Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.

gừng, cô nên làm sao bây giờ, muốn ngăn cản anh và cô ấy vĩnh viễn không gặp lại… vẫn là trao anh cho cô ấy…
Mộ Tây đẩy tất cả mọi người đi ra ngoài, bảo bối bị dọa sợ đã được Mộ Nam bế đi.
Từ ngoài cửa, Mộ Bắc nghe thấy tiếng cô khóc lóc liền tiến vào. Mộ Bắc đem chiếc chăn bỏ ra khỏi người Mộ Tây, nhíu mày nói: “Nói thật cho chị nghe, Lục Nhược cùng chị nó đã xảy ra chuyện gì?”






Một buổi sáng sớm ba năm sau, thành phố M, trong khu văn phòng của Công ty truyền thông Mộ thị.
Di động không ngừng rung lên, một bàn tay thon dài với những ngón tay màu nguyệt sắc cầm lên, nhấn tại nút nghe: “Vâng”
“Tối hôm qua mẹ lại uống rượu nữa có phải không?” Nghe được giọng nói nhỏ nhẹ, mềm mại kia Mộ Tây lập tức tỉnh, xoa xoa đầu đau lập tức đứng lên, làm rơi xuống dưới chân phải cô một đôi giày cao gót, thuận tiện đem tay vỗ vỗ cái đầu: “Làm gì có, bảo bối có nhớ mẹ hay không?”
Bên kia không hề do dự một chút nào trả lời: “Nhớ!” làm cho Mộ Tây rất vui mừng.
“Mẹ, hôm nay là thứ năm, ngày mai Đào Đào có thể gặp mẹ rồi phải không?” Tiểu Đào rất hưng phấn. Bây giờ nó ba tuổi, đang học tại nhà trẻ tốt nhất gần đây. Mặc dù có rất nhiều bạn bè chơi cùng nhưng buổi tối, nó vẫn rất nhớ mẹ, muốn được ôm ấp.
“Tôi nào có!” Mộ Tây cuống quýt xua tay “Chúng ta còn phải đi giao dịch này nọ nữa, đầu tiên chọn cho tôi người nào đó trông ưa nhìn một chút việc gì cũng có vẻ dễ dàng hơn. Tốt nhất chọn người nào xinh đẹp một chút còn phải có ánh mắt trông đào hoa một chút càng tốt. Chúng ta luôn là phòng bận nhất vậy mà cuối năm cũng không thể cho nhiều tiền thưởng một chút, thật là!”
Lộ Dao khéo léo nhìn Mộ Tây: “Nhiều người thì tiền thưởng không phải càng thiếu hơn sao?”
Lộ Dao đi rồi, Mộ Tây lấy tay lau mồ hôi trên trán, đây thật sự là bộ mặt xấu xa của phụ nữ!
*
Lộ Dao kiên trì bước vào phòng của trưởng phòng nhân sự nhân sự Hạng Vị Ương.
“A, Tiểu Dao, cô tới thăm tôi à? Tôi rất cảm động nha!” Người nào đó không có một chút tự giác nhận diện nam nữ thụ thụ bất thân tính mở song trưởng ra ôm Lộ Dao, đáng tiếc chỉ đón được không khí. Phòng nhân sự là nơi phân công công tác cho nhân viên nên đã đắc tội với hầu hết các phòng ban.
Hạng trưởng phòng phụng phịu oán giận, đến bây giờ anh vẫn trung thành với giai cấp độc thần, tất cả đều tại quái thú Mộ Bắc mà ra. Đầu tiên là lấy lợi lộc cưỡng bức dụ anh từ tòa soạn báo, hiện tại ngược đãi anh, sinh đứa nhỏ xong liền buông tay, còn bắt anh phải chăm sóc cho cô em gái đáng thương của cô ta vì bị thương trong hôn nhân mà đầu óc không có ý tưởng nào được bình thường. Không có cơ hội yêu đương thì thôi nhưng đáng giận hơn là chỉ trao cho anh một cái danh trưởng phòng hão, chỉ có danh mà không có phận.
Lộ Dao trong lòng trộm nghĩ đến Hạng Vị Ương cùng Mộ Tây chẳng qua thuộc cùng một loài “kẻ dở hơi”. Những kẻ không theo khuôn phép nào như vậy không hiểu vì sao đến tận bây giờ vẫn còn tồn tại được? Cô thu hồi ánh mắt kính cẩn nói: “Quản lí, tôi tới xem qua hồ sơ của nhân viên mới một chút.”
“Ai nha…” Hạng Vị Ương đoán ra ý đồ của Lộ Dao nhưng không làm được gì đành đen mặt đem hồ sơ rút ra: “Lần này có mấy người mới vào rất nhiệt tình. Giám đốc trả lại cho Tiểu Nhị Tây một lái xe rất có kinh nghiệm, thật hâm mộ!”
Mộ Tây sau khi tan tầm tới bệnh viện, trải qua việc bị Mộ Bắc suốt ngày bám đuôi, cô cả ngày bám theo một chút cũng không rời sau thành công cùng ông chồng nhỏ cho ra một em bé nữa.
Mộ Bắc bụng to đùng nhưng cũng thật chẳng nhàn nhã gì, hỏi Mộ Tây về tình hình công ty: “Thế nào mọi việc đã chuẩn bị xong hết chưa, tao muốn báo thù!”
Mộ Tây nhớ tới Hoàng tổng kia, ánh mắt đặt trên người cô mà cảm thấy thật buồn nôn: “Đàm phán không có gì đặc biệt chị yên tâm đi, đem chị đá khỏi tòa soạn, việc này để lại đã lâu rồi a.”
Đối với việc bị đuổi việc, Mộ Bắc đối vẫn còn canh cánh trong lòng, vô sỉ tuyên bố muốn xử kí tên tổng biên tập kia.
Từ bệnh viện đi ra, Mộ Tây đi theo dọc đường dành riêng cho người đi bộ một lát, giày cao gót quả thật là thứ hành hạ con người, cô bèn đem tháo bỏ để lại trên tay xách. Đột nhiên nhớ tời lời của Lộ Dao, Hàng Chưa Ương cố tình an bài lái xe riêng cho cô. Tuy nói nơi cô ở không xa công ty nhưng lại co một tâm lí muốn đem xả hận ra người khác.
Cô thử ấn dãy số lạ kia: “A lô, anh là lái xe mới của tôi?”
Bên kia một lát không đáp lại thấy có âm thanh mơ hồ.
“Tôi muốn về nhà, hạn anh trong 5 phú đến đường Ngô Đồng chỗ ngã đón tôi, chậm trễ tôi trừ tiền lương của anh.”
Thật sự Mộ Tây vẫn là người nhỏ nhen.
Ngắt điện thoại, cô liền ngồi lên một bông hoa ven đường tắm nắng nghỉ ngơi, thuận tiên xem xét đôi chân đã đỏ hồng vì đi bộ.
Một chiếc xe bất chợt dừng lại cạnh cô làm bụi bay lên nhè nhẹ.
Mộ Tây đem mũi bịt lại, ai lại không có đạo đức như vậy, không biết nơi này không được đi xe lên hay sao?
“Mộ tiểu thư, thật trùng hợp!”
Nghe được cái âm thanh chan chứa dầu mỡ kia, Mộ Tây bất chợt không thoải mái run lên một chút,