Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Quân Hôn Gặp Gỡ Tình Yêu

Khi Quân Hôn Gặp Gỡ Tình Yêu

Tác giả: Thanh Xuân Tiểu Biến Thái

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

ng trẻ con trong sáng của con trai, Trình Phi Viễn bất đắc dĩ sờ sờ chóp mũi, xem ra người nào đó lại đã trốn qua một bên tránh bị quấy rầy.
Mười lăm phút sau, Trình Phi Viễn kết thúc cuộc nói chuyện, thằng nhóc kia mặt còn u mê không hiểu nhìn chằm chằm điện thoại di động, đặt ở bên tai nhỏ nghe lại nghe, không hiểu tại sao lại không thấy ba.
Vuốt nhẹ mũi nó một cái, Tôn Đào Phi cười nhẹ nhàng nói, “Bàn Đinh, tới lúc chúng ta rời giường rồi.”
Rút điện thoại di động trong tay thằng nhóc ra, Tôn Đào Phi bất ngờ thọc lét nó, nó lập tức lại cười lớn khanh khách.
Ăn xong điểm tâm, Tôn Đào Phi đang chuẩn bị đi làm, con trai cô làm như biết cô muốn đi đâu. Lôi y phục của cô thật chặt, không chịu buông tay, trong cái miệng nhỏ nhắn còn không ngừng nói, “Đi, đi, đi.” Tay nhỏ bé càng không ngừng chỉ hướng đường ra cửa.
Tôn Đào Phi cười híp mắt ôm lấy nó. Quay đầu, Tôn Đào Phi hướng về phía bố mẹ chồng còn đang dùng cơm nói, “Cha, mẹ, con mang Bàn Đinh cùng đến cửa hàng bánh ngọt.”
Nghe vậy, Vương Cẩn Ngôn sải bước chạy nhanh đến trước mặt hai mẹ con, khổ mặt, đáng thương làm nũng nói với Bàn Đinh, “Bàn Đinh, ở nhà cùng bà nội được không?”
Vương Cẩn Ngôn làm bộ muốn ôm thằng nhóc, nó thấy động tác của bà nội mình, lập tức xoay đầu vùi mặt vào ngực Tôn Đào Phi, ôm cổ cô thật chặt.
Thấy nó không để ý tới bà nội này, Vương Cẩn Ngôn đầu nó cho hả giận, mới để hai mẹ con rời đi.
Cho đến khi họ ra khỏi cửa, thằng nhóc mới ngẩng cái đầu nhỏ mà nãy giờ vẫn đang dụi vào lòng mẹ lên. Dọc đường đi càng thêm ríu ra ríu rít tự nói không ngừng.
Tôn Đào Phi nhìn con trai tự nói vui vẻ, có chút lo lắng mơ hồ, nếu đợi lát nữa cô bận rộn rồi, ai trông nó đây?
Sau đó sự thật chứng minh, sự lo lắng của cô hiển nhiên là dư thừa. Tiểu Bàn Đinh thật sự là một đứa bé rất nghe lời, ở trong cửa hàng bánh ngọt đủ bánh ngọt mọi màu sắc, cũng không đòi muốn mãi như những đứa trẻ khác, chẳng qua là đến giờ dùng điểm tâm, Tôn Đào Phi đút nó liền OK. Cô bận việc thì chỉ cần đặt nó ở nơi gần đó, là nó có thể yên lặng ở bên chơi một mình, cũng không quấy rầy công việc của mẹ.
Bởi vì nó trông vô cùng đáng yêu khiến mọi người đều thấy yêu, rất nhiều người khi vào đều không nhịn được trêu chọc nó. Mà nó cũng không sợ người lạ, luôn cười vui vẻ với mọi người.
Trên quầy Tôn Đào Phi nhìn Bàn Đinh phóng khoáng không luống cuống, trong lòng kích động cùng tự hào dâng lên, con trai, giỏi đó.
“Thím!”
Kèm theo một thanh âm trẻ con non nớt trong trẻo, ở cửa liền xuất hiện một bóng người nho nhỏ, rõ ràng là tiểu công chúa Trình Đóa Đóa của Trình gia.
Tôn Đào Phi ngốc trệ hồi lâu, tỉnh táo lại, vội vàng ra khỏi quầy, cô bé này sao tìm được tới đây.
Duỗi ngón tay ra, Tôn Đào Phi run rẩy chỉ về phía con bé, “Cháu tới đây thế nào?” Lá gan đứa bé này cũng quá lớn, nhà của nó cách nơi này ít ra cũng có bảy tám dặm đường.
Người bạn nhỏ Trình Đóa Đóa lập tức xung phong nhận việc nói, “Thím, là như thế này, có một hôm cha và mẹ ngồi xe đi ngang qua đây, mẹ nói cho cháu biết, cháu lập tức nhớ. Đóa Đóa có phải rất thông minh không.” Thanh âm hưng phấn trong trẻo của cô bé lộ rõ ý muốn tranh công nhận thưởng.
Tôn Đào Phi cười khan hai tiếng, sờ sờ đầu nó, “Thông minh.” Không chỉ có thông minh lại còn rất lớn mật.
“Chị, chị.” Bàn Đinh nện bước chao đảo, vui vẻ chạy đến đứng ở bên chân Tôn Đào Phi, ôm bắp đùi của cô thật chặt.
Tiểu công chúa Trình Đóa Đóa trừng lớn mắt đen lúng liếng, hiển nhiên có chút không thể tin, nhưng rất nhanh liền vui vẻ chạy đến bên cạnh người bạn nhỏ Bàn Đinh, xoa nắn mặt trái xoan nhỏ, “Bàn Đinh, sao em ở chỗ này, có nhớ chị không.”
“Nhớ, nhớ.” Thằng nhóc cười khanh khách rất là vui vẻ, đối với việc cô chị đang xoa lấy xoa để mặt trái xoan của mình nó cũng không phản đối, không có chút phản kháng nào.
“Chị cũng nhớ em.” Nói xong, Đóa Đóa rất nhiệt tình cho Bàn Đinh một nụ hôn thơm ngọt.
Lần này thằng nhóc cười đến càng ngọt hơn, trên mặt cô công chúa kia cũng lộ ra cười ngọt ngào giống vậy.






Xin chào, kịch bản...
Hai người bạn nhỏ Trình Đóa Đóa và Bàn Đinh không coi ai ra gì đùa bỡn một hồi trong tiệm bánh ngọt. Sau mười phút, cô bé lôi kéo em trai đi dạo một vòng trong trong ngoài ngoài cửa hàng bánh ngọt khoảng ba mươi thước vuông của thím mình.
Trở lại bên cạnh Tôn Đào Phi lần nữa, Trình Đóa Đóa chuyển con ngươi đen lúng liếng, thanh âm mềm nhũn ngọt ngào nói ra, “Thím, bánh kem ở chỗ của thím thật nhiều, bánh kem lần trước thím làm, tới hôm nay Đóa Đóa vẫn còn mong ước.” Vừa nói mặt con bé càng thêm tràn đầy ánh sáng nháy mắt cũng không nháy mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm nhiều loại bánh kem.
Tôn Đào Phi cười chau mày lại, cố nén vui vẻ muốn cười to, cúi đầu nhìn cô gái bé nhỏ vẫn nhìn chằm chằm bánh kem của mình, đứa nhỏ này dùng thành ngữ thật là rất buồn cười. Xem ra con của Trình gia, không chỉ có nam thích đồ ngọt, cô bé này cũng không ngoại lệ, gien di truyền quả nhiên cực kỳ lớn.


XtGem Forum catalog