Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.
yên khiển trách cuộc sống phóng túng của anh. Thế nhưng, ngay từ lần đầu tiên thấy cô, Lục Nhược đột nhiên cảm thấy ấm áp, ôm cô trong lòng khiến anh bình yên không gì sánh được.
Khóe môi đột nhiên ấm áp, Lục Nhược hoàn hồn, không khỏi giơ tay lên sờ sờ đôi môi vừa được ai đó chiếu cố.
Lục Hi có chút ngượng ngùng nhìn anh, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh, nghẹn ngào nói: “Anh, anh phải đối với em thật tốt!”
Khoảnh khắc ấy, Lục Nhược mừng như điên. Cực kỳ dịu dàng, anh nâng chiếc cằm tinh tế của cô lên, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nhiệt. Cũng khoảnh khắc ấy, quầng sáng xung quanh bọn họ lan ra mạnh mẽ, tràn ra khắp cả khán phòng, sáng lạn như tia nắng ban mai vậy.
Từ một nơi bí mật gần đó, nhiếp ảnh gia phấn khích tới mức hai tay run rẩy, giọng nói có chút nặng nề bảo trợ lý của mình, “Nhanh nhanh, mở đèn sáng nữa đi! Phải chụp được thật nhiều. Cái này phải được so với “Ghost” luôn, nam chính hôn sống hôn chết nữ chính!”
Chẳng bao lâu, rạp hát rộng như vậy lại chẳng còn ai, chỉ còn lưu lại khán phòng tối om, thỉnh thoảng lại có tiếng động không rõ vang lên quanh quẩn, vương vít trong đại sảnh vắng vẻ.
Lục Nhược vui sướng ôm lấy khuôn mặt cô, một lần nữa hôn lên trán cô. Lục Hi tựa vào trong lòng anh thở dốc, “Anh, nhìn anh em chỉ muốn hủy dung đi cho rồi!”
“Hủy thì hủy, anh không chê đâu.” Lục Nhược vuốt ve đôi môi ướt át, nhẹ nhàng lưu luyến khẽ cắn một cái.
Ánh đèn lúc này mịt mờ không rõ, đôi mắt cô lại sáng lạ kỳ, Lục Nhược thấy trong bụng khó chịu, hai tay ôm lấy eo cô nhấc lên đặt lên đùi mình, mặt đối mặt.
Lục Hi kinh ngạc hô một tiếng, nắm chặt tà áo của anh, “Để em xuống đi.” Cô đỏ mặt giãy dụa, tư thế như này thật, thật quá phóng đãng!
“Đừng lộn xộn, không anh ăn sống em!” Lục Nhược cảnh cáo cô. Lục Hi quả nhiên ngoan anh. Cho dù anh không nói, cô vẫn cảm giác được sự cứng rắn nóng bỏng kia mang theo sự xâm chiếm nguy hiểm. Mặt anh cũng rất nóng, bàn tay đang túm lấy vạt áo lại càng nắm chặt hơn.
Lục Hi đột nhiên nhẹ nhàng “A” một tiếng, buông lỏng tay ra, Lục Nhược đang sờ loạn trên người cô dừng lại, ngẩng đầu: “Làm sao vậy?”
Lục Hi quẫn bách cúi đầu nhìn cổ áo của anh bị mồ hôi trên tay cô làm ướt, in lại một dấu tay rất rõ ràng. Cô rụt tay lại lau lau, nhỏ giọng, “Xin lỗi.”
…
Lục Nhược nắm lấy tay cô.
Lục Hi hơi nghiêng đầu, ánh mắt của anh quá nóng bỏng, như muốn đốt cháy linh hồn của cô, “Sao, sao lại nhìn em như vậy?”
“Hi Hi.” Lục Nhược dịu dàng.
“Dạ?” Lục Hi cúi thấp đầu. Lục Nhược lại càng nắm tay cô chặt hơn, thấp giọng nói: “Hi Hi, nhìn anh.”
Mười ngón tay đan vào nhau, đầu ngón tay của anh dính chút mồ hôi, vuốt ve bàn tay cô cũng ẩm ướt không kèm.
Từ trước tới nay, Lục Hi chưa hề biết rằng dây thần kinh trên mu bàn tay lại cũng mẫn cảm như vậy. Mặc dù anh chỉ khẽ chạm qua lại có thể điên cuồng khiêu khích khả năng chịu đựng của cô. Trước ánh mắt kiên định kia, cô cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh.
Ngày trước xem phim trên tivi, cô vốn nghĩ cái cảnh cánh hoa bay bay, tiếng nhạc trữ tình, hai người nhìn nhau nguyện sống chết thực giả tạo. Vậy mà hôm nay, cô lại nghĩ, chỉ cần người đàn ông của mình âu yếm nhìn mình như vậy đã hơn tất cả mọi thứ trên đời rồi. Cái gì dòng dõi, cái gì là địa vị khác biệt, bọn họ không cần lo lắng, cô chỉ cần anh, cần anh nhìn cô trân trọng như vậy, nhìn thôi là đủ rồi.
Trong chốc lát, nụ hôn mãnh liệt bùng nổ, hoàn toàn khác hẳn với cái hôn phớt nhẹ lúc trước. Lục Hi ra sức ngửa người về phía sau nhưng cũng không cách nào thoát khỏi vòng tay nóng như lửa của Lục Nhược. Tay cô luồn vào mái tóc của anh, không những không kháng cự mà lại còn hoan nghênh, kéo anh vào trong lòng.
Tiếp theo, quần áo cứ như vậy vương vãi trên sàn, đợi đến khi cô có được một chút ý chí mới phát hiện ra trừ chiếc áo khoác của anh, bọn họ trên người đã không còn một mảnh vải.
“Có thể chứ?” Lục Nhược hôn lên trán cô, hơi thở gấp gáp.
Thân thể Lục Hi có chút cứng đờ, không thể nào mở miệng. Từ vị trí của cô nhìn xuống, cỏ thể thấy quần áo của anh đã nhăn nhúm, từng nếp nhăn dường như chứa đựng cơn sóng dục vọng đang mãnh liệt cuộn trào.
Ngay lúc Lục Hi bắt đầu muốn liều lĩnh, Lục Nhược cúi đầu thở dài một tiếng, nhặt quần áo rơi dưới sàn lên.
Chỉnh trang lại y phục xong, Lục Nhược ôm cô hung hăng hôn vài cái, tiếng được tiếng mất nói: “Hi Hi, em yên tâm!”
Lục Hi thấy sống mũi cay cay, anh hiểu cô, anh biết trong lòng cô còn băn khoăn. Anh muốn cô yên tâm là muốn nói cho cô, rằng anh sẽ không phụ cô, không ép buộc cô, cô không cần phải lo lắng gì cả.
Tất cả mọi chuyện tiếp theo đẹp như một giấc mộng. Anh nắm tay cô đi tản bộ dọc bờ sông, hai người tựa đầu vào vai nhau ngắm mặt trời lặn, ánh mặt trời phản chiếu xuống mặt nước dội lại vào trong đôi mắt hai người những quầng sáng thật kỳ diệu. Cô lôi kéo anh đi chợ đêm ăn đồ nướng. Lục Nhược ưa sạch sẽ, có chút hờn giận nhìn xiên thức ăn bám đầy dầu mỡ trước mặt, Lục Hi cười hì hì cầm khăn tay lau sạch, vừa dỗ vừa ép anh ăn. C