thế nhưng thực sự săn được nó, thật thần kỳ.
"Có cái gì để nói." Hắn lại cao ngạo, thật là, trượn phu của nàng làm sao có thể không được tự nhiên lại đáng yêu như vậy nha?
Nàng ấn tay lên lưng hắn, ở trong lòng hắn nhẹ xoay người,"Nhưng người ta thực sự rất muốn nghe mà." Làm nũng là chiêu vạn lần thử vạn lần linh nhất, lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Hắn nhíu nhíu mày, bất mãn đem bàn tay mình dời khỏi vị trí mà hắn yêu thích nhất,"Ngoan ngoãn ngồi đó."
"Oh." Lập tức thực nghe lời nằm thật ngoan ở trong lòng hắn.
Nhưng đợi nửa ngày hắn lại vẫn là trầm mặc, không khỏi ngược mắt nhìn, thấy hắn nghiêm mặt cau mày, vẫn trừng mắt nhìn bộ ngực của nàng, còn có, bàn tay của hắn bị nàng không cẩn thận kéo đến phía dưới bộ ngực, thật là, có cần không được tự nhiên như vậy hay không nha! Nàng vừa thẹn thùng lại vừa bất đắc dĩ kéo tay hắn, đem chúng nó phóng tới phía trên bộ ngực mềm mại của nàng .
Lần này, đại lão gia cuối cùng vừa lòng,"Con hổ này rất giảo hoạt, chúng ta tìm nó suốt hai ngày mới phát hiện tung tích của nó."
Bị thôn dân vây bắt mãi nên nó giảo hoạt cũng phải.
Dấu chân, phân, tất cả những kĩ xảo để tìm kiếm do thôn dân có kinh nghiệm nói cho hắn biết, nhưng hắn còn có thể có một khả năng khác, khả năng truy tìm tung tích ở trong đầu hắn như hiện ra. Không chỉ có là truy tìm tung tích động vật, giống như lại vì truy tìm tung tích người.
Trên đời này đáng sợ nhất không phải mãnh thú mà là người, nhớ kỹ, ngươi phải đề phòng chính là người so với mãnh thú còn muốn đáng sợ hơn.
Khi đó trong đầu hắn không ngừng vang vọng những lời này, thanh âm đã quen thuộc mà lại thân thiết, nhưng lại như thế nào đều không thể nhớ nổi là ai. Bất quá hắn có thể khẳng định, mình trước kia khẳng định học qua kỹ xảo truy tìm tung tích, nếu tất cả mọi người đều hạ quyết tâm truy tìm tung tích, như vậy con hổ làm sao có thể trốn? Vì thế sau khi bọn họ rốt cục tìm được tung tích của nó, hành động, vây bắt chính thức bắt đầu.
Hắn dùng ngôn ngữ thực bình thản thực ngắn gọn miêu tả toàn bộ quá trình đi săn cho nàng nghe, nhưng nàng lại nghe cả người phát run, xoay người ôm thắt lưng của hắn, cúi đầu nói:"Về sau chuyện nguy hiểm chàng đừng làm, được không?"
Nữ nhân này đang lo lắng cho hắn, thể nghiệm thực mới mẻ lại thực làm cho người ta thỏa mãn bên môi hắn gợi lên một chút cười,"Nàng sợ ta chết......"
Nàng nhanh chóng đưa tay bịt lấy miệng của hắn, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch,"Đừng nói."
Sợ hãi cùng lo lắng của nàng rõ ràng như vậy, cảm tình của nàng cũng rõ ràng như vậy, cô gái nhỏ nhắn yếu đuối này, thật sự yêu thảm hắn rồi.
Cảm nhận được điểm này, hắn xiết chặt vòng tay đem nàng chặt chẽ ôm ở trước ngực," Sinh một đứa nhỏ cho ta, Nhu nhi."
"Ách?" Đề tài làm sao có thể đột nhiên chuyển tới đây?
Hắn cúi đầu ở môi nàng triền miên môi, vừa hôn vừa nói :"Bọn họ nói khi lột da con hổ đó sẽ tặng cho người đã giết nó, cho nên sinh đứa nhỏ cho ta đi, khi mùa đông chúng ta có thể lấy da hổ sưởi ấm cho đứa nhỏ." Hắn sảng khoái đáp ứng đi vây bắt hổ là vì như vậy, đều là vì nàng, bởi vì khi con hổ xuống núi tấn công người, như vậy còn có khả năng sẽ làm nàng bị thương, hắn làm sao có thể để cho khả năng có gì đó làm tổn hại đến nàng tồn tại được ? Như thế nào đều không được!
Động tác của hắn cũng càng ngày càng làm càn, bàn tay đang nhẹ vỗ về tay nàng từ bộ ngực của nàng một đường đi xuống, thẳng tắp tham nhập địa phương ẩm ướt ấm áp kia,"Con trai, hay còn gái đều tốt, chỉ cần là nàng sinh, ta đều thích."
Rõ ràng không phải l