Tác giả: Tương Tương Ngọc Nhân
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.
ổi cáo biệt, Hạ Phù Dung không nhìn thấy Tu Hồng Miễn đâu.
Nàng nói cho bọn họ biết, nàng sẽ giả làm người bị thương lẫn vào quân doanh của quân Kiền Sở. Lúc gần đi, đại phu cho nàng một bọc thuốc, mà khi ăn vào mạch tượng sẽ giống như của người câm vậy, đến lúc đó, nàng chỉ cần giả bộ như bị câm sau khi bị thương, dù đại phu có bắt mạch cũng nhìn không ra. Nàng chỉ cần trà trộn vào quân doanh tìm hiểu một số hành động của họ là được
Nhưng đến khi thật sự hành động Hạ Phù Dung mới thấy mọi chuyện không phải đơn giản như vậy, nếu như chỉ trà trộn vào trong binh lính, lấy được tin tức cũng sẽ không quá bí mật, cho dù có hành động, cũng là đến khi thi hành mệnh lệnh mới biết, đến lúc đó dù có báo được cho bọn họ chỉ sợ cũng không còn kịp nữa.
Chờ Hạ Phù Dung chuyển đến cách doanh trại quân Kiền Sở không xa, thì màn đêm đã buông xuống. Nàng dừng lại làm vận động lên xuống, mỗi làm một chút đều làm cho nàng đau đến nhe răng nhếch miệng, Trên người nàng vẫn còn chưa hết tác dụng phụ của việc bị đánh 70 đại bản.
Sau khi cố gắng làm xong hoạt động chuẩn bị, nàng còn tại chỗ nhảy lên nhảy xuống, vì đây là chuẩn bị cho lát nữa nàng ẩn vào quân doanh của quân Kiền Sở.
Đợi tất cả đã sắp xếp ổn thỏa, nàng hăng hái một mạch, linh hoạt nhảy lên cây đại thụ, mặc dù Hạ Phù Dung bị bệnh quáng gà, nhưng nàng có thể cảm thấy có thám tử ẩn núp cách đấy không xa.
Hạ Phù Dung tháo mũ xuống đặt ở trên thân cây, bây giờ nàng mới nhẹ nhàng bắt lấy A Hu, ta cười đến mặt nịnh hót, "A Hu, ngươi đi trước tìm hiểu một chút xem xung quanh đây những nơi nào có người” Nói xong nàng vuốt vuốt cái trán của nó.
A Hu lười biếng duỗi lưng một cái, biến mất ở trong bóng đêm.
"Tướng quân, chỉ sợ hắn là gian tế được phái tới, không bằng. . . . . ." Một binh sĩ nói.
"Không phải, ta không phải gian tế, ta không phải, ta không phải. . . . . ." Hạ Phù Dung không ngừng lắc đầu, không ngừng lặp lại.
Bởi vì âm thanh quá nhỏ, bọn họ không nghe được nàng nói cái gì."Là một thằng điên! Dứt khoát giết hắn rồi quên đi." Lại một âm thanh nói.
Trong lòng Hạ Phù Dung có chút tức giận, nàng và kẻ điên có quan hệ à? Nàng hiện tại rõ ràng đang đóng vai một người đói bụng đến cả người không còn khí lực mà.
Người ngồi trên lưng ngựa khẽ gật đầu một cái, Hạ Phù Dung chỉ thấy thương từ bốn phía hướng tới nàng đâm tới.
"Mẫu thân không cần ta nữa, các ngươi cũng không cần ta sao!" Hạ Phù Dung thét lên một tiếng , khóc rống lên.
Người ngồi trên lưng ngựa tay cầm thương đâm tới trước mặt nàng đã thu về.
"Hắn là người Kiền Sở ." Hoa Dư xoay người nhảy xuống ngựa, đi tới trước mặt của nàng, "Làm sao ngươi biết chỗ này?"
Hạ Phù Dung nhìn nữ nhân trước mặt, chắc hẳn nàng chính là nữ vương của Kiền Sở đi, âm thanh của nàng có chút thô, mặc vào chiến giáp, càng lộ vẻ hiên ngang mạnh mẽ.
"Mẫu thân không cần ta nữa, nàng không cần." Hạ Phù Dung mím miệng, mặt đáng thương nhìn nàng. Đã có người cho là nàng điên rồi, Hạ Phù Dung không còn cách nào khác là tiếp tục giả điên.
Hoa Dư nhìn nam nhân trước mắt không nói gì.
"Tướng quân, nhất định là mẫu thân hắn biết hắn bệnh điên không có thuốc nào cứu được, mới đem hắn vứt bỏ trên chân núi ." Một binh sĩ bên cạnh nàng nói.
"Tướng quân, ta xem chuyện có nghi vấn. Tại sao hắn lại xuất hiện đúng lúc tại nơi này chứ. . . . . ." Một âm thanh khác truyền đến.
Hạ Phù Dung vẻ mặt vô tội nhìn về phía người nói chuyện kia, chiêu này là nàng học được từ A Hu, đây chính là bộ dáng tội nghiệp đến đáng thương làm đau lòng người, khiến cho người ta không thể đành lòng xuống tay được.
Quả nhiên, người nọ lập tức im lặng rồi
"Ngươi đã ở nơi này bao lâu?" Hoa Dư suy nghĩ một chút rồi hỏi.
Hạ Phù Dung lập tức nghiêm túc bắt đầu đếm đầu ngón tay, "Một, hai, ba, một, hai, ba. . . . . ."
Ở trong mắt người khác đây là một hành động rất buồn cười, nhưng lại làm cho Hoa Dư đau lòng, hắn chỉ biết đếm tới ba.
"Ngươi có nguyện ý đi cùng chúng ta không?" Nghe Hoa Dư nói, không chỉ tướng sĩ của nàng, ngay cả Hạ Phù Dung cũng không thể tin. Tại sao lại dễ dàng mang theo nàng vậy? Phía sau nàng còn chuẩn bị rất nhiều đoạn mà.
"Ngươi không phải muốn vứt bỏ ta sao?" Hạ Phù Dung bĩu môi, không ngừng chơi đầu ngón tay.
"Ta không biết, nhưng ngươi chỉ cần đi cùng chúng ta, thì chúng ta chính là người một nhà. Ngươi nhìn xem, chúng ta còn có rất nhiều người nhà." Nói xong, nàng chỉ về tất cả quân sĩ ở phía sau.
Trong lòng Hạ Phù Dung âm thầm bội phục, nàng xem tướng sĩ như người nhà, như vậy không có dáng vẻ vua một nước như vậy thật sự hiếm thấy. Như vậy, tinh thần của binh lính cũng được đề cao rất lớn đề cao. Không tệ, chờ khi nàng trở về nàng sẽ nói cho Tu Hồng Miễn biết, phương diện này hắn còn cần phải học hỏi.
Quả nhiên nhược điểm trí mạng của nữ nhân chính là mềm lòng, nhìn thấy trẻ con bị bỏ rơi, lòng thương hại sẽ không cho phép họ mặc kệ, đây chính là tình mẫu tử bẩm sinh của nữ nhân.
Thật may là, nàng khô