Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.
hướng đến người phụ nữ vừa lên tiếng nói: “Dì Trương, Tiểu Thất rất khỏe?”
“Đúng vậy!” Dì Trương đi tới, nước mắt rưng rưng “Thiếu gia kết hôn thật tốt, phu nhân rất mừng!”, Dì Trương hướng ánh mắt ngưỡng mộ quan sát Mộ Tây.
Mộ Tây vội hỏi: “Dì Trương bác khỏe chứ ạ!”. Cô có nghe Lục mẹ nói qua, bà là bảo mẫu của Lục Nhược hồi còn bé, trước đây đều nhờ công lao của bà nuôi anh lớn lên khỏe mạnh, cũng có thể tính anh mang ơn nuôi dưỡng của bà.
Luc Nhược dẫn Mộ Tây đi xem phòng tân hôn: “Có thích không? Theo như lời em nói, chọn màu tím trông rất lãng mạn.”
Mộ Tây liên tục gật đầu: “Đẹp thật, rất đẹp!”
Lục Nhược đắc ý ôm lấy cô: “Thưởng cho anh đi chứ, vợ à!”
Mộ Tây hôn nhẹ lên trên môi anh, Lục Nhược bất mãn mếu máo, bắt lấy môi cô hôn ngấu nghiến một lúc mới buông.
Phía sau truyền đến vài tiếng ho nhẹ, Lục Nhược buông Mộ Tây, cười thoải mái: “Dì Trương.”
Dì Trương hơi gượng: “Nghe nói hai đứa định đi nghỉ tuần trăng mật, dì định chuẩn bị vài thứ. Thiếu phu nhân lại xem một chút xem có thiếu gì không?”
“Dạ.”
Mộ Tây đi xem hành lý đã được chuẩn bị, thật sự là rất đầy đủ rồi. Cái gì cũng có, còn có một hòm đồ nho nhỏ trong đó còn có những công cụ rất cổ quái.
Dì Trương ngại ngùng cười, mở hé cho Mộ Tây xem: “Đây đều là những dụng cụ ăn uống thiếu gia thích dùng. Thiếu gia tuy rất tùy tính nhưng cũng là một đứa trẻ ngoan. Sau này còn nhờ thiếu phu nhân chăm sóc anh.”
“Dì Trương, dì đừng khách khí như vậy. Tên cháu Mộ Tây, gọi cháu A Tây, Nhị Tây, Tiểu Mộ cái gì cũng được.” Mộ Tây kính lão đắc thọ, dì Trương suốt ngày kêu cái gì mà thiếu phu nhân cô đều cảm thấy không được tự nhiên. Cô cúi đầu thầm nghĩ: “Trời ạ, anh đến ngay cả cái bàn chải đánh răng cũng phải dùng riêng, thật là một kẻ phiền phức!”
“A Tây.” Dì Trương hơi suy nghĩ một chút.
Mộ Tây đáp lại.
Vẻ mặt Dì Trương có hơi bối rối, nhưng rất nhanh liền cười ôn hòa: “Tiểu Mộ à, thiếu gia nó, đừng thấy nó vô tâm vô phế nhưng thật ra rất nặng tình nặng nghĩa. Nó trước đây không ở cùng mẹ, nên không thích ra ngoài chơi như những đứa trẻ khác, chỉ thích làm cái này cái nọ. Khi đó ta thấy nó làm một con búp bê, nhìn con búp bê gỗ mà kêu mẹ. A dì đứng sau tường nhìn mà còn thấy đau lòng. Cũng may sau này đi theo Nam thiếu gia đi ra bên ngoài, tính cách dần dần tốt lên rất nhiều. Khẩu vị thiếu gia rất khó chiều, về sau khi hai người sống chung hãy làm nhiều món ngon cho nó, đừng làm tổn thương nó.”
Mộ Tây lệ nóng quanh tròng, cái tên hỗn đản này sao lại làm cho người ta đau lòng chua sót.
Mộ Tây ở Lục trạch ngây người không bao lâu, Mộ bà lại gọi điện đòi cô về nhà. Nhà bên kia chưa trải qua hôn lễ chưa tính kết hôn nên Lục gia cha mẹ không giữ, bảo Lục Nhược đưa cô trở về.
“Em làm sao vậy?” Lục Nhược trong lúc lái xe phát hiện Mộ Tây dùng đôi mắt miên man, suất thần nhìn anh, trong lòng anh chột dạ: chẳng lẽ mình có chỗ nào không đúng sao?
Một đứa trẻ thiếu thốn tình yêu thương của mẹ khó có thể trách lại trưởng thành thành tính cách vặn vẹo như vậy. Mộ Tây trong lòng sót sa nghĩ khó trách tính cách anh đáng ghét đến thế. Có thể hiểu được, có thể hiểu được!
“Chồng, em về học nấu cơm thật tốt, anh muốn ăn cái gì cứ nói.” Mộ Tây thâm tình thông báo.
Lục Nhược trừng cô: “Em không biết nấu ăn? Sao có thể ngốc như vậy?” Nói xong còn tỏ vẻ thật đứng đắn mà nói: “Quên đi, để anh ăn em là được rồi, không cần chú ý tới việc này nữa!”
Mộ Tây nhịn không được đá anh một cái: “Anh sẽ không như vậy chứ!”
Lục Nhược hùng hồn nói năng đầy lí lẽ: “Anh là đàn ông, còn phải đi làm việc kiếm tiền. Mau học đi bằng không anh cho em một tờ giấy ly hôn!”
Mộ Tây rơi nước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, xử tiểu đệ của anh, cho anh ăn cái đầu anh đó!
Người đang yêu cũng thật ngớ ngẩn, ra sức chuẩn bị cho đám cưới, chuẩn bị cái gì chứ thật là hao phí công sức mà lại còn rất phiền toái nữa. Rõ ràng đã chuẩn bị xong tất cả mọi thứ nhưng sao lại thấy thiếu đi cái gì đó rất quan trọng.
Bi kịch cứ như vậy tới, Mộ Tây trước hôn lễ một ngày mới nhớ tới người đang hưởng tuần trăng mật ở nước ngoài Ngô Mỹ Mỹ.
Do lệch núi giờ, trong khi Ngô Mỹ Mỹ đang tắm nắng ở bên kia đại dương, nghe tiếng Mộ Tây trong điện thoại: “Mỹ Mỹ, tao sắp kết hôn.”
Ngô Mỹ Mỹ nâng tay đánh mạnh vào chồng khăn tắm bên cạnh người, việc này hoàn toàn nằm trong dự liệu của cô. Lúc trước cô nhiệt tình đem Hứa Diệc Hàng vào ở chung phòng trọ chính là có mục đích. Cô nam quả nữ sống cùng một nhà, lại thêm Mộ Tây yêu anh như vậy, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén: “Khi nào?” Cô nhấp một ngụm nước chanh.
“Ngày mai.” Giọng nói đầu dây bên kia có chút thấp.
Khách mới không ngớt, không chỉ là có bạn bè, còn có người thân hai bên gia đình. Mộ Tây cùng Lục Nhược đi kính rượu một ngày, cô chỉ là nhấp môi tượng trưng nhưng với những người thân thiết vẫn là không trốn được. Tỷ như hai bên gia đình, tỷ như hai đại ca của Lục Nhược: Nam Tịch Tuyệt và Cố Lãng. Làm thế nào cũng phải thấy đáy chén m