Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341261
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.
c đắc ý lắc lắc con cá trong tay.
Mộ Tây mang xô đến, nhìn thấy Lục Nhược vẫn không chịu lên bờ liền nói: “Người ta đều chỉ nướng vừa đủ ăn thôi, anh bắt nhiều như vậy, ăn không hết đâu. Mau lên đây, em đói bụng rồi.”
“Nhị Tây, Lâm Sinh nướng bao nhiêu con?”
“Ba bốn con gì đó.”
Lục Nhược đắc ý, ném súng lao lên bờ cát, chỉ vào bên kia: “Vẫn là anh lợi hại, bắt được hơn 20 con! Bảo bối, em làm vợ anh đảm bào có cơm ăn!”
Mộ Tây nhắc nhở: “Anh bắt nhiều như vậy, lát nữa sẽ có người ra tính tiền đấy. Họ cũng mất tiền nuôi mà.”
“Coi như mua luôn cho bữa sau đi.” Lục Nhược cười nói: “Bắt thiếu chỉ sợ em ăn không đủ.”
Mộ Tây lườm anh một cái nhưng cũng không phản bác. Vừa phát hiện anh có tài nướng cá đặc biệt ngon, cô sẽ chờ cá nướng ăn.
“Hi, Lục, anh cũng đến đây!”
Lâm Sinh nói hẳn thực sự rất thích thị trấn nhỏ này, Biển Địa Trung Hải được mệnh danh là nơi sạch nhất thế giới, nước biển nới này có màu xanh lam trong hơn hẳn những nơi khác.
Lục Nhược chào đón anh đưa cho anh một điếu thuốc lá.
“Hi, Lâm Sinh, Lục..”
Mộ Tây trợn tròn mắt hà hốc miệng nhìn cô gái còn vừa rồi mặc một bộ đầm dài trang phục địa phương, dưới ánh mặt trời lúc này lại nơi nơi đều trắng bóng, chỗ chỗ đều thật chói mắt.
Cô gái đi từ ngoài vịnh đi lại lại còn đeo một chiếc kính râm thất lớn đi tới, cười đến phong tao vô cùng. Mộ Tây phát hiện trên người cô còn có hình xăm, đôi chân dài tinh tế, vòng eo nhỏ nanh, lại thêm đôi dò bồng đảo tròn chịa… Cái gì gọi là đẹp hơn tranh vẽ chắc chắn là cô ấy rồi!
Mộ Tây tức giận nhìn Lục Nhược giương đôi mắt hau háu nhìn cô gái, vừa rồi cái miệng liến thoắng chắc bị rớt ngoài bãi cát rồi, đôi mắt kia chỉ còn thiếu nước dính lên thân cô gái kia thôi.
Mắt nhìn của đàn ông đúng là không thể tin tưởng được!
Mộ Tây bĩu môi chạy đến bên cạnh Lục Nhược đem toàn bộ sức dẵm mạnh lên chân anh, nguời nào đó như đang trong mộng mới tỉnh lại kêu đau.
Có gì đặc biệt đâu. Mộ Tây nhìn đánh giá, tên Lâm Sinh từ đâu chạy đến đem theo một sâu cá nướng, đặt tay lên hông cô ta, Mộ Tây chợt nhận ra, áo tắm của cô trên chỉ có một mảnh hình chữ “Nhất” í có một mảnh hình chữ T. Cô tìm tìm trong túi mình một chút: “Lục Nhược áo tắm của em đâu rồi?”
“Nhị Tây, em ghen hả?” Lục Nhược ngồi xổm xuống cầm tay nang trong túi kéo ra: “Anh cái gì cũng không nhìn, đi anh đem em đi ăn cá nướng!”
Mộ Tây suy nghĩ một chút: “Anh giấu áo tắm của em ở đâu rồi hả?” Lục Nhược bị véo rất đau nhưng lại nói rất hợp tình hợp lí: “Rất hở hang, không thích hợp với phụ nữ đã có chồng!”
Lục Nhược trước kia cũng là loại đàn ông háo sắc, bởi vì tính cách hời hợt nên rất dễ kết thân. Lại ở nước ngoài vài năm nên cũng đã quen đủ loại đàn bà nóng bỏng, nhưng hôm nay lại liếc vào chiếc nhẫn đang tỏa ánh sáng nhẹ nhẹ nơi ngón tay phải: “Thật ngại quá, bạn trai của cô ở đằng kia!” Ngón tay thon dài chỉ về một nơi không xa lắm Lâm Sinh đang chụp ảnh: “Hơn nữa tôi cũng đã là người kết hôn rồi!”
Trong nháy mắt cô gái tỏ vẻ không quan tâm bỏ đi ra xa. Ánh mắt cô gái ảm đạm nhìn xuống dưới lại đột nhiên phẫn nộ tránh đi nơi khác, không vì lí do gì ngoài con lợn ham ngủ Mộ Tây đột nhiên tỉnh lại, tay chân cùng lúc di chuyển lên trên người Lục Nhược.
“Em làm sao vậy?” Lục Nhược kinh ngạc nhìn Mộ Tây “Anh không có làm gì có lỗi với em!”
Mộ Tây đem đôi mắt mông lung nhìn anh: “Em rất vừa lòng đó?”
Lục Nhược gật đầu.
Mộ Tây càng nhanh đi lên trên người anh, môi chạm môi nói: “Vậy sao anh còn cứ nhìn theo bóng cô ta?” Nói xong véo mạnh anh một cái.
Lục Nhược nặng nề thở hổn hển, cô ấy rõ ràng là cố ý mà! Anh nhẹ nhàng chạm tay vô váy cô, .. Anh nhẹ nhàng dùng tay buộc chặt thắt lưng cô, đem miệng lướt qua má cô, cắn nhẹ lên vành tai cô: “ Bảo bối chúng ta đi về lều đi!”
Lục Nhược ôm cô ngồi dậy, lại bị Mộ Tây ấn xuống: “Sắc lang, cho anh xem, cho anh xem!” Mộ Tây đem một nắm cát ném lên người anh.
Thực ra anh cũng đã bị cô nổi lửa, lại thêm bàn tay cô trên người anh không ngừng vuốt loạn cảm thấy càng khó có thể nhẫn nại. Cầm lấy hai tay của cô đem cô ép ở dưới thân “Anh đâu có nhìn, em đừng có nháo không liền ăn luôn em!”
Một khối cứng rắn nổi lên đe dọa cô, Mộ Tây liền im lặng không hé răng.
Lục Nhược khẽ chạm vào trán cô: “A, em để ý như vậy chính là không muốn ai để ý đến anh ha?”
“Đó là chuyện đương nhiên!” Mộ Tây đấm vào ngực anh: “Anh là của em mà!”
“Độc tài!” Lục Nhược thấp giọng nói đặt môi ở xương hàm cô. Mộ Tây đáp lại, không ngừng trúc trắc, đem lưỡi cô cùng lưỡi anh cùng nhau khiêu vũ linh hoạt dây dưa. Dần dần hai người đều không cảm thấy thỏa mãn như vậy.
“Anh dừng lại, nới này là ngoài trời nha…” Mộ Tây mềm nhẹ nhắc nhở anh.
Lục Nhược không biết dùng tiếng nước nào chửi một câu, đành chậm rãi dừng lại động tác, nằm trên người cô hô hấp dồn dập. Anh không cam tâm đành ủy khuất đem đầu dụi dụi vào cổ cô.
“Đừng cắn loạn, buổi tối em còn muốn đi dạo phố nữa!” Mộ Tây nhẹ nhàng vỗ về lên lưng