Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.

là nhà các con, ở đây luôn đi.” Lục cha nhìn sắc trời, không đồng ý nói.
Mộ Tây bướng bỉnh nói: “Em tưởng chúng mình sẽ về.”
“Mình không hiểu rồi,” Lục mẹ kéo Lục cha: “Khẳng định là Tiểu Mộ đã chuẩn bị quà riêng cho Lục Nhược, hôm nayMộ Tây vẫn chưa có quà mà. Thôi về để hai đứa nó về nhà riêng.”
Trên đường về, Lục Nhược thấy Mộ Tây dịch ra xa khỏi anh, anh lại gần ôm cô: “Làm sao vậy? Vừa rồi còn để anh ôm sao giờ lại tránh anh, lại đây anh ôm một cái.” Anh ôm eo cô, nhấc cả người cô vào lòng mình: “Uống nhiều như vậy không khó chịu sao?”
Mộ Tây ôm cổ anh, môi dán vào cổ anh nói: “Lục Nhược, em thật sự yêu anh, thực sự yêu… Em cũng không ngờ.” Cô như vậy ngoan ngoãn khóc trên người anh, nhẹ nhàng nói ra tâm tư mình. Lục Nhược thấy trong tâm đều là vị ngọt, liền ôm cô càng chặt.
Trên người anh có mùi thuốc lá, còn có mùi nước hoa là lạ. Là vừa rồi ôm Lục Hi còn lưu lại. Mộ Tây còn nhớ rõ ngày phỏng vấn ở Lăng Hiên, Lục Nhược lật xem lý lịch của cô, cực kỳ ngạo mạn hỏi: “Tên?”
Không phải sơ yếu lý lịch có viết sao? Mộ Tây thành thật đáp: “Tây.”
“Nhũ danh?” Lục Nhược đảo mắt.
“A Tây.” Cô thật sự không muốn giải thích tên “Nhị Tây”
“A Tây a ~~” Anh ngân dài thanh âm, phê phán cô hết cái này đến cái khác rồi lại nói: “Cô đến làm lái xe của tôi đi.”

“Hi Hi, em muốn cái gì tôi đều cho em.” Cô còn nhó rõ, anh say rượu, nằm trên sàn nhà, mắt say lờ đờ, mung lung nói nhỏ.

Cô nhớ rõ anh giữ cô trong nhà vệ sinh, nghe cô nói không thích anh, vẻ mặt anh thả lỏng, còn có kỳ hạn “hai tháng”.

Khó trách Lục cha ở bệnh viện nhìn anh che chở cho Lục Hi giận đến tím mặt.

“Làm sao bây giờ tôi vẫn không có cách nào xem em là chị tôi.”

Thì ra là thế.
Bây giờ Mộ Tây thống hận bốn chữ này. Bốn chữ này thốt ra như trời long đất lở trong lòng Mộ Tây.
Lục Nhược thở dốc, ôm Mộ Tây lên lầu, đưa cô vào phòng ngủ, đóng cửa. Anh vuốt khuôn mặt cô: “Không nhẹ chút nào.” Mộ Tây xoay đầu, nhắm mắt không nói gì.
Lục Nhược vào phòng tắm lấy khăn tắm đưa cô lau mặt: “Như vậy thật xấu.” Nói xong lại cảm thấy mình như gà mẹ, cằn nhằn nhiều như vậy, còn hầu hạ người say này nữa: “Tiểu Nhị Tây, em có chuẩn bị quà sinh nhật cho anh chưa? Đàn ông 31 tuổi, thế nào cũng muốn có một món đồ kỷ niệm, em tính sao?”
Mộ Tây đứng lên hướng phía phòng bếp, lấy rượu ra: “Ở trong này, chình tay em làm, có phần nhỏ một chút.”
Cũng là một cái bánh ngọt, nhỏ nhưng đẹp.
Lục Nhược đưa lưng về phía cô nhìn chiếc bánh: “Bảo bối, chúng ta lại ăn bánh.” Bên hông chợt động, anh bị cô ôm lấy.
Mộ Tây ở phía sau anh rớt nước mắt, tủi thân, anh làm sao có thể làm cho người phụ nữ của anh ôm như vậy, làm sao có thể yêu cô ấy nhiều như vậy…
Hai tay của cô ở trước ngực anh vuốt ve, trong miệng Lục Nhược còn miếng bánh ngọt còn chưa có nuốt xuống, liền xoay người lại ôm cô, ép cô đến bên tường: “Nhị Tây…” Giọng anh khàn khàn gọi tên cô, cúi đầu cắn lên môi cô.
Bánh kem xốp xốp, ngòn ngọt. Hương bơ ngọt quyện lấy nhau trong miệng hai người. Lục Nhược còn nếm được vị mằn mặn, hơi buông cô ra, nhìn hai mắt cô đẫm lệ: “Làm sao vậy? Có phải không khỏe chỗ nào không?”
Mộ Tây nhanh chóng quấn quýt lấy anh. Thân thể mềm mại ở trong ngực anh không ngừng cọ sát, Lục Nhược tạm bỏ qua mối nghi hoặc trong lòng, thoát bỏ quần áo trên người cô. Của cô ướt át cùng mềm mại làm cho anh thêm hứng thú trào dâng, động tác tiến vào cũng như thế mà mạnh mẽ hơn.
Tay anh hướng đến tấm lưng trần trụi của cô đang dính vào vách tường cứng lạnh. Chậm lại chuyển động. Anh nhìn cô sóng tình dục dâng lên muốn dừng mà không được, bên tai lại là âm thanh ngọt ngào của cô. Da thịt trắng nõn chảy ra một tầng khí nhạt, thân thể cô dâng lên một màu hồng phấn. Không dừng lại được, theo cảm xúc động tác lại ngày càng nhanh, anh cắn vành tai cô, giọng thô dát nói: “A Tây, A Tây, anh yêu em!”
Trong lòng Mộ Tây vì những lời này mà run rẩy dữ dội, đạt tới cao trào. Cái loại cảm xúc này cực kì nhanh chóng bao trùm lấy anh, khiến anh không khống chế được bộc phát ra. Anh nhớ tới lúc Nhị ca của anh hỏi anh cách làm thế nào thổ lộ với Tần Tiểu Mạn, anh còn cười nhạo, một câu nói ngọt cũng không nói được sao? Đên bây giờ chính anh cũng thực khó mở miệng.
Ngượng ngùng…
Mở miệng xong anh cảm thấy trong lòng mình rộng mở hạnh phúc, đem chính mình chôn sâu trong cơ thể cô, làm cho anh thấy thỏa mãn mà bình an. Anh dịu dàng tinh tế hôn cô, không ngừng thấp giọng nỉ non: “Nhị Tây, A Tây, anh yêu em…”
Mộ Tây ở trong lòng anh đau lòng khóc thành tiếng: “Lục Nhược, rốt cuộc người anh gọi là ai?”






“… Em biết?”
Những lời này của anh hoàn toàn chứng thật những điều cô thầm đoán. Mộ Tây chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực, cô bị anh ôm, ghé đầu vào vai anh, những ấm ức trong lòng toàn bộ thông qua nước mắt cùng nức nở mà thoát ra hết. Làm sao cần cỡ nào giống nhau, chỉ cần một cái tên nói ra liền làm người ta hiểu, anh yêu cô ấy nhiều vậy sao?!