Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1279 lượt.
ồi sẽ lăn ra ngủ ấy mà.”
Không ngờ Tiêu Trí Viễn lại lấy di động ra, không biết tìm kiếm cái gì, một lát sau đã dúi vào tay con gái.
Tang Tử Quan nghe thấy tiếng nhạc phát ra, lúc đó tiểu cô nương kia nước mắt vẫn lưng tròng nhưng đã nhìn chằm chằm vào màn hình, vẫn sụt sịt nhưng nhìn vào di động chăm chú khác thường.
“Papa, cậu ta… cũng không có tóc.”
“Anh bạn nhỏ này tên là Ikkyu-san, chính vì không có tóc nên trong tất cả mọi người, cậu ta mới là người thông minh nhất.” Tiêu Trí Viễn ôm lấy con gái, nhỏ giọng giảng giải, cuối cùng cũng làm cho cô bé nín khóc, còn bắt chước tiểu hòa thượng trong phim hoạt hình giơ tay lên xoa xoa đầu mình. Tang Tử Quan đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới lầu, chỉ cách nhau hơn mười mét mà ai ai cũng chỉ nhỏ bé như một dấu chấm, nhưng nếu được phóng đại lên, không biết sẽ có biểu cảm hỷ, nộ, ái, ố như thế nào nữa.
Cô nặng nề quay trở lại, phòng bệnh đơn của trẻ em tách biệt hẳn với những tiếng động ồn ào bên ngoài kia. Lạc Lạc đang ôm gấu bông ngồi xem phim hoạt hình, cười lén lút cười khúc khích, cha nó thì đang ngồi bên cạnh rất hiền hòa mà xem cùng nó, thi thoảng anh liếc mắt nhìn cô, khi hai người nhìn nhau, cô chỉ cảm thấy năm tháng thật huyền diệu.
Dù chỉ là một biểu hiện giả dối nhưng thế nào cũng khiến ta lưu luyến.
“Tiêu Trí Viễn, tôi có chuyện muốn nói với anh.” Khi cô mở miệng, trái tim vẫn luôn đập mạnh vì bất an bỗng dưng trầm tĩnh hẳn.
Bởi vì có một vài việc, nhất định là phải làm, giống như đi trên một con đường dài, dù thế nào cũng sẽ đến điểm kết thúc, dù sao cũng vẫn phải nói câu từ biệt.
Cô đã không còn đường lùi nữa.
(Bạn có cảm xúc gì sau khi đọc xong chương này?)
Hành lang của bệnh viện rất sạch sẽ, có mùi thuốc sát trùng thoang thoảng nhưng khá rõ ràng. Tiêu Trí Viễn nhìn đồng hồ một lát, “Có gì quan trọng không? Tôi chỉ đến xem Lạc Lạc thế nào rồi phải đi luôn, công ty còn rất nhiều chuyện phải xử lý.”
Nhưng đột nhiên cô lại nói ra một chuyện hoàn toàn không liên quan: “Anh còn nhớ công ty ESSE không?”
Đuôi mày Tiêu Trí Viễn khẽ nhếch lên, tuy là rất ngạc nhiên nhưng vẫn đáp: “Nhớ, bây giờ công ty đó cũng vẫn là một trong những khách hàng quan trọng của Thượng Duy.”
“Lúc đó chính vì anh có được đơn đặt hàng của ESSE nên mới khiến Thượng Duy vượt qua được cửa ải khó khăn kia.” Tang Tử Quan chăm chú theo dõi ánh mắt anh, “Nửa năm chị gái tôi cùng anh ra nước ngoài, chắc chắn là vì đơn đặt hàng đó.”
“Không sai.”
“Tiêu Trí Viễn, đến bây giờ tôi mới biết, anh thực sự không yêu chị gái tôi.” Tang Tử Quan nhướn môi mỉm cười, “Cũng chỉ có duy nhất chuyện này là anh không gạt tôi.”
Thần sắc Tiêu Trí Viễn cuối cùng vẫn có phần mất tự nhiên, khóe môi anh trùng xuống có phần khó chịu, “Em sao vậy? Chuyện quá khứ anh đã quên lâu rồi.”
“Cha nuôi của chị gái tôi lúc đó chính là giám đốc điều hành của ESSE chi nhánh Trung Quốc.”
“Tử Quan, ý em muốn nói là gì?” Tiêu Trí Viễn có phần giận dữ nói “Anh lợi dụng chị gái em để lấy cái đơn đặt hàng đó ư? Sau đó liền phụ tình bạc nghĩa cô ấy?” Khóe môi anh là nụ cười giễu cợt, giống như cảm thấy cô quá mức khờ khạo, “Em cảm thấy có khả năng này ư? Làm loại chuyện này lúc nào cũng có thể bị pháp luật trừng trị, làm sao anh có thể ra tay?”
“Thông minh như anh, chuyện tiền giả anh sẽ không làm nhưng việc đầu tư vào tình cảm thì không giống thế, đồng ý sẽ lấy chị ấy rồi đợi đến khi ký xong hợp đồng, anh liền đổi ý, chị ấy còn có thể làm gì?” Tang Tử Quan cười lại một tiếng “Lúc đó chị ấy có một anh bạn trai nhưng vẫn không chịu nói cho tôi biết người ấy là ai… Là anh yêu cầu chị ấy giữ bí mật, đồng thời điều tôi đi khỏi văn phòng tổng giám đốc là sợ bị tôi phát hiện, phải không?”
Ánh mắt Tiêu Trí Viễn từ hiền từ trở nên cứng cỏi, nhíu mày, muốn nói lại thôi. Có điều cuối cùng, anh vẫn giống như mỗi lần cãi nhau với cô trước đây, vẫn giữ im lặng, dường như cái gì cũng không để ý, “Tùy em nghĩ sao cũng được!”
“Tôi muốn ly hôn. Lạc Lạc là của tôi.” Tử Quan hít sâu một hơi, cố gắng đè cơn tức giận trong lòng xuống, “Tiêu Trí Viễn, tôi nói với anh lần cuối cùng – tôi muốn ly hôn.”
“Tang Tử Quan, cô làm loạn đủ chưa? Đám phóng viên ở ngay bên ngoài kia, ảnh của cô vừa được tung ra đã muốn giật tít tiếp theo là tin ly hôn phải không?” Anh giận đến mức sẵng giọng, “Đừng nói là tôi, hội đồng quản trị sẽ không đồng ý đâu.”
Không ngờ đến lúc này Tang Tử Quan lại cười với vẻ vô cùng đắc thắng, tay cô lơ đãng chạm lên màn hình di động một cái, “Thế nhưng nếu vụ thu mua Quảng Xương của anh thất bại, có lẽ hội đồng quản trị của anh sẽ càng thêm không đồng ý mà thôi.”
Tiêu Trí Viễn hơi nheo mắt lại, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói không biết là vui hay giận, “Tử Quan, chuyện tung danh sách những cổ đông lớn của Đông Lâm ra ngoài, tôi thật sự không mong là có liên quan đến cô.”
Tang Tử Quan lắc đầu, “Tin tức về những cổ đông của Đông Lâm vẫn được bảo mật rất kỹ càng. Có điều Phương Gia Lăng đã tìm được hai cổ đông, họ đồng ý chuyển nhượng số cổ phần trong tay họ sang cho Quả