Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.
cho con không?”
“Papa để trong xe mất rồi, tối nay sẽ đưa cho Lạc Lạc.” Tiêu Trí Viễn ôm chặt con gái, cô bé thật mũm mĩm, đáng yêu biết bao… Anh xoa xoa đầu con: “Có nghe lời ông nội không?”
Lạc Lạc cựa quậy trong lòng anh, nhìn về phía ông nội: “Ông, có phải cháu rất nghe lời ông không ạ?”
Ông già trông thấy cháu gái, trên mặt từ lâu đã mỉm cười sung sướng, dường như đã quên hết tất cả những gì đã nói với con trai mình ban nãy, gật đầu: “Ngoan lắm.”
“Papa, mẹ con đâu?”
Ý cười trên môi Tiêu Trí Viễn nhạt đi vài phần: “Mẹ cũng về rồi, đang ở nhà.”
Trong sân bay người đến người đi nhiều vô số, có nhiều người là hội ngộ, cũng có nhiều người là chia ly. Từ ồn ào đến vắng vẻ, Tử Quan ngồi trong quán cà phê của sân bay, uống tròn bốn ly cà phê, cuối cùng cũng đợi được đến giờ máy bay cất cánh trong đêm kia.
Chỗ ngồi của khoang bình dân rất hẹp, ngay cả chân cũng không thể duỗi thẳng, cô ngồi ở vị trí sát cửa sổ, nghe tiếng ầm ầm khi máy bay cất cánh rồi trầm mình vào giấc ngủ luôn.
Trước mắt là hư vô, có một người đang nằm trên giường, sắc mắt tái nhợt, đang truyền nước. Từng giọt nước thuốc tí tách rơi xuống, cô nghi ngờ tiến lên phía trước… Khuôn mặt ấy quen thuộc đến mức cô vĩnh viễn cũng không thể nào quên được… Cô thử đưa tay ra đẩy đẩy người đó: “Này!!!”
Không có phản ứng.
Cô khom người xuống, giơ một ngón tay ra, đặt lên trước hai lỗ mũi người đó…
Toàn thân lạnh giá, như là đã chết.
Cô bỗng cảm thấy rất kinh hoàng, chỉ biết đẩy anh thật mạnh: “Tiêu Trí Viễn, anh tỉnh lại đi!”
Anh không hề có phản ứng gì.
“Đồ khốn khiếp! Tiêu Trí Viễn!” Cảm giác kinh hoàng ấy lan tràn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lan ra khắp các tế bào trên cơ thể cô, lan lên mỗi dây thần kinh của cô… Cô hoảng hốt: “Tên khốn khiếp kia! Anh mở mắt ra cho tôi! Chúng ta vẫn chưa ly hôn cơ mà! Anh tỉnh dậy cho tôi!”
“Chị ơi… chị ơi…” Có tiếng gọi rất nhỏ bên tai cô.
Lúc Tử Quan mở mắt ra thì hành khách ngồi bên cạnh đang nhìn cô với ánh mắt cảm thông: “Chuyến bay đêm thế này đúng là rất mệt, chị vừa gặp ác mộng phải không? Tôi thấy cả người chị đều run lên!”
Tử Quan mỉm cười xã giao, rồi thấp giọng nói: “Phải…” Ngồi thẳng dậy mới phát hiện trên mặt rất ướt, chắc chắn là cô bị giấc mộng đó dọa cho sợ quá… Trái tim cô vẫn đang đập nhanh và loạn nhịp, giận dữ suy nghĩ: tên khốn khiếp Tiêu Trí Viễn này ngay cả trong mơ cũng không để cô yên ổn… Khi cô đang miên man suy nghĩ thì máy bay đã vào đường băng và lúc ấy đã là bốn giờ sáng.
Tử Quan ngồi trên taxi nhìn đồng hồ, có lẽ là phải về nhà tắm rửa thay quần áo rồi mới có thể đến công ty, điện thoại vẫn nằm yên trong túi, không biết anh đã đón Lạc Lạc về nhà chưa… bệnh anh đã đỡ chút nào chưa?
Đóng cửa đánh rầm một tiếng, Tử Quan giơ tay bật công tắc đèn, ánh mắt liếc về phía tủ giày đầu tiên.
Trong tủ giày rỗng tuếch, một đôi giày cũng không có, Lạc Lạc và Tiêu Trí Viễn vẫn chưa về.
Cô mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế sofa, xuyên qua cửa sổ nhìn ra bầu trời đang rạng sáng bên ngoài. Ngồi thừ ra đó rất lâu mới đứng lên tìm bộ sạc pin, vừa cắm vào ổ điện lập tức màn hình điện thoại hiện lên biểu tượng đang sạc pin và dường như là cùng lúc ấy, điện thoại rung, tiếng chuông tin nhắn vang lên dồn dập, liên hồi, Tử Quan nhìn chằm chằm vào hộp thư, tất cả các tin nhắn được gửi đến máy cô đều đến từ Iris.
Không còn sớm nữa, cô ngần ngừ hồi lâu mới quyết định để mai gọi lại.
Cuộn mình lên sofa ngủ thêm vài tiếng, trời đã sáng bảnh mắt. Tử Quan khó nhọc đứng dậy tắm rửa thay quần áo, lúc ngồi trước gương chải tóc cô trông thấy hai mắt cô thâm quầng, cảm thấy vô cùng xấu xí.
Cô chỉ biết thở dài cam chịu, từ tủ đá lấy ra vài cục chườm lên mí mắt. Ngay lập tức, nhiệt độ thấp đột ngột của đá lạnh tiến thẳng vào dây thần kinh trên người cô, cô giật mình một cái rồi tỉnh táo hẳn. Lái xe tới công ty, Tử Quan rẽ ra quán cà phê ngay dưới lầu công ty mua hai cốc cà phê rồi mới cầm đi vào tòa nhà làm việc của Quang Khoa, chợt nghe có tiếng gọi tên mình: “Tử Quan.”
Cô dừng chân quay lại nhìn, thì ra là Phương Gia Lăng.
Cuối tuần vừa rồi, Phương Gia Lăng đúng là nhân vật hot trên mặt báo. Đầu tiên là tin tức về cô con gái bí mật, sau đó là chuyện về thu mua Quảng Xương.
Có điều trên đời này đúng là có một số người, bất kể bản thân đang nằm trong cơn phong ba nào, vui hay buồn, anh ta vẫn có thể ung dung bình thản. Ít nhất là từ vẻ mặt của anh, Tử Quan không tìm được một chút ảnh hưởng nào từ những tin tức kia.
“Sếp Phương, chào buổi sáng!” Tử Quan đứng chờ cùng một thang máy với anh.
“Hai ngày nay cô vất vả rồi.” Phương Gia Lăng nhìn sắc mặt cô, cười nhạt: “Luôn phải làm thêm giờ, không được ngủ đủ hả?”
“À, không sao ạ” Tử Quan liếc mắt nhìn cốc cà phê trong tay mình, mỉm cười rồi đưa anh một cốc, “Sếp uống cà phê không? Cốc này vẫn chưa bóc mác đâu ạ.”
Phương Gia Lăng không từ chối, cầm lấy uống một ngụm rồi bình thản hỏi: “Cô thấy tin tức lần này thế nào?”
Cửa thang máy vừa mở ra, anh rất ga lăng chặn cửa thang máy lại, nhường c