Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
hải nghi ngờ.”
Họ đi tới một phòng họp nhỏ, đẩy cửa ra, bên trong đã có có một số người ngồi, những người đó Tử Quan chưa gặp bao giờ, quần áo họ đều rất chỉnh tề, có lẽ cũng không phải là nhân vật tầm thường.
Quả nhiên, Elle nói bên tai Tử Quan: “Đều là mấy ông tổng và người phụ trách của mấy công ty được lọt vào vòng trong.”
Tử Quan nhìn lại một lượt, đều là những gương mặt xa lạ, chỉ có Quách tổng của Quảng Xương là còn có một chút quen thuộc.
Quách tổng thấy người đã đến đông đủ liền cười nói: “Được rồi, các vị, chúng ta bắt đầu cuộc họp nhanh, thông báo một vài tin tức.”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng họp đã bị đẩy ra.
Bước vào là một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người cao gầy, nụ cười trên môi là ôn hòa và bình thản, anh ta lặng lẽ quét mắt một vòng rồi mỉm cười nói :”Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Tử Quan kinh ngạc, suýt nữa đứng bật dậy. Còn những người khác đang ngồi trong phòng họp cũng đều có vẻ mặt kinh ngạc như cô, ngay cả Phương Gia Lăng trước nay luôn rất bình tĩnh, mặt không đổi sắc cũng phải chớp mắt nhìn người đó một cái, bộ dạng như là không nói lên lời.
“Tiêu tổng, chuyện này… Quý công ty hẳn là đã nhận được thông báo chính thức của chúng tôi rồi.” Quách tổng có vài phần ngại ngùng, “Thượng Duy không được vào vòng trong.”
“Phải, đã nhận rồi…” Tiêu Trí Viễn kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống, mười ngón tay thon dài đan vào nhau rồi đặt lên bàn, hôm nay anh mặc một bộ comple đen, áo sơmi bên trong màu trắng, không thắt cà vạt, nhìn qua có vẻ vô cùng thoải mái.
“Vậy ngài bây giờ…” Sắc mặt Quách tổng thoạt nhìn rất tệ nhưng lại không dám đắc tội chỉ có thể cười hỏi lửng một câu.
“Đúng là Thượng Duy không được vào vòng trong. Nhưng tôi dùng thân phận cổ đông lớn nhất của công ty trách nhiệm hữu hạn đầu tư Đông Lâm để tham gia cuộc họp này, giám đốc Trình Hoành, có phải vậy không?” Anh thả lỏng cơ thể dựa lưng vào tựa ghế, ánh mắt nhìn thẳng vào một người đàn ông trung niên ngồi đối diện.
Trình Hoành chỉ cười rồi giải thích: “Phải, ngài Tiêu đây là cổ đông lớn nhất của công ty chúng tôi, tôi nghĩ ngài ấy có quyền tới đây dự cuộc họp nhanh này. Dù sao dự án Quảng Xương đây cũng là dự án đầu tiên công ty chúng tôi thực hiện từ khi thành lập.”
Nụ cười của Tiêu Trí Viễn vẫn ôn hòa như trước, chẳng hề để tâm: “Giám đốc Trình bảo tôi tới tham gia, cho nên tôi có mặt ở đây.”
“Gặp may mà thôi.” Tiêu Trí Viễn cười bình thản.
Phương Gia Lăng lại bình tĩnh nhìn anh một cái: “Thảo nào đợi mãi vẫn không thấy anh gọi điện tới.”
“Đề nghị hôm đó của anh… Tôi về nhà cũng đã suy nghĩ qua rồi nhưng mà sau đó bận rộn quá nên quên béng mất!” Tiêu Trí Viễn nói qua loa nhưng trên khóe miệng lại là một nét ngạo nghễ không hề che giấu.
Một tháng nay, anh lăn lộn khắp nơi, gần như là đã dốc hết tâm huyết, rốt cuộc tại giây phút cuối cùng anh cũng vãn hồi được toàn bộ dự án này.
Thật ra, anh biết chuyện đặt cọc hai tỷ kia sớm hơn mấy ngày so với Tiêu Chính Bình, khi đó bản thân anh đã không còn ở trong tổ thu mua nữa, tất nhiên anh không thể cam chịu số phận dễ dàng như thế, anh đã sớm nhắc nhở Tiêu Chính Bình, nhưng lúc đó anh cũng biết rằng không còn kịp mở đại hội cổ đông nữa vì vậy chỉ có thể tiến hành trong im lặng mà thôi.
Anh giả bộ ra ngoài trao đổi đơn đặt hàng quý bốn, thực tế là ở Đức Thành bí mật nói chuyện với mấy ông tổng của vài công ty mà anh vẫn giữ được mối quan hệ khá tốt, hùn vốn lập nên công ty trách nhiệm hữu hạn đầu tư Đông Lâm, trong đó anh là cổ đông lớn nhất nắm 32% cổ phần, số vốn điều lệ anh cần có để đăng kí cho sở tài chính nằm trong phạm vi xét duyệt của hội đồng quản trị, không cần đến sự phê chuẩn của đại hội cổ đông
Có điều nếu như cần đến sự xét duyệt của hội đồng quản trị như vậy nhất định là không thể tránh khỏi Tiêu lão gia. Lúc đối diện với cha đẻ Tiêu Trí Viễn vô cùng thẳng thắn, nói thẳng là có thể nỗ lực cứu được dự án này – lấy điều kiện trao đổi là phải để Tiêu Chính Bình hoàn toàn rời khỏi tập đoàn Thượng Duy, từ nay về sau hy vọng anh cả không nhúng tay vào việc của công ty thêm lần nữa.
Về phần Tiêu Chính Bình ở bên ngoài nóng lòng muốn thu xếp thật nhanh đại hội cổ đông Tiêu Trí Viễn cũng không ngăn anh ta lại.Là bởi vì loại hành động này, làm càng nhanh ngược lại sẽ càng khiến Phương Gia Lăng nghi ngờ, anh đang âm thầm điều hành để công ty đầu tư ĐôngLâm tiến vào vòng đấu thầu thứ hai, nên phải hạn chế lực cản nhỏ nhất.
Một tháng nay Tiêu Trí Viễn đã cố gắng tìm tất cả mọi cách, mục tiêu rõ ràng, đi đi lại lại rất nhiều lần, tiến hành mọi việc gần như hoàn mỹ có thể nói là đánh nhanh thắng nhanh.
Nhưng anh biết, đây mới chỉ là bắt đầu, kể từ giờ phút này trở đi mới là sự cạnh tranh thực thụ giữa anh và đối thủ.
Hai người họ cùng xuống dưới bằng một thang máy, cả hai đều không nói chuyện gì với nhau. Tới bãi đỗ xe, gật đầu nhẹ một cái thay như lời tạm biệt. Tiêu Trí Viễn đi đón Lạc Lạc, con bé vừa nghe thấy có thể về nhà đã lập tức ôm lấy cổ pa