Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.
Trình Phi Viễn, con trai của anh đang nói chuyện với anh đó?” Tôn Đào Phi nhẹ nhàng xoa đầu nó, vui vẻ cười khẽ một tiếng.
Trình Phi Viễn nhìn chằm chằm điện thoại, thanh âm của Tôn Đào Phi xen lẫn tiếng ô a của lẫn Bàn Đinh. Trình Phi Viễn chỉ cảm thấy cảm xúc mềm mại, một luồng sóng như nước suối trong, từng chút chảy vào trong lòng hắn.
“Bàn Đinh!” Trình Phi Viễn kìm lòng không được mềm mại kêu nhỏ lên tiếng.
Thằng nhóc hình như là nghe được Trình Phi Viễn đang gọi nó, nước miếng chảy xuống hoan hô hô to, “Ba, ba.”
Tôn Đào Phi gác chân, có chút hăng hái ngắm nhìn, muốn xem xem một đôi thiên binh phụ tử này sẽ tiến hành cuộc nói chuyện của bọn họ như thế nào.
Trả lời Trình Phi Viễn chỉ có từ đơn âm trẻ con của Bàn Đinh, hoàn toàn không nghe thấy tiếng người nào nữa.
Trình Phi Viễn nghe thanh âm a a ô ô của Bàn Đinh, vừa tức giận vừa buồn cười, cô gái này khẳng định lại ngồi ở một bên xem kịch vui có chút hả hê. Nghĩ tới đó, Trình Phi Viễn gia tăng thanh âm kêu lên với điện thoại, “Tôn Đào Phi, anh biết em đang ở đó, mau ra đây nói chuyện.”
Tôn Đào Phi nghe thanh âm rõ ràng không ngừng tăng lên của người nào đó, cười nhạt, trấn định tự nhiên nói, “Ngày mai anh gọi đến đi, điện thoại di động bị Bàn Đinh ôm rồi.” Nói xong, Tôn Đào Phi gọn gàng cúp máy, không cho Trình Phi Viễn bất kỳ cơ hội nói chuyện.
Nhìn điện thoại chỉ còn lại thanh âm “tút...tút”, Trình Phi Viễn cười khổ lắc đầu một cái, cúp điện thoại.
Mà tên nhóc nhìn thấy vật trong tay, chợt không có thanh âm, hai tay nhỏ bé nâng điện thoại di động giơ lên cao đến trước mặt Tôn Đào Phi, nghi ngờ không hiểu nháy mắt nhìn mẹ mình, giống như đang nói..., ba ba đâu rồi, tại sao không thấy ba ba.
Gõ nhẹ đầu nhỏ nghi ngờ không hiểu của nó một cái, Tôn Đào Phi ôm nó vào lòng, vỗ vỗ cái mông nhỏ, “Bàn Đinh, đi ngủ.”
Nó đảo đôi mắt đen láy, yên lặng nhìn mẹ mình, “Mẹ, ba.”
“Ba ba, bay.” Tôn Đào Phi chỉ vào trăng sáng chói lóa ngoài cửa sổ, làm động tác bay bay.
Bàn Đinh ở trong ngực Tôn Đào Phi giãy dụa thân thể nhỏ, chỉ chỉ trăng sáng, nấc nấc cười nói, “Bay, cha.”
“Ừ, ừ, ngủ đi, Bàn Đinh, mẹ mệt rồi.” Nói, Tôn Đào Phi vỗ vỗ sau lưng của nó, mỏi mệt nhắm hai mắt lại.
Nhóc mở mắt to, thấy mẹ mình nhắm hai mắt lại, dùng tay nhỏ bé vỗ vỗ bụng mẹ, thấy mẹ không tỉnh, nó dứt khoát tự mình ở trong ngực Tôn Đào Phi chơi vô cùng vui vẻ, không quấy rầy thời gian ngủ của mẹ.
