Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1294 lượt.
ra xem, nhìn ngày tháng là báo của vài năm trước. Mới gần đây thôi mà liệu có thể chứa được thông tin gì quan trọng đây. Đầu đề bài báo thật bắt mắt: “Bạn gái mới của Lục thiếu gia….” (Đây là bác Lục đốt lưới nhà! Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh! Anh Lục, anh chính là con của bố anh!!)
Tỉnh táo mà đau khổ hay là hồ đồ mà hạnh phúc, đó là một vấn đề khó nói.
Một lần, Mộ Tây đang đọc sách trên giường, bị chị cả của cô kéo dậy: “Nhị Tây. Mày lựa chọn tỉnh táo mà đau khổ hay là hồ đồ mà hạnh phúc?” Chị ta hai mắt đau đáu nhìn cô: “Vẫn là thà rằng biết mà đau khổ còn hơn bị mù mắt cả đời mà sung sướng đi!”
Mộ Tây suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Vẫn là biết mà đau khổ…” Đợi cho Mộ Bắc hài lòng bỏ đi, cô lại đem tâm hồn thả lên trên trần nhà, cô có thật suy nghĩ như vậy không, cô thực sự không biết nữa.
Mộ Tây không phải là một người hiểu biết, tuy nói như vậy nhưng thực ra trong lòng cô thà rằng không biết còn hơn. Có thể biết, có thể không biết cô thà chọn không biết. Có thể sẽ không phải suy nghĩ nhiều, nếu phải suy nghĩ nhiều sẽ khiến cô lo lắng bất an.
“Rượu đâu?” Lục Nhược nhìn vào hai bàn tay trống trơn của Mộ Tây, đứng lên đi về phía cô: “Sao đi lâu vậy?”
Lục Hi giật nhẹ tay áo Âu Dương Triệt: “Uống ít thôi!”
Đôi mắt Âu Dương Triệt sáng lạ thường: “Hi Hi..” Một bàn tay nhẹ nhàng an ủi cô: “Em là của anh.” Mặt Lục Hi phiếm hồng khẽ gật đầu.
“Tiểu Mộ có ở đây còn nói ngây ngốc cái gì đó!” Lục mẹ nhìn Mộ Tây nháy mắt, bà thật vô cùng vừa ý chàng rể này, nhưng lại cầm tay con gái mình ngay tại bàn tiệc thật là…
Mộ Tây ngược lại lại đem một chén rượu cho Lục Nhược: “Hôm nay là ngày vui, về sau chị ấy về ở cùng một chỗ với anh rể cơ hội không còn nhiều, để cho anh ấy uống đi. Mẹ yên tâm.”
Bánh ngọt, nến đỏ, rượu ngon, một ngày vui vẻ đầy tiếng cười, màn đêm buông xuống gia đình Âu Dương Triệt phải về nhà.
Lục Nhược lúc này mới phát hiện Mộ Tây đã uống đến độ không đứng dậy nổi, anh giúp cô đứng lên nói khẽ với cô: “Dậy, dậy nào! Chị phải về rồi, đi chào chị ấy đi!”
Mộ Tây nắm lấy vạt áo anh: “Đi? Em cũng muốn đi, về nhà!”
Âu Dương Triệt hướng ánh mắt lo lắng nhìn Mộ Tây: “Không cần tiễn đâu, em đưa nó lên lầu nghỉ đi!”
Lục Nhược đặt cô lên sô pha, sờ sờ trán cô: “Đêm nay chúng mình nghỉ lại đây, em nằm đây anh đi một lát rồi quay lại.” Anh chuẩn bị đi lại bị Mộ Tây ánh mắt hồng hồng kéo lại: “Đừng đi, ôm em một cái!”
Âu Dương San mệt rã rời bắt đầu quấy rối, túm cửa không chịu đi: “San San không đi, San San không muốn xuất ngoại, San San còn muốn học đại học cùng Hiểu Manh!”
“Theo ta các con vẫn nên ở lại thì hơn.” Lục mẹ vẫn không bỏ cuộc: “Về sau ta làm sao được chơi cùng San San đây?”
“Mẹ, A Triệt đã từ chối bên kia mấy lần rồi. Mẹ muốn gặp San San chúng con có thể quay về thăm mà!” Lục Hi đem Âu Dương San ôm lại: “San San ngoan, chờ San San lớn lên có thể tự mình quay về trông coi Hiểu Manh nha!”
Tiểu cô nương chớp chớp ánh mắt, liền ngoan ngoãn nằm trong lòng mẹ.
“Hi Hi.”
Âu Dương Triệt nhìn Lục Nhược liếc mắt một cái, ôm lấy con trong lòng vợ, nhìn cô nói: “Đi thôi, anh đợi em trong xe.”
Dưới ánh trăng Lục Nhược vẫn đẹp như ngày nào nhưng không còn là chàng trai lỗ mãng trước kia, nay anh đã có vợ, có lẽ chính anh chưa phát hiện ra anh đã… nhân nhượng cho Mộ Tây bao nhiều phần. Có thể được anh nhân nhượng có lẽ chỉ có người anh thực sự yêu mà thôi.
Lục Nhược đứng trước mặt cô cao ngất, cười nói: “Làm sao bây giờ tôi vẫn không có cách nào xem em là chị tôi.” Nói xong anh lấy một điếu thuốc lên hút theo thói quen, mở bật lửa.
Lục Hi giành lấy bật lửa trong tay anh: “Hút ít thôi, cậu bây không chỉ còn có một mình, còn ảnh hưởng đến Mộ Tây nữa.”
Lục Nhược phun ra một làn khói: “Vẫn là kiểu nói đó…. Thật tốt, nếu anh ta dám bắt nạt em, hãy tới tìm tôi.” Anh thị uy, vung tay lên một cái.
“Đã 30 tuổi rồi vẫn đem nắm đấm ra giải quyết mọi chuyện.” Lục Hi chợt cười nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất, cô ôm lấy anh.
Lục Nhược kinh ngạc nhưng cũng chậm rãi nâng hai tay lên vỗ vỗ đầu cô, một tay đặt ở thắt lưng cô.
Lục mẹ đứng một bên lau nước mắt: “Hi Hi, ta vẫn không cam lòng, đứa trẻ này vẫn rất nặng tình. ”
Lục cha thở dài: “Thật khổ vì chúng nó!”
“Hãy đối xử thật tốt với Tiểu Mộ.” Hi Hi nức nở nói: “Lục Nhược, sau này gặp lại…” Cô từ trong lòng anh đi ra đi về phía xe của Âu Dương Triệt.
“Mẹ!” Âu Dương San chạy về phía cô, Lục Hi đi vào trong xe, ôm chặt con gái vào lòng. Lần đầu tiên cô cảm thấy quyết định năm đó không có sai. Nếu nói trước kia chọn Âu Dương Triệt là bất đắc dĩ, nhưng bây giờ cô cam tâm tình nguyện.
Nhìn gia đình Âu Dương đi, Lục Nhược nắm tay mẹ kiên cường đi vào: “Mẹ, mẹ cũng bận rộn cả một ngày rồi, nên về nghỉ ngơi đi… Nhị Tây,…” nhìn đến Mộ Tây đứng canh cửa, anh đi qua ôm cô vào lòng: “Em tỉnh rượu rồi à?”
Mộ Tây áp mặt vào ngực anh, lắc đầu: “Mình về nhà đi.”
“Đã muộn rồi, con cũng uống không ít rượu. Đây cũng