Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
Thận Ngôn ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng nói một cách rấtthản nhiên: “Anh hiểu rồi. Những tài liệu trongtập hồ sơ đó kỳ thực là không hề có lợi gì cho ba em cả, có đúng là như vậy không em?”
Diệp Tri Ngã gật đầu, hít thật mạnh mũi và nóitiếp: “Sau khi đưa hết những giấy tờ tài liệu cho ba thì em rời khỏi văn phòng nơi ba làm việc, nhưng mà lại cảm thấy điều gì đó khôngđược bình thường cho lắm. Nhưng đó chỉ là cảm giác mà thôi, em không thể nói rõ ràng chỗ nào bất thường được cả. Đi được vài bước rồi em lại quyết định quay trở vào văn phòng của ba, mở cửa ra thì nhìn thấy ba em đang đốt hết sạch những thứ đang cầm trong tay này”.
“Em đã giật mạnh số tài liệu còn thừa lại trên tay ba và chạy thật nhanh ra ngoài, các cô chú trong văn phòng đều biết em là con gái của phó thị trưởng nên lúc đó không ai ngăncản em cả. Em lúc đó như người đã mất trí vậy, ôm khư khư đống tài liệu đó như đang ôm quả lựu đạn nguy hiểm trên tay, không thể hiểu được ba em đang làm gì với những thứ này nữa. Sau đó em tìm một nơi khuất vắng không có người qua lại để trốn cho thật kỹ, vừa gọi điện cho anh Văn Kiệt vừa khóc lóc kể lại chuyện đã xảy ra. Anh ấy sữngsờ, bảo em cứ đợi ở đấy, anh ấy sẽ quay trở về bên em ngay lập tức”.
“Ba em không tìm thấy em đâu cả, đã gọi liên tục vào di động của em. Em lúc đầu không chịu nghe nhưng sau đó không thể kiên nhẫnthêm giây phút nào được nữa, em rất muốn hỏi ba cho ra lẽ, nên đã chịu nghe điện thoạicủa ông. Trong điện thoại, ba đã kể hết cho em mọi sự thật, nếu như những tập tài liệu đóthực sự được lan truyền ra ngoài thì chính ba sẽ không còn con đường sống nào nữa. Nếu như em không muốn mất đi một người cha thì hãy đem số tài liệu em đã cướp đi mang về cho ba. Em đã hỏi ba rằng thế thì chú Phí sẽ phải làm sao đây, ba đã hỏi vặn lạiem luôn là em đã bao giờ từng nghĩ qua vì sao chú Phí lại lưu giữ những thứ hồ sơ này chưa. Em thật sự không biết nên trả lời như thế nào cho đúng cả. Trong đầu em lúc đó loạn hết cả lên, em chỉ còn biết khóc và khócthôi. Nghe thấy tiếng em khóc, lúc đó ba em cũng đã khóc theo. Ba nói rằng tất cả nhữngviệc ba làm chỉ đều mong đạt được một ước nguyện duy nhất là có thể lo được cho em đầy đủ sung túc. Ba từ tấm bé đã khổ đã nghèo lắm rồi. Trong trí nhớ của ba, từ ăn đến mặc đến cả việc học hành tất cả đều là nhờ sự ban ơn, nhờ lòng thương hại của người khác mà có được. Thứ cảm giác đó đã bám theo ba đằng đẵng suốt cả cuộc đời này mất rồi. Ba đã không thể đem lại cuộc sống hạnh phúc cho mẹ em, nên ba chỉ ước nguyện bù đắp lại hết cho em mà thôi. Ba muốn đem lại cho em một cuộc sống tương laisung túc nhất, không bao giờ phải lo nghĩ khổ sở vì điều kiện vật chất như ngày xưa ba đã từng phải khổ sở lo lắng ngày đêm nữa”.
“Em từ bé đến lớn chưa bao giờ nhìn thấy ba khóc cả, kể cả trong cái ngày mẹ em mất đi, ba cũng chẳng đến một lần rơi nước mắt trước mặt em. Ba đã khóc, và em cũng khóc nữa, cả hai ba con đều khóc thật thảm thiết.Tâm trạng em lúc đó hoảng loạn hết lên, thật sự đã không nghĩ nhiều đến những lời ba đãnói với em. Nếu như những giấy tờ này là chứng cứ chứng minh ba em đã phạm tội, thế thì làm sao mà cứu được chú Phí nữa cơ chứ. Nếu như chúng thực sự có thể làm bằngchứng để cứu giúp cho chú Phí được, thì tạisao lại đẩy ba em vào con đườg chết cơ chứ”.
Kiều Thận Ngôn cau mày một cách lanh lợi, ngay lập tức hiểu được ý mà Diệp Tri Ngã đang muốn nói: “Ý của em là muốn nói, ba của Phí Văn Kiệt bị giam giữ trong ngục… là có liên quan đến ba của em có đúng không?”
Diệp Tri Ngã cười một cách khổ sở và bất lực:“Anh và anh Văn Kiệt đều thật là thông minh.Ngày hôm đó anh ấy đã vội vàng quay trở lạiHải Thành, biết những giấy tờ ấy đang nằm trong tay của ba em nên trực tiếp đến tìm ba em để đòi lấy lại, kết quả là… Anh ấy lúc đó cũng đã hiểu ra được chân tướng của sựviệc rồi. Thế nhưng anh ấy vẫn còn nuôi một chút hy vọng, cầu xin em hãy tìm cách lấy lại những giấy tờ trong tay ba em lúc đó, thế mà em thì lại… Nhưng em thật sự không còn biện pháp nào cả. Em không muốn chứng kiến cảnh ba em và chú Phí đều phải ngồi trong tù giống nhau như thế được”.
“Sau đó em đã băn khoăn suy nghĩ nhiều lắmanh ạ, chú Phí và luật sư đã gặp nhau bao nhiêu lần như thế đều chưa nhắc gì đến tậphồ sơ đó cả. Có thể chú ấy sợ rằng nếu để lộ thông tin này ra sẽ khiến cho ba em biết luôn.Có thể chú ấy muốn tự tay cầm tập tài liệu đó, nếu có bị tuyên án rồi thì những ngày tháng sau đó cũng có thể có cơ hội để lật ngược lại tình thế được. Chú ấy biết ba em chắc chắn sẽ phải tìm mọi cách để có được những loại tài liệu này, chú chỉ không ngờ rằng người đến ngân hàng rút hòm bảo quản ra lại chính là em, không ngờ rằng sự việc lại có thể trùng hợp đến mức như vậy, chứng cứ phản lại ba em thì cuối cùng lại nằm gọn trong tay ba em rồi”.
Kiều Thận Ngôn trầm ngâm hỏi lại: “Và em đã đưa hết chứng cứ cho ba em rồi phải không?”
Diệp Tri Ngã gật đầu đáp lại: “Em đã đưa toàn bộ cho ba rồi… Làm sao lại không thể đưa được, ba là người thân duy nhất còn lạiđối với em thôi mà…”
“Thế còn ba