Sáng sớm, Tôn Đào Phi ở trong một hồi “Hai con cọp, hai con cọp, chạy trốn mau...” rốt cục cũng mở mắt.
Liếc nhìn con trai còn đang ngủ say trong ngực, Tôn Đào Phi rón rén bỏ nó ra, cầm điện thoại di động đang không ngừng rung, phía trên còn dính chút nước miếng của con, nhanh chóng ra khỏi phòng ngủ.
“Chào buổi sáng.” Vừa đưa điện thoại lên tai, ngữ điệu trầm thấp thoải mái của Trình Phi Viễn liền từ từ vang lên.
Liếc mắt, Tôn Đào Phi không tình nguyện “Ừ” một tiếng, sáng sớm lại tha cho người ta còn ngủ.
Trình Phi Viễn cười khẽ một tiếng, hồi lâu, hơi có chút khẩn trương hỏi, “Chuyện kia em suy nghĩ kỹ chưa.”
Tôn Đào Phi trong nháy mắt hoàn toàn thanh tỉnh, lỗ tai lập tức cũng nóng lên, bình ổn lại nhịp tim đang tăng nhanh, “Chưa.” Làm gì nhanh như vậy, nói thế nào đây cũng là một chuyện lớn, có được không.
“Vậy còn bao lâu nữa mới nghĩ xong?” Trình Phi Viễn lập tức từng bước ép hỏi.
Tôn Đào Phi tức giận đáp, “Ba ngày.”
Nghe tiếng, Trình Phi Viễn buông tay phải đã bị nắm thấm ướt mồ hôi ra, “Ừ, vậy anh chờ em.”
“A, đúng rồi, ngày hôm qua ông nội cho em một vòng tay phỉ thúy.” Tôn Đào Phi cảm thấy chuyện này vẫn cần thông báo với Trình Phi Viễn.
“Vậy sao? vậy nói rõ ông nội đã hiểu em, hơn nữa ông nhất định là rất thích em.”
“Thật chứ?” Tôn Đào Phi rõ ràng hoài nghi hỏi.
Trình Phi Viễn khẽ cười hai tiếng, “Đúng vậy, những vòng tay này là đời đời Trình gia chúng ta lưu lại, truyền cho con dâu. Em là cháu dâu lấy được vòng tay từ trong tay ông nội nhanh nhất. Trước em, chị dâu coi như là nhanh nhất, cũng dùng thời gian ba tháng, cho nên em cứ nhận đi.”
“Vâng.” Tôn Đào Phi âm thầm đắc ý khẽ mỉm cười. Không ngờ, ông nội thật đúng là người đáng yêu. Nếu lão nhân gia ông ta “mua” (mua chuộc vụ chơi cờ với người ta á) cô như vậy, về sau cô nhất định sẽ hiếu kính lão nhân gia ông ta nhiều hơn.
Xin chào, công việc
Tôn Đào Phi rón rén đẩy cửa phòng ngủ ra, liền nhìn thấy thằng nhóc vốn là nhắm chặt mắt, đang giương mắt to long lanh không ngừng nhìn chung quanh, một bộ vẻ mặt ủy khuất muốn khóc. Nhìn thấy cô, nó lập tức lật người, nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn, lảo đảo nghiêng ngả nhào về phía cô, “Mẹ.”
Vội vàng ôm con vào trong ngực, Tôn Đào Phi vỗ nhẹ phía sau lưng nó, “Bàn Đinh, mẹ đây rồi.”
“Mẹ, hư.” Nó ôm chặt cổ Tôn Đào Phi, thanh âm non nớt mang theo ngữ điệu hơi cáu.
“Uh, mẹ hư.” Buồn cười hôn nhẹ khuôn mặt rõ ràng đang cáu kỉnh của con, Tôn Đào Phi học nó, tích cực phụ họa.
Ông nội hung hăng nhìn chằm chằm cây kẹo trong tay Bàn